Nhớ lại những câu nói để đời của các thầy trường Kiến Trúc: (sẽ còn nhớ thêm để cập nhật)

Trường Kiến trúc ai dạy cũng được và ai học cũng được” (Võ Thành Lân)

KTS nhà thổ cũng phải biết thiết kế cho đúng dây chuyền công năng !” (Nguyễn Quang Nhạc)

Giờ thì trường không ra trường, thầy không ra thầy, trò không ra trò” (hình như của thầy Nguyễn Quang Nhạc – cần xác minh lại)

Với trình độ sinh viên bây giờ thì tui chỉ còn nước đào tạo đại trà !” (Võ Đình Diệp)

Các anh đừng chê trường mình xây dở mà nhà trường cố ý xây như vậy để dạy mấy anh học” (Võ Đình Diệp)

Sinh viên ngày xưa họ chững chạc đứng đắn, còn sinh viên mấy anh ngày nay nhiều chuyện quá !” (Nguyễn Ngọc Giả)

Mấy anh chị học thế này thì chỉ có nước ở lại trường này làm thầy!” (Vũ Đại Hải)

Mấy anh ưa vẽ cửa giả, vách giả. Thử hỏi vợ anh mang vú giả anh chịu hông ?” (Cổ Văn Hậu)

Nhà không có nóc như con gái không có tóc” (Cổ Văn Hậu)

Bằng KTS tui xài còn chưa hết. Học cao học làm gì ?” (Cổ Văn Hậu)

Các anh không cần chọn đề tài tốt nghiệp như trung tâm này hay trung tâm nọ cho nó cao siêu. Chỉ cần các anh vẽ một căn nhà đàng hòang là được” (Cổ Văn Hậu)

Lương sao thì tôi dạy vậy. Dạy hết lương thì chúng ta về !” (Vũ Mạnh Hùng dạy kết cấu)

Khu vệ sinh công cộng mà có phòng đệm !?? Thằng nào dạy anh thế hở ?” (Trần Khang)

Sao anh không mang tiền lên một lần cho hết một học kỳ mà cứ phải lâu lâu về quê lấy tiền lên ?” (Vũ Thị Lũng nói với anh Đào Đông Nhựt)

Tôi nói thật, nếu gia đình anh khó khăn thì anh đừng nên học trường này“. (Vũ Thị Lũng nói khi anh Man Đức Bảo xin đóng học phí chậm )

Tất cả các con đường của kts đều dẫn vào nhà đá” (Nguyễn Trường Lưu)

Thôi mấy anh cũng ráng ôn để thi tiếng Nga. Như tôi đây cũng lỡ thời rồi” (cô Lưu Hòa Lý dạy Nga văn)

Nếu muốn ngồi để ký giấy thì học cao học” (Khương Văn Mười)

Mấy anh coi tui như c..t, muốn ăn lúc nào thì ăn” (Nguyễn Hoài Nam)

Cần cù bù năng khiếu” (Trương Văn Ngự)

Phải vẽ nhiều lần, giống như vào tù ra khám nhiều lần thì mới giỏi” (Trương Văn Ngự)

Tao dạy mà tao còn hổng hiểu huống gì tụi bây” (Nguyễn Hữu Quang dạy đại số tuyến tính)

Thi bài khó thì cũng phải ráng làm cho được. Giống hồi xưa mấy bà già bị phong thấp đi không nổi mà khi bị Việt Cộng rượt thì cỡ nào cũng phái ráng mà chạy…” (Nguyễn Hữu Quang)

Tui muốn biết “CÓ” làm bài hay không ?”, chứ không cần biết “BIẾT” làm bài hay không” !” (Trần Hồng Quân dạy môn sức bền)

Tui không quan tâm giá trị bằng cấp, nước ngoài chơi với mình thì tụi nó phải công nhận bằng cấp mình” (Mai Hà San – hiệu trưởng)

Anh xin tui ký giấy để anh đi du học. Bộ anh chê trường này dạy dở sao ?” (Mai Hà San)

Đầu tư máy tính rồi mấy anh làm biếng vẽ hay sao ?” (Mai Hà San)

Khi người ta bị tù người ta cần luật sư, khi người ta bệnh thì cần bác sĩ. Nhưng khi người ta có tiền thì người ta mới tìm KTS. Nên KTS bị coi không ra ký lô nào hết. Vậy thì KTS phải dùng hết bản lĩnh mình ra để thuyết phục thân chủ“.  (Phạm Văn Thâng)

Tôi ra đề đúng mấy anh cũng làm sai” (Văn Đình Thông dạy hình họa)

Thấy trời mưa thì mấy anh tự động nghỉ học” (Văn Đình Thông)

Ngày xưa người ta xả thân cứu nước còn ngày nay người ta xả nước cứu thân“(Hà Anh Tuấn)

Sau một đêm, tôi binh hết ba cuồn giấy can, mỗi cuồn bốn mươi thước, ra hàng trăm phương án quy hoạch” (Võ Khắc Vấn)

Tui chờ anh 2 năm nữa lên học với tui, tui đố anh thi đậu môn của tui !” (Võ Khắc Vấn nói với anh Văn Thanh Cường).

**********************

Còn tui, tui chỉ nói: “Con KTS chẳng thằng nào giỏi cả !”

Advertisements

Hịch Tiến sĩ thời bão giá

source: http://vn.360plus.yahoo.com/dangnguyetanh/article?mid=4268&fid=-1

Hịch Tiến sĩ thời bão giá

Ta cùng các ngươi

Sinh ra phải thời bao cấp

Lớn lên gặp buổi thị trường

Trông thấy:

Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng

Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước

Nhật đưa rô-bốt na-nô vào thám hiểm lòng người

Pháp Anh công nghệ gien chế ra cừu nhân tạo

Thật khác nào:

Đem cổ tích biến thành hiện thực

Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!

Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa

Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ, mà vẫn chỉ hơn Lào, hao hao Băng-la-đét

Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.

Các ngươi ở cùng ta,

Học vị đã cao, học hàm không thấp

Ăn thì chọn cá nước, chim trời

Mặc thì lựa May Mười, Việt Tiến

Chức nhỏ thì ta… quy hoạch

Lương ít thì có lộc nhiều.

Đi bộ “Ma-tít, Cam-ry”

Hàng không “E-lai, Xi-fic” (Pacific).

Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận

Lúc tiệc tùng thì cùng nhau “dzô dzô”

Lại còn đãi sỹ chiêu hiền

Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít

Lại còn chính sách khuyến khoa

Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền thưởng

Thật là so với:

Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị đãi Khổng Minh,

Buổi hiện đại bên Nga, Pu-tin dùng Mét-vê-đép,

Ta nào có kém gì?

Thế mà, nay các ngươi:

Nhìn khoa học chậm tiến mà không biết lo

Thấy công nghệ thụt lùi mà không biết thẹn

Giáo sư ư? Biết “Thần Đèn” chuyển nhà mà chẳng chạnh lòng

Tiến sỹ a? Nghe “Hai Lúa” chế tạo máy bay sao không tự ái?

Có người lấy nhậu nhẹt làm vui

Có kẻ lấy bạc cờ làm thích

Ham mát-xa giống nghiện “u ét đê” (USD)

Ghét ngoại ngữ như chán phòng thí nghiệm

Chỉ lo kiếm dự án để mánh mánh mung mung

Không thích chọn đề tài mà nghiên nghiên cứu cứu

Ra nước ngoài toàn muốn đi chơi

Vào hội thảo chỉ lo ngủ gật

Bệnh háo danh lây tựa vi-rút com-pu-tơ

Dịch thành tích nhiễm như cúm gà H5N1

Mua bằng giả để tiến sỹ, tiến sy

Đạo văn người mà giáo sư, giáo sãi

Thử hỏi học hành như rứa, bằng cấp như rứa, thì mần răng hiểu được chuyện na-niếc-na nô?

Lại còn nhân cách đến vậy, đạo đức đến vậy, thì có ham gì bút bút nghiên nghiên

Cho nên

“Tạp chí hay” mà bán chẳng ai mua

“Công nghệ tốt” mà không người áp dụng

Đề tài đóng gáy cứng, chữ vàng, mọt kêu trong tủ sắt

Mô hình xây tường gạch, biển xanh, bỏ vắng giữa đồng hoang

Hội nhập chi, mà ngoại ngữ khi điếc, khi câm?

Toàn cầu chi, mà kiến thức khi mờ, khi tỏ?

Nay nước ta:

Đổi mới đã lâu, hội nhập đã sâu

Nội lực cũng nhiều, đầu tư cũng mạnh

Khu vực có hòa bình, nước ta càng ổn định

Nhân tâm giàu nhiệt huyết, pháp luật rộng hành lang

Thách thức không ít, nhưng cơ hội là vàng!

Chỉ e:

Bệnh háo danh không mua nổi trí khôn

Dịch thành tích chẳng làm nên thương hiệu

Giỏi mánh mung không lừa nổi đối tác nước ngoài

Tài cờ bạc không địch nổi hắc-cơ quốc tế

Cặp chân dài mà nghiêng ngả giáo sư

Phong bì mỏng cũng đảo điên tiến sỹ

Hỡi ôi,

Biển bạc rừng vàng, mà nghìn năm vẫn mang ách đói nghèo

Tài giỏi thông minh, mà vạn kiếp chưa thoát vòng lạc hậu

Nay ta bảo thật các ngươi:

Nên lấy việc đặt mồi lửa dưới ngòi pháo làm nguy

Nên lấy điều để nghìn cân treo sợi tóc làm sợ

Phải xem đói nghèo là nỗi nhục quốc gia

Phải lấy lạc hậu là nỗi đau thời đại

Mà lo học tập chuyên môn

Mà lo luyện rèn nhân cách

Xê-mi-na khách đến như mưa

Vào thư viện người đông như hội

Già mẫu mực phanh thây Gan ruột, Tôn Thất Tùng chẳng phải là to

Trẻ xông pha mổ thịt Bổ đề, Ngô Bảo Châu chỉ là chuyện nhỏ

Được thế thì:

Kiếm giải thưởng “Phiu” cũng chẳng khó gì

Đoạt Nô-ben không là chuyện lạ

Không chỉ các ngươi mở mặt mở mày, lên “Lếch-xớt, xuống Rôn-roi”

Mà dân ta cũng hưng sản, hưng tâm, vào “Vi-la, ra Rì-sọt”

Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu

Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng

Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí

Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm

Chẳng những tên tuổi ta không hề mai một

Mà thương hiệu các ngươi cũng sử sách lưu truyền

Trí tuệ Việt Nam thành danh, thành tiếng

Đất nước Việt Nam hóa hổ, hóa rồng

Lúc bấy giờ các ngươi không muốn nhận huân chương, phỏng có được không?

Nay ta chọn lọc tinh hoa bốn biển năm châu hợp thành một tuyển, gọi là Chiến lược

Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này theo lời ta dạy bảo thì suốt đời là nhà khoa học chính danh

Nhược bằng không tu thân tích trí, trái lời ta khuyên răn thì muôn kiếp là phường phàm phu tục tử

Vì:

Lạc hậu, đói nghèo với ta là kẻ thù không đội trời chung

Mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn trừ hung, không lo rửa nhục

Chẳng khác nào quay mũi giáo mà đầu hàng, giơ tay không mà thua giặc.

Nếu vậy rồi đây khi nước Việt hóa hổ, hóa rồng, ta cùng các ngươi há còn mặt mũi nào đứng trong trời đất này nữa?

Cho nên mới thảo Hịch này

Xa gần nghiên cứu

Trên dưới đều theo!

ChauNêZin

 

“TƯ BẢN GIÃY CHẾT” HIỂU DUY VẬT LUẬN KHÔNG?

http://bshohai.blogspot.com/2011/07/tu-ban-giay-chet-hieu-duy-vat-luan.html

“TƯ BẢN GIÃY CHẾT” HIỂU DUY VẬT LUẬN KHÔNG?

Mấy hôm nay “tư bản giãy chết Mỹ” ngồi lại với nhau ở quốc hội, để bàn định nợ trần quốc gia làm giá vàng lên mức kỷ lục mới phá trần 1600USD/oz.

Ngày mai chế độ “xã hội chủ nghĩa ưu việt” Việt Nam ngồi lại với nhau ở cái gọi là quốc hội để bàn nhau phát triển như thế nào cho thời kỳ mới.

Hơn tháng nay tôi đã viết loạt bài về duy vật luận trong quản lý và điều hành cũng như hình thái xã hội Việt đương đai vì sao nó cũng đang giãy chết, và đang cần liều thuốc cải tử hồi sinh. Nếu không viết sự hiểu biết về duy vật luận của Engels của bọn “tư bản giãy chết” thì quả là điều thiếu sót nghiêm trọng cho loạt bài này.

Tụi “tư bản giãy chết” mà đứng đầu là tụi Mỹ nó ngu lắm khi nó thúc đẩy cái riêng phát triển đến tận cùng, xong rồi mới bắt cái riêng đóng thuế đến tận cùng xương tủy để lo cho cái chung. Nó trao quyền quyết định đến từng tiểu bang, thậm chí nó trao quyền giáo dục đến tận trường học. Nó không ôm đòm để kiếm chác, để nó lo những cái chung không chỉ nước Mỹ, mà cho toàn thế giới, để quay lại lo cái riêng của nước Mỹ. Ngu gì ngu dữ vậy Mỹ? Khi không đem tiền cho học sinh thế giới ăn học? Khi không nhảy vào cứu trợ các nước nghèo? v.v… Để rồi an sinh xã hội của người nghèo, trẻ con nước Mỹ đau ốm và học hành không tốn tiền?

Tụi “tư bản giãy chết Mỹ” nó cũng ngu lắm. Nó hiểu có thực mới vực được đạo – vật chất ý thức – một cặp phạm trù đánh vào bản năng sinh tồn của con người rất quan trọng. Nên nó giúp dân nó có cái ăn dư dật, nên mới có tiền đóng thuế theo đúng pháp luật nó đẻ ra, để nó đứng đầu thế giới mà, cấm có nước nào trên thế giới được cãi. Ngu gì mà ngu dữ vậy hả Mỹ? Sao lại ngay cả đất đai, thậm chí có cái mỏ dầu nằm bên dưới mãnh đất dân ở cũng trao quyền sở hữu cho dân là làm sao? Tớ sống ở một nước xã hội cộng sản ưu việt, luôn lấy cái chung làm đầu, nên xã hội của tớ không ai lo cái gì cả, cái chung chỉ là miếng bánh vẽ để còn chấm mút vật chất cho cái riêng chứ?
Tụi “tư bản Mỹ giãy chết” nó ngu lắm. Nó chả biết gì hiện tượng với bản chất. Nó cứ cắm đầu đi tìm bản chất, mà không dùng hiện tượng để mỵ dân trong cai trị. Nên nó cứ hết phát minh này đến phát minh nọ để rồi các nước khác ăn cắp bản quyền về dùng mà không có chi phí nghiên cứu hay bản quyền sáng chế cũng “đi tắt đón đầu”.
Tụi “tư bản Mỹ giãy chết” nó ngu lắm. Nó chả biết gì là ngẫu nhiên và tất nhiên. Nên nó muốn có diễn biến hòa bình ở đâu là nó thực hiện được như đi chợ mua bó rau muống. Nó muốn Bắc Phi Trung Đông làm những cuộc cách mạng dân chủ thì nó chỉ cần thòi cái anh da đen con rơi của tay du học sinh Kenya, lên làm tổng thống, và chỉ uốn ba tấc lưỡi trong vài bài diễn văn là dân cùng khổ ở những xứ này tất nhiên phải làm cách mạng. Đằng sau những cuộc cách mạng ấy là gì, nếu không là làm cho anh em 4 tốt và 16 vàng gấu ó nhau ở biển Đông vì nguyên nhiên liệu?
Tụi “tư bản giãy chết Mỹ” nó ngu lắm. Nó chả hiểu gì 2 nguyên lý phổ biến và nguyên lý của sự phát triển, nên nó cứ bô bô thực hiện cho dân nó biết, mà không sợ dân nó phản đối, biểu tình chi cả. Ngu gì mà ngu dữ vậy hả Mỹ? Ngu chi mà ngu rứa hả Mỹ? Ngu đến độ mà công dân của nước chúng mày lại là số 1 thế giới là sao?
Tụi “tư bản Mỹ giãy chết” nó ngu lắm. Nó chả hiểu gì 3 qui luật: mâu thuẩn, thống nhất các mặt đối lập và lượng chất. Nên nó mới tạo ra tam đầu chế – lập pháp, tư pháp và hành pháp – mà lại còn đa nguyên con voi con lừa độc lập với nhau để kiểm soát, kiểm tra nhau làm gì? để rồi hôm nay phải ngồi cãi nhau chuyện tăng nợ trần nước Mỹ làm gì cho nó khổ? Có bộ lọc với nhau làm gì để giảm bớt tham nhũng? Sao không học hệ thống chính trị đơn nguyên tả khuynh cực đoan ưu việt xã hội cộng sản kiểu mới ở phướng Đông, để mà thống nhất các mặt đối lập dễ dàng, không cần cãi nhau, tranh luận cho đến tận cùng bản chất. Chỉ cần đồng thuận trong thập tứ đại gia trong nhà với nhau để còn dễ dàng kiếm chác chứ? vật chất – ý thức, có cái riêng đầy túi hiểu chữa?
Tụi “tư bản giãy chết Mỹ” nó ngu lắm. Nó chả hiểu mẹ gì duy vật luận cả. Nên nó chỉ biết sử dụng duy vật luận như một lũ nhai lại, để rồi, nước Mỹ mới lập quốc chỉ 235 năm mà nó phải khổ, khi phải đứng đầu thế giới, giành quyền kiểm soát tài chính kinh tế, quân sự, tư tưởng tự do dân chủ, v.v… làm đại ca thế giới, gồng gánh khắp nơi. Ở đâu có loạn thì nó tới. Ở đâu có khủng bố nó cũng tới. Ở đâu có kẻ muốn bá quyền, nó cũng tới. Ở đâu con người mất quyền sống, nó cũng chía mũi vào, v.v… và v.v… Đúng là “tư bản Mỹ giãy chết” chính hiệu là tên “xen đầm quốc tế” như đảng ta đã “dạy”.
Ngu chi ngu rứa vậy Mỹ hè? Phải sáng tạo và qua xứ Việt của tớ mà học cách sử dụng và vận hành xã hội bậc thầy của duy vật biện chứng nhé!

Asia Clinic, 8h54′, ngày thứ Tư, 20/7/2011

 

Con C. (Nguyễn Hưng Quốc)

http://library4vn.com/index.php?view=story&subjectid=9086

 

Con cặc – Nguyện Hưng Quốc

Viết xong bài “…Và những thứ con khác”,[1] tôi cứ bị ám ảnh mãi một điều: tại sao khi thấy Trần Dần văng tục “Nắm, nắm cái con cặc”, tôi lại thấy rất.. đã. Ðã, không phải vì nó tục mà vì… nó hiên ngang, nó hùng dũng, nó… đầy khí thế. Tại sao?

Tôi biết chắc không phải chỉ mình tôi mới có cảm giác ấy. Trong đám bạn bè tôi, hầu hết là trí thức và một số là phụ nữ, cũng có nhiều người nói với tôi như vậy. Họ cũng thấy câu văng tục ấy hiên ngang, hùng dũng và đầy… khí thế. Tại sao?

Tôi sực nhớ một câu chuyện xảy ra hồi cuối năm 2002, lúc tôi về thăm Việt Nam. Trong một bữa nhậu, một nhà thơ từ Canada về nửa đùa nửa thật chê một nhà thơ ở Sài Gòn là hay viết sai chính tả. Ví dụ anh nêu lên là: trong một bài thơ gửi in trong một tuyển tập của những nhà thơ được xem là tiêu biểu của Việt Nam hiện nay, thay vì viết “cặc”, nhà thơ ấy lại viết “cặt”. Nhà thơ ở Sài Gòn nhìn sang tôi như tìm một trọng tài. Tôi gật đầu xác nhận: “C”. Anh không cãi, nhưng lại cố chống chế: “Tôi nghĩ viết chữ ‘cặt’ với chữ ‘t’ nghe nó mạnh mẽ hơn. ‘Cặc’, với chữ ‘c’, thấy nó cong cong và nghe nó yếu xìu.”

Dĩ nhiên là nhà thơ ấy nguỵ biện. Nhưng đằng sau sự nguỵ biện ấy là một sự thật: anh dùng chữ “cặc” trong bài thơ không phải vì nhu cầu nói tục mà chủ yếu vì nhu cầu bộc lộ một cái gì đó anh nghĩ là “mạnh mẽ”. Ðiều đó có nghĩa là, với anh, chữ “cặc” không phải chỉ biểu thị bộ phận sinh dục của đàn ông mà còn biểu thị một thái độ. Mà, nghĩ lại xem, đâu phải chỉ với anh thôi đâu. Với người khác cũng thế. “Cặc” hay bất cứ từ nào chỉ các bộ phận sinh dục của nam hay nữ cũng đều bao hàm trong chúng một thái độ nhất định. Ðiều đó cũng lại có nghĩa là, bộ phận sinh dục không phải chỉ có tính sinh lý, chỉ trần là xác thịt, mà, cũng giống như toàn bộ thân thể con người, còn là một ý niệm… văn hoá.

Trước hết là thân thể con người. Trong cách nhìn của giới nghiên cứu hiện nay, nói theo sự tóm tắt của Janet Lee, “thân thể là một ‘văn bản’ của văn hoá, là hình thức biểu trưng trên đó ghi dấu các quy phạm và các thiết chế xã hội”.[2] Ở Việt Nam, các học thuyết lớn, vốn được du nhập từ Trung Hoa và Ấn Ðộ, ít quan tâm đến thân thể, tuy nhiên, trong cách nhìn truyền thống của người Việt Nam, biểu hiện qua ngôn ngữ, thân thể lại có tầm quan trọng hết sức đặc biệt: trong tiếng Việt, có hai từ chính chỉ thân thể: “người” và “mình”. Cả hai đều đồng nghĩa với con người nói chung: “người” vừa là thân thể (ví dụ: người ướt đẫm mồ hôi) vừa là cộng đồng (ví dụ: người Việt / người Úc) vừa là nhân loại (ví dụ: của chuột và người); “mình” vừa là thân thể (mình đau như dần) vừa là một cá nhân cụ thể (“mình” với tư cách ngôi thứ nhất số ít) vừa là một tập thể (“mình” với tư cách ngôi thứ nhất số nhiều). Trong cả hai hệ thống chuyển nghĩa, thân thể bao giờ cũng được xem là một trung tâm.

Về một phương diện nào đó, trung tâm của thân thể là gì nếu không phải là bộ phận sinh dục, yếu tố chủ yếu xác định phái tính, từ đó, vị trí của cá nhân trong cấu trúc xã hội? Ðụng đến bộ phận sinh dục là đụng đến văn hoá, thậm chí, đụng đến một trong những phần sâu thẳm nhất của văn hoá. Cả Sigmund Freud lẫn Jacques Lacan đều xem những khoái cảm sinh lý là nguyên nhân chính dẫn đến việc hình thành nhân cách, đều xây dựng lý thuyết về dục vọng, dục tính và chủ thể tính của họ trên hình ảnh của dương vật (hoặc sự thiếu vắng của dương vật), và đều hình dung lịch sử văn minh của nhân loại như là một tiến trình đè nén và thăng hoa của bản năng sinh lý vốn chủ yếu gắn liền với các bộ phận sinh dục.[3] Từ mấy chục năm gần đây, dưới ảnh hưởng của Michel Foucault, bộ phận sinh dục hay thân thể con người nói chung, càng ngày càng được nhìn như một cái gì được tạo thành hơn là có sẵn: nó được tạo thành bởi các hoạt động diễn ngôn và các quy phạm văn hoá trong những hệ thống quyền lực nhất định.[4] Trong ý nghĩa này, đụng đến bộ phận sinh dục cũng là đụng đến chính trị: những câu chuyện về các bộ phận sinh dục và các hoạt động của chúng đóng vai trò quan trọng trong việc định hình đời sống chính trị và đạo đức trong xã hội, từ đó, góp phần quan trọng trong việc định hình ý niệm bản sắc cá nhân, và cũng từ đó, làm thay đổi hầu như toàn bộ các mối quan hệ tương tác giữa người với người.[5]

Mang tính văn hoá, cặc không phải chỉ là một vật thể mà còn là một ký hiệu, hơn nữa, một ẩn dụ, tồn tại như một biểu tượng, nghĩa là vừa là nó lại vừa không phải là nó. Nó là biểu tượng của vô số điều khác nhau: với các nhà sinh học, nó là biểu tượng của sự truyền giống; với các nhà đạo đức, nó là biểu tượng của xác thịt và của sự phàm tục, một đối cực của tinh thần và sự linh thiêng; với các nhà nữ quyền, nó là khí cụ dùng để trấn áp; với các nhà thẩm mỹ truyền thống, nó là biểu tượng của sự tục tằn; với các nhà thẩm mỹ theo khuynh hướng cách tân, nó là… cách mạng, v.v… Tính biểu tượng ấy làm cho “cặc” trở thành từ đa nghĩa và đa tầng: nó thâu tóm trong nó cả lịch sử nhận thức và lịch sử thẩm mỹ của một cộng đồng. Người ta đối diện với nó không phải chỉ với tư cách một cá nhân mà còn với tư cách của một tập thể và một lịch sử. Cảm giác thích thú hay khó chịu của người đọc khi đọc bài viết này là một thứ phản ứng có điều kiện, được hình thành dần dần qua thời gian, với vô số những tác động từ bên ngoài, chứ tuyệt đối không phải là một cái gì tự nhiên nhi nhiên. Bắt chước cách nói đã thành sáo ngữ, tôi có thể nói thế này: bạn hãy cho tôi biết bạn có cảm giác như thế nào khi đọc chữ “con cặc” trong bài viết này, tôi sẽ cho bạn biết bạn là ai.

Là một biểu tượng, “cặc” khác với “lồn”.[6]

Hãy thử để ý đến các câu chửi tục hay văng tục của người Việt Nam. Nói chung, cách chửi tục và văng tục của người Việt Nam có mấy đặc điểm chính: thứ nhất, hay nhắc đến các bộ phận sinh dục;[7] thứ hai, phái nào nhắc đến bộ phận sinh dục của phái ấy.[8] Chính ở điểm thứ hai này, chúng ta có cơ hội nhìn thấy những khác biệt trong cách nhìn của hai phái nam và nữ về bộ phận sinh dục của chính họ.

Cứ lấy ngay những câu chửi tục làm ví dụ. Ðiều cần ghi nhận đầu tiên là, trong tiếng Việt, ở phía nữ giới, hoàn toàn không có từ nào có thể được xem là tương đương với từ “trỏ cặc” hay “văng cặc” ở nam giới. Rõ ràng là phụ nữ không “văng” và cũng không “trỏ”. Chửi nhau, họ dùng các động từ khác: bú, liếm, chui, nhét, v.v… Trong khi đó, nam giới thì khác. Ðã đành là có một số trường hợp, người ta cũng đòi “nhét” của quý của mình vào miệng đối thủ, nhưng những cách diễn tả như vậy khá hiếm hoi. Phổ biến hơn, người ta chỉ nói một cách ngắn gọn: “Cặc!” hay “Cặc tao đây nè!” Vậy thôi.

Sự khác biệt ở đây là gì? Khác, trước hết, ở chỗ: với phụ nữ, chửi chủ yếu là một cách hạ nhục đối phương, chà đạp lên nhân phẩm của đối phương, bắt đối phương phải làm những chuyện bị xem là thật đáng xấu hổ; với nam giới, chửi chủ yếu là một hành động thách thức và khiêu khích, tự nâng mình lên cao hơn đối phương. Khác, còn ở điểm nữa: trong cách nhìn của nữ giới, bộ phận sinh dục của chính họ là một cái gì xấu xa và dơ dáy, nơi dùng để trừng phạt, để đày đoạ và để sỉ nhục người khác; trong cách nhìn của nam giới, bộ phận sinh dục của họ là cái gì rất đáng… tự hào, với nó, người ta xác định một thế đứng đầy ngạo nghễ.[9]

Thì cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Ðã đành cả hai đều là những bộ phận quan trọng nhất trong việc xác định cái giống (sex) của con người, nhưng trong khi bộ phận sinh dục của phái nam là cái gì lộ hẳn ra ngoài, bộ phận sinh dục của phái nữ lại nằm sâu hút bên trong, trở thành một thế giới đầy bí ẩn, có mặt như một sự vô hình, thậm chí, như một sự khiếm khuyết, một thứ dương vật bị cắt bỏ hay bị lộn ngược vào trong;[10] trong khi bộ phận sinh dục của nam giới có thể bị thiến, bị liệt, bộ phận sinh dục của phụ nữ không có nguy cơ bị biến mất. Nó có đó và nó sẽ còn đó mãi. Chính vì vậy, người ta không phải lo lắng đến sự tồn tại của nó. Người ta quan tâm hơn đến những yếu tố thứ yếu và phụ thuộc: mái tóc, mí mắt, đôi môi, bờ vai, bộ ngực, cái eo, đôi mông, v.v… Hậu quả là, thứ nhất, chính vì sự quan tâm ấy, cái đáng lẽ là thứ yếu và phụ thuộc lại trở thành trung tâm: người phụ nữ có thể bị xem là không có tính-cái nếu có một mái tóc cụt, một bờ vai ngang, một bộ ngực lép, hay đôi khi, chỉ cần một giọng nói hơi ồ ề. Thứ hai, được xác định bằng nhiều yếu tố như vậy, ý niệm về tính-cái dễ lâm vào tình trạng phân tán và bất nhất: đây chính là lý do khiến cho hình ảnh của người phụ nữ ở những xã hội và những thời đại khác nhau rất khác nhau. Thứ ba, ở vị trí trung tâm, các yếu tố vốn là thứ yếu và phụ thuộc ấy đều mang tính văn hoá: chúng gắn liền với những cách nhìn và cách nghĩ của con người; chúng đi vào văn học và nghệ thuật; chúng trở thành những biểu tượng và những giá trị. Trong khi đó, bộ phận sinh dục lại bị quên lãng; và vì bị quên lãng nên mãi mãi mang tính sinh lý.

Ngay cả khi bộ phận sinh dục cũng như toàn bộ thân thể của phái nữ đã được “văn hoá hoá” thì, trong cách nhìn truyền thống mang nặng tính duy dương vật (phallocentric), chúng cũng không có giá trị tự tại đủ để có thể trở thành một sự tự hào hay thách thức: thân thể phụ nữ giống như một lãnh thổ tự nhiên, ở đó, cái đẹp thuộc về kẻ khác: chồng họ, người yêu của họ, hoặc những người đang nhìn ngắm họ. Họ sở hữu chúng nhưng không thực sự có chủ quyền trên chúng.[11]

Bộ phận sinh dục nam thì khác. Nó là yếu tố hầu như duy nhất xác định tính đực của nam giới. Mất nó, dù đẹp trai đến mấy, lực lưỡng đến mấy, dù râu ria rậm rạp đến mấy, người ta cũng không còn là đàn ông nữa. Bởi vậy không có người đàn ông nào lại không quan tâm đến bộ phận sinh dục của mình.[12] Không những quan tâm, họ còn, một mặt, lo lắng bảo vệ nó, từ đó, nói theo Sigmund Freud, nỗi lo lắng bị thiến hoạn (castration anxiety) trở thành một nét đặc trưng trong tâm lý nam giới, và hơn nữa, của con người nói chung; mặt khác, họ lại hết sức tự hào về nó: với nó, người ta được xem là có nam tính, một cái gì khác với nữ giới, hơn nữa, cũng lại nói theo ngôn ngữ của Freud, còn là điều làm cho phái nữ phải “ghen tị” (penis envy).[13] Ở dạng rút gọn nhất, có thể định nghĩa: đàn ông = con cặc. Ðó là lý do tại sao ngày xưa, ở Trung Hoa, một trong những hình phạt nặng nề nhất là… thiến; và cho đến tận ngày nay, ở Việt Nam, một trong những lời rủa độc địa nhất và quen thuộc nhất là bị chó ăn mất cu hay bị gà mổ mất dái.[14] Ðó cũng là lý do tại sao, cho đến bây giờ, ở nhiều bộ lạc, bọn đàn ông vẫn còn tròng bộ phận sinh dục của họ vào những cái ống được trang trí thật lộng lẫy rồi treo ngược lên trên bụng như một biểu tượng của quyền lực.

Vâng, cặc chính là biểu tượng của quyền lực.

Artemidorus, một học giả cổ đại Hy Lạp, trong cuốn The Interpretation of Dreams, xem bộ phận sinh dục của nam giới như sự diễn tả các mối quan hệ chằng chịt nhằm xác định vị thế của cá nhân trong xã hội: nó nói lên tài sản, địa vị, đời sống chính trị, gia đình, sức mạnh về thể chất cũng như sự kính trọng trong cộng đồng. Michel Foucault, trong cuốn The Care of the Self, tức tập ba của bộ The History of Sexuality, sau khi trích dẫn Artemidorus, cho con cặc nằm ngay ở vị trí giao điểm của các trò chơi quyền lực của các chủ nhân ông: với nó, người ta tập thói quen tự chủ, tự kiềm chế, không cho phép mình buông thả theo bản năng; người ta cũng xác định được ưu thế của mình trên người phối ngẫu bằng khả năng đâm thọc và xuyên thấu; người ta cũng xác định được thế đứng của mình trong xã hội vì nó gắn liền với các yếu tố truyền giống và dòng họ, v.v…[15]

Trong nghệ thuật cổ đại và trung đại, từ hội hoạ đến điêu khắc, trong khi hình ảnh khoả thân của phụ nữ xuất hiện tương đối muộn và thường gắn liền với cái nhìn mang dục tính; hình ảnh khoả thân của nam giới xuất hiện rất sớm, được xem là biểu tượng của sự sinh sản, của cái đẹp và nhất là của hùng tính. Ðể bảo vệ hùng tính như một đặc quyền của nam giới, các nghệ sĩ ngày xưa đã tước đoạt của nữ giới một điều mà trên thực tế họ cũng sở hữu: lông. Trong hầu hết các bức tranh phụ nữ khoả thân thời trước, bộ phận sinh dục bao giờ cũng trắng ngần, trong veo, như là ngọc, tuyệt không một sợi lông. Tại sao? Tại người ta cho lông lá là thuộc tính của phái nam.[16] Nam tính, hùng tính, do đó, đồng nghĩa với quyền lực.

Theo một số nhà hậu cấu trúc luận, đặc biệt các nhà nữ quyền, cả nền văn minh Tây phương – và có lẽ không phải chỉ có nền văn minh Tây phương mà thôi – được xây dựng trên một cột trụ chính: dương vật. Người ta gọi đó là một thứ chủ nghĩa duy dương vật (phallocentrism), ở đó, dương vật được xem như là một quyền lực, một trung tâm, một chuẩn mực, một thứ hệ quy chiếu được dùng để đo lường và đánh giá mọi sự vật và hiện tượng khác. Theo cách nhìn duy dương vật, loài người là những kẻ có… dương vật (bởi vậy “man”, đàn ông, mới đồng nghĩa với nhân loại nói chung, “mankind”); phụ nữ bị xem là những kẻ khuyết dương vật, nói theo chữ của Simon de Beauvoir, chỉ là “giống thứ hai”, hay nói theo Freud, những kẻ lúc nào cũng sống trong tâm trạng ghen tị và thèm thuồng.[17] Cấu trúc với những mở – cao trào – và kết thúc vốn được xem là mẫu mực trong truyện và kịch truyền thống xuất phát từ kinh nghiệm tình dục của nam giới: khi họ đạt đến tình trạng sướng ngất cũng là lúc kết thúc mọi “xung đột” và mọi vấn đề.[18] Thậm chí, theo Iris Marion Young, hình ảnh một đôi vú đẹp cũng được quy chiếu từ hình ảnh của dương vật: chiếc vú đẹp phải giống dương vật, nghĩa là, phải cao, chắc và nhọn, v.v…[19]

Ở Việt Nam, biểu hiện có khác nhưng thực chất cách nhìn cũng vậy.

Nhớ một truyện tiếu lâm ngày xưa: một hôm, một con cọp đến rình rập quanh một mái nhà tranh lụp xụp cạnh một khu rừng. Nó nghe hai vợ chồng trong nhà chuyện trò. Người chồng hỏi: “Nghe nói dạo rày cọp hay ra bắt người lắm, mình có sợ không?” Người vợ đùa, bỗ bã: “Cặc còn không sợ, sợ gì cọp.” Con cọp không hiểu “cặc” là gì nên rất đỗi hoang mang. Nó nghĩ thầm: đó hẳn là một con vật gì ghê gớm lắm, nhất định là ghê gớm hơn cả cọp. Từ hoang mang đến sợ hãi, nó lặng lẽ bỏ đi. Trên đường, tình cờ nó gặp một bà già. Bà già kinh hoàng, ngồi thụp xuống và co rúm người lại, nhưng con cọp trấn an: “Ðừng sợ. Tôi không ăn thịt bà đâu. Tuy nhiên, bà phải thành thực trả lời tôi câu hỏi này: con cặc là con gì mà nghe nói còn ghê gớm hơn cả cọp thế?” Bà già nhanh trí, hiểu ngay, bèn trả lời: “Ối dào, ông ấy khủng khiếp lắm. Ông ấy cắn tôi một cái mà đến nay đã mấy chục năm rồi vết thương vẫn chưa lành”. Nói xong, bà lấy tay quẹt vào dưới đáy quần rồi dí vào mũi con cọp. Con cọp ngửi mùi, phát khiếp, phóng chạy như bay, tự nhủ: “Ðộc thật! Nguy hiểm thật!”

Lại nhớ, Nguyễn Thiện Kế, nhà thơ trào phúng nổi tiếng vào đầu thế kỷ 20 và cũng là anh rể của Tản Ðà, có hai câu thơ tả cảnh hộ đê ở miền Bắc:

Trên đê cụ lớn văng con cặc

Dưới đất thầy cai thượng cẳng tay.

“Văng cặc” là đặc quyền của tầng lớp bên trên. Chỉ có những người có quyền lực mới được văng cặc. Ðứng trước vua quan ngày xưa, bọn thường dân mà dám văng cặc thì thế nào cũng bị chặt đầu hoặc chết mòn trong tù ngục. Ðủ thấy những cái gọi là taboo – những điều cấm kỵ – cũng có tính giai cấp: chúng chỉ áp dụng đối với tầng lớp dưới của xã hội mà thôi. Chính vì thế, việc văng cặc, và từ đó, việc văng tục nói chung, đã biến thành một hành vi thách thức và khiêu khích mạnh mẽ và táo bạo nhất: chúng thách thức và khiêu khích với chính quyền lực. Văng cặc, do đó, trở thành một thái độ phản kháng và một sự nổi loạn.

Nên lưu ý là chính các quy phạm văn hoá cũng là một thứ quyền lực. Nổi loạn để chống lại các quy phạm văn hoá ấy là một hiện tượng thường xảy ra không những trong đời sống, đặc biệt ở giới trẻ,[20] mà còn cả trong văn học, đặc biệt ở những giai đoạn tính chất cũ kỹ và sáo mòn đã nặng nề đến mức gần như không thể chịu đựng được nữa.

Chính trong cái không khí ngột ngạt, nặng trĩu những công thức và giáo điều, những sự mệt mỏi và sợ hãi như thế, một tiếng “cặc” vang lên sang sảng, nghe rất… đã.

Tuy nhiên, tôi viết bài này không phải chỉ để biện minh cho cái “đã” ấy. Chắc bạn đọc cũng hiểu.

Melbourne, 12.12. 2003
_________________________

[1]Ðã đăng trên Talawas và Tiền Vệ.

[2]Janet Lee, “Menarche and the (Hetero)sexualization of the Female Body”, in trong cuốn The Politics of Women’s Bodies do Rose Weitz biên tập, Oxford University Press xuất bản năm 1998, tr. 82-83.

[3]Xem Robyn Ferrell (1996), Passion in Theory: Conceptions of Freud and Lacan, London & New York: Routledge, đặc biệt chương 9 “Desire”, tr. 85-93.

[4]Xem Alan Petersen (1998), Unmasking the Masculine: “Men” and “Identity” in a Sceptical Age, London: Sage Publications.

[5]Xem Sexual Cultures, Communities, Values and Intimacy do Jeffrey Weeks và Janet Holland biên tập, New York: St. Martin’s Press, 1996, tr. 45.

[6]Tôi đã nghĩ đến khả năng viết tắt các từ này, như nhiều người vẫn thường làm, tuy nhiên, nghĩ lại, thấy hình như không cần thiết. Trong tiếng Anh, không ai lại viết tắt các chữ “penis” hay “vagina”, “vulva”, “cunt”. Có người còn dùng nguyên cả các chữ này để đặt tựa sách cho họ, ví dụ, Maggie Paley trong The Book of the Penis xuất bản năm 1999.

[7]Trong khi có lẽ dân tộc nào cũng ít nhiều chửi và chửi tục, không phải dân tộc nào cũng mang các bộ phận sinh dục ra quất vào mặt kẻ thù. Theo Nicholas Bornoff, trong cuốn Pink Samurai: The Pursuit and Politics of Sex in Japan, London: Grafton, 1992, đối với người Nhật, bộ phận sinh dục không phải là cái gì đáng ghê tởm, do đó, họ không dùng để nguyền rủa hay sỉ nhục người khác (tr. 130).

[8]Xem cuốn Ngôn Ngữ và Thân Xác của Nguyễn Văn Trung (Trình Bày xuất bản tại Sài Gòn, 1968; Xuân Thu in lại tại Mỹ, 1989) và hai bài “Chửi” và “Chửi tục” của Võ Phiến (in trong cuốn Tuỳ Bút 1, Văn Nghệ xuất bản tại California, 1986, tr. 89-111).

[9]Ðể tránh ngộ nhận, nhất là từ những nhà nữ quyền, xin lưu ý là ở đây tôi chỉ ghi nhận sự kiện chứ không hề phát biểu một chủ trương gì nhằm đào sâu vào sự khác biệt giữa nam và nữ.

[10]Theo Judith Lorber trong bài “Believing Is Seeing” in trong cuốn The Politics of Women’s Bodies, sđd, đến tận thế kỷ 18, các triết gia và khoa học gia Tây phương vẫn còn nghĩ chỉ có một giống duy nhất: giống cái chỉ là hình thức khiếm khuyết của giống đực: tử cung và âm đạo thật ra chính là dương vật và bìu dái bị lộn ngược vào trong. (tr. 12)

[11]Xem sự phân tích của Iris Marion Young trong bài “Breasted Experience” in trong cuốn The Politics of Women’s Bodies, sđd, tr. 127.

[12]Liên quan dến vấn đề này, xin chép tặng bạn đọc bài thơ của Trần Duy Ninh, sinh khoảng cuối thế kỷ 19 và mất vào khoảng giữa thế kỷ 20. Thơ còn lại chỉ có bài này:
Hẳn rằng con tạo ý ra răng,
Cặc dái sao mà mọc trước răng?
Lúc nhỏ cần răng thì mọc cặc,
Khi già còn cặc, lại không răng!
Già nua hết thú chèo queo cặc,
Lọm khọm cần nhai rụng quách răng!
Ngán nỗi cho răng, buồn với cặc,
Hẳn rằng con tạo ý ra răng!

[13]Về những khái niệm như “castration anxiety” hay “penis envy” vốn khá thông dụng, có thể tìm thấy trong hầu hết các cuốn sách viết của/về Sigmund Freud hay về phân tâm học nói chung.

[14]Ví dụ hai câu rủa trích từ cuốn Ngôn Ngữ và Thân Xác của Nguyễn Văn Trung; tr. 138:
“Mẹ mày, cả nhà mày ra đường bị gà nó mổ mất dái từ già đến trẻ.”
“Con khỉ trù, chó nó ăn mất cu, chết đi thành con ma trơi bay dọc đường xó chợ.”

[15]Michel Foucault (1984), The Care of the Self, London: Penguin Books, tr. 34. Phần trích dẫn Artemidorus nằm ở trang 33 và 34. Xin lưu ý là trong suốt cuốn sách (bản dịch tiếng Anh), Foucault luôn luôn dùng chữ “penis”.

[16]Xem Peter Brooks (1993), Body Work, Objects of Desire in Modern Narrative, Cambridge: Havard University Press, tr. 17.

[17]Xem Jonathan Culler (1983), On Deconstrucion, Theory and Criticism after Structuralism, London: Routledge & Kegan Paul, tr. 165-177.

[18]Xem bài “Who has the last word in the sex war” của John Powers đăng trên The Weekend Review tại Úc số ra ngày 1-2, 10, 1994; Nguyễn Hoàng Văn dịch ra tiếng Việt “Viết, giữa nam và nữ” đăng trên Hợp Lưu số 56 (12.2000 & 1.2001), tr. 30-33.

[19]Iris Marion Young, “Breasted Experience” in trong The Politics of Women’s Bodies, sđd, tr. 125.

[20]Ở đây tôi chỉ muốn bàn đến nguyên nhân và ý nghĩa văn hoá của hiện tượng chửi tục của giới trẻ chứ không hề đặt ra vấn đề đánh giá hiện tượng ấy.

Trí Thức Việt Nam: “Dương Vật Buồn Thiu” – Ðỗ Minh Tuấn

http://www.vantuyen.net/index.php?view=story&subjectid=24820

Trí Thức Việt Nam: “Dương Vật Buồn Thiu” – Ðỗ Minh Tuấn

Người trí thức Việt Nam nói riêng và trí thức phương Ðông nói chung xưa nay bị giễu cợt và sỉ nhục từ ba phía: Những người cầm quyền, như Mao Trạch Ðông “coi trí thức là cục phân“; Nông dân ít học coi trí thức là kẻ ốm đói, dài lưng tốn vải chạy rông vô tích sự; Và, những người phụ nữ như Phạm Thị Hoài, thấy trí thức Việt Nam là một lũ người “dương vật buồn thiu” bất lực về sinh lý.

Trong ba lời nguyền rủa đó, lời nguyền rủa của Phạm Thị Hoài là độc địa sâu cay hơn cả. Cái cảm hứng chán chường bất mãn với “dương vật buồn thiu” của trí thức Việt Nam là hoàn toàn có cơ sở trong hiện thực cuộc sống hôm nay. Những nước văn minh người ta còn tìm cách tổ chức các Hội nghị Khoa học quốc tế, cử các nữ chiến sĩ sexy-girl ăn nằm với những nhà bác học được giải Nobel để lấy tinh trùng đưa vào ngân hàng tinh trùng quốc gia, ngõ hầu phát triển trí tuệ giống nòi bằng các kỹ thuật cấy ghép công phu. Vậy mà những người trí thức Việt Nam luôn ở tình trạng “dương vật buồn thiu“, báo động đỏ về sex. Thiếu chất, thiếu ngủ, thiếu chỗ làm tình cho tử tế, bất an, căng thẳng vì họp hành đấu đá, rồi đạo lý Khổng Mạnh lườm nguýt cấm đoán, biến con người thành đạo đức giả, dâm vặt, dâm bằng văn bằng thơ. Bao nhiêu đòn kinh tế, chính trị, văn hoá, tư tưởng giáng vào dương vật người trí thức, khiến cho nó “buồn thiu“. Người ta có ảo tưởng đó là đạo đức, nhưng thực ra là những bộ óc quý giá nhất của người Việt cũng vì cái buồn thiu đó mà lụi tàn đi, không tiếp tục sản sinh duy trì nòi giống. Một cảnh báo về chất lượng sống của người trí thức, về sự tái sinh trí tuệ của giống nòi. Thật là những thông điệp đầy nhân văn và trách nhiệm!

Bài nói chuyện của Phạm Thị Hoài không nằm ngoài cảm hứng về “dương vật buồn thiu” đó. Như sẽ phân tích dưới đây, tư cách “phò chính thống” và tư cách “học trò(*) của trí thức Việt Nam chính là profiles của sự bất lực sinh lý kinh niên đã được PTH hình tượng hoá trong các tác phẩm văn xuôi.

Trí thức là kẻ sáng tạo ra các dược liệu kích dục hay các kỹ nghệ làm tình giúp nhân loại tăng chất lượng sống, nhưng chính hắn thì lại là kẻ yếu về sinh lý so với các đồng loại vô tư ít học của mình vì lao động trí óc và sinh hoạt không điều độ đã biến hắn thành kẻ thù của sex, mặt khác hắn lại bị ràng buộc bởi những nguyên tắc đạo đức, thẩm mỹ tôn giáo, sống không hồn nhiên, nhiều khi kìm nén, đạo đức giả, nên hay bị lệch nhịp giữa nhu cầu bản năng và các nhu cầu tinh thần khác. Nhiều khi do nhu câu thẩm mỹ chi phối, hắn dễ nhạy cảm văn hoá, ghê sợ những khuyết tật trong nhân cách đàn bà nên mất hứng làm tình. Thậm chí, đang dở cuộc mây mưa mà hắn tình cờ chạm tay vào huy hiệu Ðoàn viên của người tình rơi trên giường, hắn cũng có thể xỉu luôn. Văn hóa càng cao tình cảm càng bén nhạy, tình dục càng thiếu dẻo dai. Một anh Vọi chài lưới, một chàng da đen nô lệ làm các bà các cô thoả mãn bằng tỷ lần các nhà thơ, nhà văn, hoạ sỹ, nhạc sỹ, ca sĩ, kiến trúc sư, viện sỹ cộng lại; vì sự vô cảm là vũ khí vĩ đại của đàn ông mà không một trí tuệ bằng cấp nào sánh nổi. Ðó là cái căn nguyên tiềm tàng của thái độ khinh bỉ coi thường trí thức trong nữ giới trên phạm vi nhân loại. Riêng ở Việt Nam, đời sống kinh tế lạc hậu đội sổ đã làm trí thức suy dinh dưỡng trầm trọng, môi trường xã hội bất an làm trí thức nhạy cảm nhiều lo âu, nhiều stress, khiến trí thức luôn ở trong tình trạng “dương vật buồn thiu“. Các trí thức “quan văn” có chức có quyền và các trí thức “học trò” suốt ngày đêm chúi mũi vào họp hành, học tập… giữ gìn tư cách và uy tín để mong kiếm thêm chiếc ghế, mảnh bằng thì tình trạng hững hờ bất lực về sinh lý còn thảm thê hơn gấp bội!

 

Từ ngày xưa, các cụ ta qua ca dao văn thơ đã hé lộ cái tâm thức coi khinh năng lực sinh dục của trí thức quan văn, trí thức phò chính thống. Không phải ngẫu nhiên mà cụ Nguyễn Du để cho Kiều từ chối ái ân với Kim Trọng ở đoạn đoàn viên. Sau khi đã ăn nằm với người đàn ông bàng thống Từ Hải “vai năm tấc rộng thân mười thước cao”, đã biết thế nào là dương vật bàng thống thì Kiều còn thích thú gì cái “dương vật buồn thiu” của ông quan văn Kim Trọng nữa! Cũng từ ngày xửa ngày xưa, các cụ ta đã chê trí thức, chê học trò là những kẻ:

Văn chương chữ nghĩa bề bề
Thần l.. ám ảnh cũng mê mẩn hồn

Nghĩa là loại người dâm tưởng, bị ám ảnh bởi biểu tượng âm hộ, thờ âm hộ là chính, chứ đâu có những khả năng đàn ông trần thế. Các cụ cũng khuyên con gái đừng lấy học trò:

Ai ơi, đừng lấy học trò
Dài lưng, tốn vải, ăn no lại nằm

Ắn no, nằm dài, áo quần kín mít … toàn là những thứ phản sex! Bây giờ tình hình cũng chẳng khá hơn. Trí thức “phò chính thống” thì luôn có tâm lý sợ lãnh đạo, sợ vợ, thích yên ổn cơ quan và hạnh phúc gia đình, các cô nào máu mê ngoại tình thì coi như tuyệt vọng. Ngoại tình với loại người “quan văn” ham quyền chức thì vừa nơm nớp sợ vợ hắn đánh ghen, vừa lo hắn phủi tay rũ sạch trách nhiệm đổ hết lỗi cho mình khi bị lộ. Trí thức sinh viên thì phần lớn thanh niên con nhà nghèo ở quê lên, ăn không đủ chất, tâm lý sợ bị đuổi học, nên vừa chạm vào đã xỉu! Ắn nằm với hắn thì vừa nơm nớp sợ hắn xỉu bất chợt, lại vừa lo hắn nghèo chơi đại gái đứng đường giá rẻ, lây nhiễm HIV. Tóm lại, hai đối tượng này làm phụ nữ có cảm giác bất an, bất mãn khi làm tình, khi ngoại tình. Sự bất mãn, bất an tích tụ lại thăng hoa lên thành ẩn ức tâm lý, thành thái độ ghét quan văn, ghét chính thống, ghét học trò trong tâm thức người đàn bà Việt mà PTH đã thể hiện ra trong bài nói chuyện kia.

Nếu những phân tích này là đúng thì rõ ràng bài nói của PTH là nhất quán với dòng tư duy sáng tạo của nhà văn và là sự phát lộ ở dạng lý luận những ám ảnh về “dương vật buồn thiu“, về sự bất lực sinh lý của của người đàn ông Việt. Ðây không phải là một kinh nghiệm sex sâu thẳm của một nhà văn chủ yếu giao du với giới trí thức salon như một số môn đồ của Freud muốn khám phá hay bới móc. Ðó là tiếng thở dài não nuột chua chát của người phụ nữ có lương tâm trước cảnh ngộ bạc nhược vô sinh của các vị trí thức tinh hoa dân tộc, thể hiện một trách nhiệm trước tương lai của nòi giống Lạc Hồng!

Có thể trong lập luận, trong kiến thức bài nói còn chỗ này chỗ khác chưa ổn như nhiều người đã chỉ ra, nhưng việc đả phá, giễu cợt cái tư cách chính thống, tư cách học trò của trí thức Việt Nam là một đóng góp lớn có giá trị thực tiễn, đánh trúng huyệt của tình trạng “dương vật buồn thiu“, tình trạng đói nghèo lạc hậu, đội sổ, bất an kinh niên, nhằm thức tỉnh những người trí thức và những người quản lý đất nước về một nguy cơ, một thách thức có tầm thời đại.

Phải nâng chất lượng sống và khả năng sinh lý của sinh viên và lãnh đạo lên nhiều bậc! Ðiều này đòi hỏi đầu tư nhiều trí tuệ và tiền của. Cần có công trình khoa học cấp quốc gia KX bao nhiêu đấy, với vài chục triệu dollars lấy từ ngân sách hay vay từ quỹ ODA, khảo cứu thực trạng sinh lý lãnh đạo và sinh viên, thử tinh trùng, phân loại và lưu trữ cấp tốc tinh trùng của những người có xu hướng bàng thống, lập ra Ủy ban Nhà nước Phục hưng Dương vật Trí thức, xây dựng các khoa chỉnh hình nâng cấp dương vật cho đủ độ lớn như dương vật công-nông-binh-trí thức bàng thống. Xây dựng chương trình truyền hình sex cho trí thức và sinh viên. Có chế độ ăn uống bồi dưỡng thích đáng cho lãnh đạo và sinh viên; nếu cần quy hoạch lại các cửa hàng Lẩu Dê, các cửa hàng bán cá ngựa, tắc kè, rượu bổ dương … không để nạn chảy máu chất kích dục như hiện nay, nhà nước tập trung quản lý các mặt hàng này phân phối cho sinh viên và lãnh đạo v.v…

Tóm lại, cần phải có một chiến lược quốc gia và một phối hợp quốc tế trong nhiệm vụ này theo khẩu hiệu “Tương lai Việt đặt trên dương vật Việt”.

Ðỗ Minh Tuấn

 

Nếu VN là cường quốc số 1 thế giới…

http://blog.vnfriends360.com/2010/08/neu-viet-nam-la-cuong-quoc-so-1-gioi.html

 

Nếu VN là cường quốc số 1 thế giới…

 

Lúc đấy các nước sẽ đua nhau học tiếng Việt. Tiếng Việt sẽ trở thành mốt thời thượng. Ở bên cái nước Mĩ nhà quê kia, anh nào bắn tiếng Việt như gió là các em mê lắm. Nói được tiếng Việt mới là có học, mới dễ xin được việc. Các bạn trẻ bên đấy cũng hay chêm những câu tiếng Việt vào ví dụ như đoạn hội thoại sau:

– Chào David, how are you?
– I’m fine. And you?
– Fine. Long time no see. What are you doing?
– I’m studying at Đại học Vinh. My ngành is kinh tế.
– Wow, it is in the top 50 of Những trường đại học Việt Nam, isn’t it?
– Chuẩn. But it’s nothing in comparison to Peter Cooper. He got a 100% học bổng of Đại học Ngoại thương.
– Really? Vãi cả l** ! I can’t believe he used to be my dumb deskmate in 5th grade.
– Hai, he’s such a lucky guy. Girls in Hà Nội are so quyến rũ and dịu dàng.
– At least, you have Vietnamese girls around. At my university MIT, there are no girls nóng bỏng but cá sấu or fat chicks.
– Hey! Peter’s just uploaded photos on Yume(similar to Facebook). He had a photo taken with Vũ Hà last night.
– OMG!!!

Như các bạn đã thấy, sự trong sáng của tiếng Mĩ bị đe dọa nghiêm trọng, đặc biệt là khi ngày càng có nhiều bạn trẻ Mĩ đi du học Việt Nam. Báo chí Mĩ thì lo lắng về tình trạng tiếng Mĩ bị méo mó. Các ca khúc Mĩ bây giờ có trào lưu cứ phải chêm một hai câu tiếng Việt vào bài hát đại loại như: Anh yêu em, Anh nhớ em nhiều lắm, Hãy lắc cái mông đi em, Cô ấy thật nóng bỏng, Hãy giơ tay lên nào các bạn v.v…

Người Việt lúc này đi du lịch rất sướng. Sang Mĩ tiêu tiền đồng thoải mái. Một ngàn là mua được cái bánh hamburger to uỳnh. Thả xu 200 đồng vào máy là mua được chai Pepsi. Mười ngàn đồng là mua được cái túi LV. Một triệu là mua được vPhone. Những tờ tiền Bác Hồ tràn ngập các nước nên trên thế giới không ai là không yêu Bác Hồ. Chính phủ Việt Nam cứ thỉnh thoảng thiếu tiền thì lại in thêm, chả sợ lạm phát

Thái Lan lúc này học tập Việt Nam bỏ đa đảng cho nó ổn định chính trị, chỉ có duy nhất một Đảng người Thái yêu người Thái, do ông Bủn-xỉn làm tổng bí thư. Ông này hồi trước học tiến sĩ ở đại học kinh tế quốc dân Việt Nam.

Các rạp Mĩ bây giờ phải tranh nhau mới mua được phim của Vinawood (kinh đô điện ảnh Việt Nam đặt tại Bắc Giang). Phim nào có ngôi sao phim hành động Ngô Thanh Vân là ăn chắc hết sạch vé tuần đầu tiên. Bên cạnh đó là quả bom sex Ely Trần. Siêu phẩm 3D do cô thủ vai chính sắp tới đang là chủ đề bàn tán của các bạn trẻ Mĩ, Hàn Quốc, và khắp nơi trên thế giới. Paris Hilton thì lu loa lên là mình được đóng phim cùng Ely Trần nhưng cũng chả ai quan tâm, trong phim cô cũng chỉ được xuất hiện có 2 giây trong vai xác chết.

V-League là giải bóng đá hấp dẫn nhất hành tinh lúc này, hội tụ đầy đủ các siêu sao Việt Nam, Brazil, Hà Lan, Tây Ban Nha, Argentine. Câu lạc bộ Hà Nội T&T năm nay gần như chắc chắn vô địch V-League để kỉ niệm 1000 năm Thăng Long, nhờ có sự tỏa sáng của bộ ba hủy diệt Xavi-Công Vinh-Messi. SHB Đà Nẵng dù đã phá kỉ lục thị trường chuyển nhượng khi mua Quả bóng vàng VN Thành Lương, cùng với Cristiano Ronaldo nhưng cũng không nên cơm cháo gì, được cái là họ đã vào đến bán kết cúp C1 châu Á, giải bóng đá hấp dẫn thứ nhì hành tinh sau V-League, cùng với HN T&T và Lam Sơn Thanh Hóa, câu lạc bộ còn lại là Gamba Osaka của Nhật.

Nghe nói năm sau đa số khán giả ở Anh sẽ không được xem V-League vì kênh K- đã độc quyền phát sóng V-League ở Anh, ai muốn xem phải mua gói “Thượng hạng” với giá thuê bao lên đến ba mươi ngàn đồng một tháng…
Và những update vụn vặt khác…

1. Bản tin truyền thông:

– Tạp chí Bắp Cải đứng đầu alexa, chiếm 99% traffic toàn thế giới!

– Zing Me trở thành mạng xã hội lớn nhất thế giới bỏ xa các đối thủ Facebook, Twitter..

– Mương 14 sẽ là kênh thông tin hàng đầu châu Á, các trang tin tức như CNN, BBC đều phải có dòng chữ “muong14” dưới mỗi bài viết.

2. Bản tin kinh tế:

– Thuốc lá Thăng Long và Vinataba tiếp tục chiếm vị trí hàng đầu thế giới. Cả thế giới tin dùng bia Sài Gòn. Bạn có thể thấy cà phê Trung Nguyên ở mọi quốc gia. Hãng Vinaxuki đã mua lại 2 tập đoàn GM và Huyndai, FPT thâu tóm 60% cổ phần Microsoft.

– Ông Nguyễn Tử Quảng tổng giám đốc Bkis có buổi nói chuyện thân mật với các sinh viên xuất sắc của Harvard…trong buổi nói chuyện của mình ông đã đưa dự định mua lại Microsoft và Apple của Mỹ.

– Việt Nam trúng thầu 90% các dự án trọng điểm của Trung Quốc, trong đó tới hơn 80% các dự án chậm tiến độ từ 5 tới 10 năm. Bên cạnh đó Việt Nam thuê rừng đầu nguồn của Trung Quốc để khai thác khoáng sản, lâm sản.

– Sân bay TSN sẽ thay thế sân bay Heathrow của London để trở thành sân bay bận rộn nhất thế giới, cùng với đà phát triển của Vietnam Airlines trở
thành hãng hàng không 5* đánh bật cả các đối thủ nặng ký vd như British Airways hoặc Qatar Airways

– Dự đoán năm tới xe hơi của Vn sẽ thống trị giao thông toàn cầu,chúng ta tự hào vì những thương hiệu xe hơi huyền thoại như Sông Hồng,Vinaxuki,TienHai group….bên cạnh đó xe máy Vn cũng không hề thất thế khi các thương hiệu như HoaLim,Xetho.. chiếm lĩnh hoàn toàn thị trường xe 2 bánh ở các nước đang phát triển như Mỹ,Anh,Pháp,Ý…

– Tổ chức Lương Thực Thế Giới chính thức công nhận “Bánh mì Sài Gòn” là món ăn phổ biến nhất thế giới. Đây là một vinh dự to lớn đối với ngành thực phẩm của Việt Nam.

– Cty Hủ tiếu gõ SG đã chính thức lên sàn chúng khoán , sau khi cửa hàng thứ 2000 đc khai trương tại chân tháp Eiffel của Paris

– Ông Trần Bồ Câu – chủ tịch tập đoàn pin Con Ó mới đây đã đc công nhận là tỷ phú thế giới. Như vậy đây là tỷ phú thế giới thứ 1000 mang quốc tịch Việt Nam

3. Bản tin xã hội & giáo dục:

– Hà Nội vừa được công nhận là thành phố sạch nhất thế giới, vượt lên Singapore và Paris. Việt Nam tiếp tục là điểm thu hút nhân tài hàng đầu Châu Á với số sinh viên nước ngoài đang theo học các trường ĐH ở VN hiện khoảng 10 triệu người.

– Đại học Quốc tế Hồng Bàng sẽ là niềm ước ao của hàng triệu bạn trẻ trên toàn thế giới.

– Đàn ông VN vì không thể đeo đuổi được các cô gái danh giá, đã phải qua cưới các cô gái nghèo khổ ở các nước như Nhật, Hàn, Mỹ…

4. Bản tin quốc phòng:

– Tập đoàn công nghiệp quốc phòng VN công bố vừa xuất khẩu 20 tàu ngầm lớp Yết Kiêu cho Thái Lan và Indo.

– Vậy là Người phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam đã đồng ý cho phép Hoa kì được tự do nghiên cứu hạt nhân. Đây là một bước tiến mới trong quan hệ Việt Nam – Hoa Kì.

– Bộ quốc phòng công bố những tài liệu cho thấy đảo Hải Nam là của Việt Nam. Hoàng Sa tiếp tục được đầu tư để trở thành quân cảng lớn nhất Châu Á. Hôm qua, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao TQ yêu cầu VN tôn trọng chủ quyền hải đảo và luật biển quốc tế. Được biết tuần trước, Trung Quốc lên tiếng vì việc tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam đâm chìm tàu chiến TQ.

Cùng ngày, Triều tiên hé lộ việc TQ đặt mua 6 tàu ngầm kilo.Tình hình biện đông rất căng thẳng, Bộ trưởng Ngoại giao TQ Tiêu Tử Cung
nhấn mạnh thông điệp cho cộng đồng quốc tế rằng sẽ “không chấp nhận bất kỳ giải pháp nào có sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực, đồng thời có đủ khả năng để đối phó”. Đây là động thái căng thẳng sau khi VN công bố các chứng cớ lịch sử về đường Lưỡi liềm bao vây biễn Đông.

– Bộ trưởng bộ ngoại giao VN vừa tới Trung Đông để bàn về việc ổn định hòa bình ở khu vực này và cho biết sẽ dần rút quân VN về trong vòng 2 tuần tới.

– Cảnh sát VN đã giải cứu hơn 10000 phụ nữ Trung Quốc trong một đường dây buôn bán phụ nữ lớn nhất từ trước tới nay và đang hỗ trợ hồi hương cho số phụ nữ này. Tuy nhiên quá trình hồi hương gặp rất nhiều khó khăn do các cô gái TQ đều muốn lấy chồng là người VN.

5. Tin thế giới :

– Tổng thống Hoa Kì Rabak Omaba tuyên bố học tập VN, đưa nước Mỹ theo mô hình Tư bản định hướng XHCN

– Nguyên Thủ tướng Hà Lan bày tỏ mong muốn thăm VN để học hỏi kinh nghiệm đắp đê ngăn lụt.

-Hoàng tử Nhật Bản trong chuyến công du sang VN đã có buổi trò chuyện thân mật với cư dân phố cổ Hội An để học hỏi cách bảo tồn di sản lịch sử và hòa quyện hài hòa cuộc sống đô thị với các giá trị cổ xưa.

Osama Binladen – trùm khủng bố bị truy nã số 1 thế giới đã bị bắt tại Hải Phòng khi tên này có ý định trà trộn vào sân Lạch Tray xem trận đấu phân định ngôi vị quán quân V-League giữa Hải Phòng United và Quảng Ninh F.C

6. Bản tin văn hóa – nghệ thuật

– Đái bậy ngoài đường trở thành mốt mới của giới trẻ toàn thế giới. Graffiti trở nên lỗi thời, giới nghệ sĩ chuyển sang chơi trò vẽ chữ lên tường phố bằng nước tiểu, còn gọi là “peeffiti”.Ngoài ra đái bậy còn là một môn ưu chuộng của giới thể thao toàn cầu. Olympic Games có thêm các môn: Đái xa, Đái cao, Đái ba bước…

– Áo dài chính thức trở thành đồng phục bắt buộc đối với tất cả nữ sinh trung học Mỹ

– Bộ VHTT Việt Nam vừa ra thông báo quyết định. nhạc của nhóm Đại Âm Binh được chọn làm nhạc chuẩn trong các đám ma. chính thức thay thế cho các loại nhạc cụ khác (kèn , trống, nhị….). yêu cầu các trung tâm tổ chức tang lễ trên thế giới nghiêm túc chấp hành. mọi hành động chống đối sẽ dc xử lý theo pháp luật Việt Nam

– Phim Đại chiến Bạch Đằng được công bố, sẽ chiếu rộng rãi tại các rạp trên toàn Thế giới từ tháng 8. Được đầu tư 300Tỉ VNĐ và ước tính sẽ thu về
gấp 5 lần. Bộ phim lịch sử hoành tráng này được tích hợp những kĩ xảo hiện đại nhất như: 3D, nhiệt độ thực, âm thanh vòm…, khiến người xem trong rạp như được trở về quá khứ.

7. Bản tin thể thao:

– Sau loạt vòng luân lưu tối qua ở tứ kết , 2 cái tên quen thuộc đã lọt vào vòng chung kết WC đó là Lào và Việt nam

– Chiều nay, Christiano Ronaldo đã ra sân tập cùng các đồng đội ở Sông Lam Nghệ An. Được biết Christiano Ronaldo là cầu thủ xuất sắc nhất của ĐTQG Bồ Đào Nha được ông Mai Đức Chung, hiện đang là HLV Trưởng ĐTQG Bồ Đào Nha, giới thiệu sang đá cho Sông Lam Nghệ An để cọ xát. Sông Lam Nghệ An cũng là cái nôi của Lê Công Vinh, cầu thủ đắt giá nhất thế giới.

– Cầu thủ Messi đã chính thức được huấn luận viên Lê Huỳnh Đức cho đá dự bị vì không đủ thể lực và kinh nghiệm khi đá trong đội hình SHB Đà nẵng

– Từ năm sau Hà Nội sẽ chính thức đăng cai Olympic mùa hè, môn nổi bật là bơi thi giữa phố cổ…

6. Bản tin địa lý & giải trí:

– Các thủ đô và thành phố lớn là phải có khói bụi mịt mù, đào đường lấp cống thường xuyên và ngập lụt mỗi khi trời mua để người dân thỏa sức bơi lội. Và giống như Hà Nội, Wasinton cũng sẽ cấm online game.

– Diện tích HN lại được mở rộng lần nữa. Bạn rất có thể gặp một cô gái H’mong mang hộ khẩu Hà Nội 9.

– Dép Lào, áo 3 lỗ và nón cối trở thành xu hướng mới của giới trẻ, sẽ tràn ngâp các sàn catwalk ở Paris và Milan.

– Vàng Anh đoạt giải Oscar cho thể loại film ngắn. Việt Dart giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất. Hoàng Thùy Linh giải thành tựu trọn đời.

– Bảo Thy lần đầu tiên đoạt giải Grammy với album Công chúa mặt ngựa.

– Trong buổi quảng bá album mới của mình, Lady Gaga đã phát biểu rằng :”Tôi là thím Hà của nước Mĩ”.

– Thým Hà chính thức trở thành thần tượng mới thay thế các idol group ở HQ. Thím Vũ Hà khi vừa đáp máy bay xuống sân bay quốc tế Incheon ở Seoul Hàn Quốc thì lập tức hơn 2 triệu fan cuồng nhiệt đứng chờ sẵn từ 2 tuần trước nhào tới bu lấy anh, giấm đạp lên nhau làm hàng trăm người chết và hàng ngàn người bị thương. Ngoài ra, sau khi anh rời khỏi sân bay trong vòng vây của hơn 1000 nhân viên bảo vệ, có rất nhiều fan ôm nhau khóc cho tới khi đột quỵ mà chết. Các bạn trẻ Hàn Quốc, Trung Quốc khắc lên trán câu nói bất hủ “Nếu thế giới phản bội thým Hà, chúng tôi sẽ phản bội thế giới”.

8. Bản tin đầu tư, tài chính & kinh doanh:

– Chính phủ Hồ Cẩm Đào mâu thuẫn với Quốc hội Trung Quốc sâu sắc do tranh cãi về việc xây dựng đường sắt cao tốc nối Bắc Kinh – Thượng Hải – Quảng Châu nhờ vào vốn vay ODA từ Việt Nam. Dự trù tổng số vốn vay sẽ vào khoảng 5.600 tỉ VNĐ, chiếm 80% GDP Trung Quốc.

– Nội bộ TQ chia rẽ và tranh cãi gay gắt về việc cho VN đầu tư khai thác độc quyền Boxit tại Quảng Tây.

– Cuộc cạnh tranh kéo dài cả thế kỉ giữa Coca Cola và Pepsi đã chấm dứt khi cả hai lần lượt bị mua đứt bởi Công ty Tân Hiệp Phát. Hàng loạt nhà hàng KFC bị thay thế bởi các cửa hàng Phở 24.

– Nike, Adidas tuyên bố phá sản vì ko cạnh tranh nổi và đã bị mua lại bởi Thượng Đình – thương hiệu giày VN này cho tới nay đã bán được 900tr đôi.

9. Tin khoa học:

– Các nhà khoa học của trường Đại học Bách khoa của cả HN và TpHCM đã cùng bắt tay và phát minh thành công phương pháp sửa chữa hoàn toàn vết đen trên Mặt trời, và một cách tình cờ trong giai đoạn thử nghiệm đã đồng thời tìm ra cách vá hoàn chỉnh tầng ozone của TĐ.

– Nhóm nghiên cứu Y học cổ truyền của VN vừa tìm ra liều thuốc Bắc có thể chữa các bệnh ung thư… và đặc biệt là virus HIV/AIDS

– Các nhà khảo cổ Việt Nam công bố đã tìm thấy mẩu hoá thạch hạt dưa hấu tại Đảo Hải Nam. Đây có thể là bằng chứng cho thấy truyền thuyết Mai An Tiêm
là có thật và người đầu tiên đặt chân lên đây là một người Việt Nam.Đây là một bằng chứng quan trọng trong việc xác lập chủ quyền của VN đối
với một số đảo của TQ trong bối cảnh tình hình biễn Đông khá căng thẳng.

– Nhà tiên tri Bích Hằng của Việt Nam vừa đưa ra lời tuyên bố khiến cả thế giới rung động:
“Tôi không rõ chiến tranh thế giới thứ 3 người ta dùng cái gì, nhưng CTTG
thứ 4 sẽ xảy ra và con người sẽ tấn công nhau bằng gạch đá…”

 

Tôi tự hào VN

http://forum.duytan.edu.vn/sites/index.aspx?p=forum_thread&forum=125&thread=22997#p0

 

“ Tôi tự hào Việt Nam”
1. Tôi tự hào cầu thủ Trần Minh Chiến đã ghi bàn thắng vàng giúp đội vào chung kết Sea Games lần đầu tiên sau bao năm vắng bóng, và cũng tự hào hơn khi biết chấn thương trong giải ấy cũng kết thúc luôn những năm tháng chơi bóng đỉnh cao của anh vì anh chỉ được điều trị trong nước.
2. Tôi tự hào nhà văn Nguyễn Ngọc Tư bị kiểm điểm nghiêm khắc vì “Những cánh đồng bất tận” thiếu tính giáo dục cho xã hội, giáo dục con người và thiếu tính định hướng chân – thiện – mỹ để con người vươn tới và bây giờ người ta đã dựng nó thành phim.
3. Tôi tự hào vể Sợi Xích của chân dài Lê Kiều Như và càng tự hào hơn về cái cách mà siêu phẩm ấy được kiểm duyệt, được thông qua và cuối cùng bị cấm phát hành. Tuy nhiên đỉnh cao của sự tự hào là khi biết được Sợi Xích càng bị cấm lại càng bán chạy.
4. Tôi tự hào Việt Nam có một nghệ sỹ hiếm có như Hồ Kiểng, ông vẫn vui sống ở ‘cõi trần gian lụp xụp’ là căn phòng chứa máy phát điện của khu tập thể Đài truyền hình TP HCM, càng tự hào hơn khi biết rằng một vị lãnh đạo đã thăm, đã hứa là sẽ cấp cho ông một căn nhà và … đã quên.
5. Tôi tự hào mở vì nhân dịp ngàn năm Thăng Long người ta làm phim về nhà Lý dưới sự hướng dẫn của một đạo diễn Trung Quốc.
6. Tôi tự hào Việt Nam có tỉ lệ người mẫu đóng phim cao nhất thế giới, chất lượng phim cũng vì thế mà được nâng lên một tầm cao trước đây chưa bao giờ vươn tới.
7. Tôi tự hào Việt Nam có tỉ lệ nạo phá thai cao nhất trên thế giới
8. Tôi tự hào Việt Nam tìm sex, hack, crack nhiều nhất trên thế giới
9. Tôi tự hào Việt Nam có tỷ lệ quán nhậu bình quân đầu người cao nhất thế giới và tửu lượng trung bình của người nhậu ngày càng cao, càng tự hào hơn khi các quán nhậu này miễn nhiễm với khủng hoảng kinh tế thế giới.
10.Tôi tự hào rượu giả ở Việt Nam đã đạt đến trình độ giả-như-thật và mỗi tháng hàng trăm ngàn chai rượu giả này đã được tiêu thụ.
11.Tôi tự hào Việt Nam có tỷ lệ hút thuốc lá cao nhất thế giới và giá thuốc lá ở Việt Nam cũng thấp nhất thế giới.
12.Tôi tự hào vì theo Tổ Chức Y Tế Thế Giới, tai nạn giao thông ở Việt Nam được coi là cao nhất thế giới và mỗi ngày có 31 người chạy xe ra đường và chết vì tai nạn.
13.Tôi tự hào vì cũng theo thống kê của Tổ Chức Y Tế Thế Giới, mỗi năm Việt Nam có 8 triệu người (chiếm xấp xỉ 1/10 tổng dân số) bị ngộ độc thực phẩm hoặc ngộ độc do liên quan đến thực phẩm.
14.Tôi tự hào vì theo đánh giá của Chương trình Phát triển Liên hiệp quốc (UNDP), Việt Nam nằm trong top 5 nước đứng đầu thế giới dễ bị tổn thương nhất đối với biến đổi khí hậu.
15.Tôi tự hào vì cũng theo UNDP, Hà Nội, Tp. HCM ô nhiễm bụi hàng đầu Châu Á.
16.Tôi tự hào Việt Nam là nước nghèo mà giá đất bao giờ cũng thuộc Top 10 thế giới.
17.Tôi tự hào Việt Nam mua nguyên liệu sản xuất thuốc Tamiflu với giá cao hơn và hạn sử dụng ngắn hơn 70%.
18 Tôi tự hào giá sữa tại Việt Nam cao nhất thế giới.
19.Tôi tự hào giá thuốc Việt Nam cao gấp 5 đến 40 lần so với thế giới.
20.Tôi tự hào Việt Nam là một trong những nước tiêu thụ mỳ ăn liền nhiều nhất châu Á.
21.Tôi tự hào người Việt Nam mê 3G nhất thế giới dù họ chưa sử dụng hết hay hiểu hết 30% tính năng của 3G.
22.Tôi tự hào lương giáo sư Việt Nam thấp nhất thế giới.
23.Tôi tự hào tháng 7/2009, Việt Nam lần đầu tiên có mặt trong danh sách 12 quốc gia phát tán thư rác nhiều nhất thế giới do hãng bảo mật Sophos công bố và kể từ đó, thứ hạng của Việt Nam liên tục tăng. Cuối năm 2009, báo cáo thư rác của hãng bảo mật Symantec đã xếp Việt Nam vào top 5 quốc gia phát tán thư rác. Mới đây, theo báo cáo về hiện trạng các mối đe dọa bảo mật do Symantec công bố, Việt Nam còn là quốc gia đứng thứ 2 Đông Nam Á và thứ 7 trong khu vực châu Á – Thái Bình Dương về phát tán mã độc (malware) hay đứng đầu khu vực Đông Nam Á và thứ 4 châu Á – Thái Bình Dương về phát tán thư rác.
24.Tôi tự hào về cặp bánh chưng bánh giầy khổng lồ là lễ vật giỗ Tổ đặc biệt của nhân dân TP.HCM, khi về đến đền Hùng, người dân “mổ” bánh thì thấy bánh chưng đã vữa và lên men, có mùi khó chịu, còn bánh giầy bị mốc xanh, bên ngoài là một lớp mỏng bột, bên trong bánh hoàn toàn được làm bằng… mút xốp.
25.Tôi tự hào Đà Nẵng là thành phố duy nhất không có người ăn xin, càng tự hào hơn khi tất cả các tỉnh thành còn lại cương quyết không học tập Đà Nẵng về mặt này.
26 Tôi tự hào vì trước kia bên cạnh sông Hậu là một mảnh đất hoang, cha con ông bà Trần Ngọc Hoằng, Trần Ngọc Sương đã xây dựng nên một Nông Trường Sông Hậu nổi tiếng thế giới, bà Sương được bầu là Người phụ nữ ấn tượng khu vực châu Á – Thái Bình Dương năm 2002; càng tự hào hơn khi đất của nông trường nằm trong khu quy hoạch dự án ABC gì đó của thành phố Cần Thơ và để giải quyết vụ tranh chấp đất đai này, người ta dự định mời bà về nghỉ 8 năm trong một gian phòng cổ xưa lát toàn đá mát lạnh, điểm thêm vài chấn song rất trữ tình.
27.Tôi tự hào về Café Trung Nguyên và Đặng Lê Nguyên Vũ – Doanh nghiệp trẻ xuất sắc nhất ASEAN năm 2004, càng tự hào hơn khi biết công ty này trốn thuế hơn 3 tỷ đồng và sau một vụ đình công của hơn 500 nhân viên vì trả lương rẻ mạt, công ty này đã tăng thêm phụ cấp 210.000 đồng/người.
28.Tôi tự hào về nữ anh hùng Trần Thị Lý trong tác phẩm Người Con Gái Việt Nam của Tố Hữu và càng tự hào hơn sau … 40 năm kể từ khi thế giới biết đến bà, Việt Nam đã phong tặng bà danh hiệu anh hùng và sau đó vài tháng, bà đã mất trong nghèo đói bệnh tật, hoàn cảnh của những đồng đội chiến đấu của bà cũng không khá hơn.
29. Tôi tự hào trong buổi lễ vinh danh Ngô Bảo Châu đạt giải thưởng Fields, người tham gia chen chúc, giành nhau bắt tay, trò chuyện với ông … Nguyễn Tấn Dũng.
30. Tôi tự hào Huỳnh Đạt Sỹ của Việt Nam đã có phát minh xây dựng vĩ đại: bê tông lõi tre.
31.Tôi tự hào cầu Cần Thơ là chiếc cầu đầu tiên trên thế giới chưa xây xong đã sập, cầu này cũng mở hàng cho một loạt cầu chưa xong đã sập khác tại Việt Nam
32.Tôi tự hào là sau bao nhiêu nghiên cứu khắc phục tình trạng ngập lụt, Sài Gòn đã có những con đê đẹp đến say mê.
33.Việt Nam có đại gia Huỳnh Phi Dũng và cái mà ông gọi là khu du lịch tâm linh Đại Nam vì rất nhiều câu đối, bài thơ chẳng giống ai và nhất là tổ hợp kiến trúc … không đụng hàng trên toàn thế giới – thờ Phật Tổ, Hùng Vương, Hồ Chủ Tịch và …gia đình ông Dũng trong cùng một điện

(Hết)