Cảm hứng nhiếp ảnh (3)

(tiếp)

Chương thứ tư:         Gà nhà bôi mặt, Cáo chực ngoài sân

                                    Bạng duật tương tranh, Ngư ông đắc lợi.

 

Lại nói về những vị tu dai “đắc đạo” thành Nghệ-sĩ , phải luôn đấu trí căng-thẳng với các đồng-nghiệp về mọi lãnh-vực để không bị thua sút và tồn-tại trong thời buổi mà cái gì cũng cạnh-tranh: tước-hiệu, đồ nghề , lớp dạy, học trò, khách hàng, chức-vị… Quân-tử gọi là “cầu-tiến” nhưng đời éo-le sinh thêm từ “bon-chen” sặc mùi tiểu-nhân đi song-song cho trọn đạo âm dương. Hên là mấy ông chưa bày trò lấy cung Điền-trạch của mình ra đấu nhau để rồi có nhiều ông phải hận đời tủi phận vì trọn đời cống-hiến tranh-đấu cho sự -nghiệp mà vẫn chưa có được một căn nhà cho nên thân, cuối đời vẫn còn phải ở căn hộ tập-thể ọp-ẹp (nếu đem cung Phu-thê ra đấu nhau nữa thì tận thế !)

Vốn chửa có trường nhiếp-ảnh chính-quy nào cho tới nay để phát một bằng-cấp có giá-trị ra hồn cho mấy vị, lo bằng cũng không có chổ mà chạy lo, thì chỉ còn cái mửng tự khẳng-định bằng số lượng huy-chương mà thôi. Như đếm sẹo trên đầu để biết chức-vị Hòa-thượng vậy. Xem báo thấy mấy ông bà tướng huy-chương đeo sệ ngực thiếu điều rách áo thì cả thiên-hạ chết vì khiếp. “Nhất tướng công thành, vạn cốt khô” mà! Nhưng huy-chương nhà binh thì đã dự tính để cài áo mà huy-chương Nhiếp-ảnh chửa ai tính tới. Ông nội design nhà ta nát óc tới nay vẫn chửa “binh” ra cách đeo nên đeo không được, đếm không xong trước một số-lượng lớn. Giả sử đeo được nếu áo quần không bị tuột rách vì nặng thì đeo tới đầu gối cũng chưa hết. Trò bất lịch-sự sẽ sinh ra khi người kính-cẩn quỳ xuống chân ta mà săm-soi nghía mấy cái “chiến tích oai-hùng”. Cái vòng lẩn-quẩn “Đếm lựa để đeo, đeo thì phải đếm” thật là phiền-toái kiểu bà già lẩm-cẩm đếm tiền suốt ngày mà chẳng biết tiêu đầu nào. Đợi đến đại-hội, muốn thuê xe ba-gác hiệu, tiêu-chuẩn “a-còng”, cộ hết đống cồ-lec-xông huy-chương lủ-khủ đi khoe thì phu xe nó không chịu đi vì chê trả “giá thợ” rẻ quá. Tệ hơn nữa là nếu ghi chức “hiệu” trên cạc-vi-sít những chử như Artist, EFIAP, VAPA… thì ai có tiền cũng có thể in y khuôn thì hơn nhau chỗ nào? Đụng hàng! Thêm một cái khó nữa. Kinh không, thưa bà con?

Từ lâu đã có thơ rằng:

 

“Một thương đồ hiệu hẳn-hoi

Hai thương nâng cấp “đồ” chơi hoài hoài,

Ba thương “sô lẻ” lai-rai,

Bốn thương “đám” đậm, dư xài dư ăn.

Năm thương dàn-dựng kỹ-càng,

Sáu thương có sẵn mặt bằng studio.

Bảy thương đông-đảo học-trò,

Tám thương người mẫu mong chờ, vấn vương…

Chín thương Nghệ-sĩ Trung-ương,

Mười thương, ủ sẵn huy-chương cả hầm”.

 

Nên nghĩ rồi đây chắc chắn mấy ổng bả sẽ nảy sáng-kiến đặt xì-tăng-đa “Phi Nghệ-sĩ bất thành phu phụ” thành văn-bản để chọn bạn đời giàu-sụ huy-chương cho môn đăng hộ đối.

Mà giàu huy-chương bắt buộc chứng-minh từ đâu mà có như phải khai nguồn-gốc tài-chánh cho thanh-tra. Chỉ có làm triển-lãm. Báo hại nhiều anh muốn nổi tiếng phải tổ-chức triển-lãm cá-nhân mà phùng xoè trước đối-phương, phải rặn bụng bóp hầu-bao thuê làm ảnh khổng-lồ, ép la-mi-na theo lệ ngày nay cho sang, tăng phần áp-đảo. Còn phải in thiệp mời, bờ-rồ-sua tặng quan khách. Nếu in sách được nữa thì ngon vì dễ bán hơn bán ảnh. Quan-trọng là phải có kèm “liên-hoan nhẹ” thì khách mới hứng-thú tới đông-đảo. Nên có triển-lãm thì anh lab và anh lamina hốt bạc trước. Kế đó là đám bạn-bè khách-khứa được dịp nhào vô đánh chén một chầu bí-tỉ như giổ làng. Các tăng nhậu chén thù chén tạc tiếp sau đó, kết hợp “Kàrà-OK” về khuya càng không hề thiếu, thậm chí diễn ra gần như hàng hôm để củng cố quan-hệ làm ăn với nhau. Rồi để tiết-kiệm kinh-phí thì nhiều người hay nhóm liên-kết triển-lãm theo kiểu làm ăn tập-thể cho tăng hiệu-quả. Thành-công thì không ai thèm nói. Nhưng thỉnh-thoảng có ép-phê ngược khá nghiêm-trọng do nạn đụng hàng trong khi lựa ảnh chuẩn-bị triển-lãm. Nếu hòa-giải êm-thấm thì lúc trình làng cũng sinh chuyện khác. Là do nể mặt nhau rồi anh em đặt ảnh xen-kẽ giửa các nhóm cho có tính hòa-đồng mà chẳng dè các chủ-đề của từng bức ảnh tự đá nhau chơi khiến cụt hứng người xem dễ sợ. Cứ hệt như cái trò mời ăn dĩa trái cây chua sau một món bánh ngọt (chưa dám nói giống như ăn măng-cụt non chấm đường cát cho ngọt miệng). Chưa thấy ai để ý góp ý-kiến trước cái trò cù-léc cắc-cớ này. Chỉ thương mấy nghệ-sĩ có thực tài mà nghèo không tiền làm triển-lãm bị thiên-hạ coi thường ra mặt.

Từ những cái đó mà rau muống rau lang hục-hặc với nhau. Chẳng ai dám trao-đổi kỹ-thuật gì ráo vì sợ bị ăn cắp nghề. Ít nói thì họ mới nghĩ mình cao siêu. Không nói ra thì chẳng ai biết mà nói nhiều như vẹm thì càng bị lộ tẩy, lòi đuôi. Chèn đét ơi, lại khổ nửa! Thôi vậy, mạnh ai nấy lo tích-lũy huy-chương cùng lúc với đầu-tư đồ nghề hết ga như kinh-phí quốc-phòng bắt-buộc. Riết cũng chẳng ai hơn được ai. Lợi-lộc chưa thấy mà bao nhiêu tiền vốn tiền lời đều khăn gói rủ hết nhau ra Lê Lợi, Nguyễn Huệ. Hàng mới về tay mình không lâu rồi cũng trở về vựa cả. Giống như nhà cái gom sạch tiền con bạc. Ai nấy đều o-bế mấy chủ tiệm để riêng “hàng độc” cho mình. Hễ dành được nó trong tay rồi thì tin đồn phát ra làm mình thêm nổi tiếng như thắng đấu giá. Mà hễ xui làm hư đồ chơi thì không khéo chúng hê ầm rằng mình chơi ẩu bị “banh nòng” cho thối óc. Vì design ấn-tượng nên đồ nghề được đeo sao cho “bặm-trợn” mỗi khi có dịp. Cũng kè-kè chân máy như xạ-thủ vác M60 đi càn quét. Cũng xỏ “áo khỉ” nhét đầy “đạn” (film). Mô-bai lâu lâu móc ra “a-lô” như truyền tin điện-đài. Ai cũng xem mình là “người hùng Charlie” vừa “đánh” quảng-cáo về vậy. Oai chứ !

Mấy quán “cà-phê cóc” xưa nay vốn là bãi đáp khoe máy, tranh-luận hàng, ai đến cũng được. Trước lạ sau quen là chuyện thường tình. Lâu lâu cũng có đụng trận choảng nhau qua-quít do bất đồng ý-kiến. Nhưng vì “tứ hải giai huynh-đệ” và “đánh đau mới biết bạn hiền” nên dù có sứt đầu bể trán cở nào thì cũng được giảng-hòa ổn-thỏa. Xưa nay chưa nghe chú nào bị “phú-lích” xúc do ẩu-đả cả. Thông-tin thì dồi-dào. Thầy thợ ta ưa nghe tin-tức “trong luồng” từ “Đài tiếng nói Nghệ-sĩ Chính-Quy” kết hợp tin “ngoài luồng” của “Đài phát thanh Cây-Dầu Tự-Do”. Hai đài cạnh-tranh phục vụ bá-tánh nhiều bài vừa giựt gân, vừa tràn trề mê-ly cụp-lạc mà vẫn chính-xác tuyệt-đối. Internet giúp nhiều người sáng mắt khi tham-khảo chất-lượng, giá-cả hàng mới ra. Cái hay hơn là từ đó giúp học-trò tỉnh-ngộ mà tẩy-chai bớt đám “thầy-giáo máu con buôn” để bảo-vệ danh-dự mấy thầy chân-chính.

Mà hễ chụp thì có ảnh. Khởi đầu khi sáng-tác, cái chiêu nhắm mắt bóp ra-phan, nhấp bracket tốn hàng chục, hàng trăm cuộn kiểu “bắn lầm không bỏ sót”, nòng 72,77 ly thụt tới bắn lui xối-xả, sàng qua chỉa lại đủ “trente-six modes” dợt bao người mẫu mê-mệt phủ-phê và “khè” người xem lé xanh mắt. Bỏ phịch một rổ phim trong lab bảo “làm hết” thì chủ lab mừng rơn trong bụng dù giá thợ rẻ bèo. Vác hình về một bao thì được tiếng “đại-gia” chơi xộp. Nghe đồn có “đại-gia” to gan bao lab làm trọn buổi để rọi ảnh lớn cho mình tốn cả chục triệu.

Gần hết hạn gởi ảnh dự thi thì các lab làm việc hết hơi, bơi không hết việc. Mấy anh thợ làm hình thủ-công đen-trắng cũng bị quay như dế vô guồng máy để kịp thời hạn. Tiền nghệ-sĩ đổ tràn vô lab như triều cường. Đến coi tiệm giao hình cũng đã mắt nhưng đừng tò-mò hỏi chi vì tác giả ảnh thường làm-biếng trả lời linh-tinh mất thì-giờ “hiệu” cho cái thằng tôi chẳng đáng cái đinh gì.

Cuối năm, thời-tiết mát-mẻ là vô mùa trai gái hè nhau ôm cưới ồ-ạt. Ay là lúc thợ thầy dưới tỉnh, trên thành đua nhau chạy lên lab làm hình nườm-nượp. Lab bấm tới khuya cũng chẳng hết khách. “Lab gổ”, “lab hộp” nhờ vậy mà được theo đuôi kiếm sống đở khổ.

Anh làm xong, nghèo thì vô album 10×15, khá hơn thì ép pờ-lát-tích, giàu nữa thì la-mi-na, xì-can ảnh vô CD. Thứ nào cũng có thầy dạy để phục-vụ nhu-cầu của thợ. Có thầy thứ gì cũng dạy (trừ món trang điểm người mẫu vì quá vụng tay), hốt tiền đã ! Giá cả, chất-lượng thượng vàng hạ cám cạnh-tranh tá lả. Lời ít cũng tạm đủ sống. Cái gì mà “đời chỉ có một lần” thì thầy thợ vẽ mắm muối chi chi khách cũng OK xì tiền tới bến đặng nở mặt với bà con với hy-vọng đoạt danh “nhà vô địch”. Đúng là nghệ-thuật vô giá, văn-hóa hữu tồn. Các dịch-vụ dài hạn “ăn theo” hay chung sống với nghề ảnh như studio, “tút” hình, thuê áo cưới, thuê xe, thuê phòng, nhà hàng, khách-sạn, rồi nhà bảo-sanh, phục-hồi ảnh người chết, trại hòm, thầy chùa,…vân vân… nhiều không kể xiết mà đặc biệt là Photoshop được cơ hội nhập trận ngon lành. Ay là chuyện về sau.

Mấy ông khổng-lồ sản-xuất thiết-bị photo lợi-dụng cái cơ-hội béo ngậy này để tung vào đủ thứ hàng hiệu “thơm như mít” mà thầy thợ nhìn là phải mua cho được vì nhu-cầu sinh-sống và chưa kể khách hàng nó đòi mới khổ (lại KHỔ !). Có anh chỉ mới nghía sơ hàng rồi về nhà nằm tương-tư mê mệt; “chịu không nổi” đành nổi máu vét hết tiền lãnh “sô” ra tậu hàng về như nạp thiếp. Vợ cũng phải thông-cảm vì nếu không e chồng mình khó sống. Rồi thêm mấy cú tài-trợ, khuyến-mãi làm ai nấy cứ nhắm mắt vung tay bỏ tiền ra tham dự còn hơn mua vé số cặp. Người trúng đã mừng, người trật cũng ưng vì được hàng tốt. Mấy tờ “lá cải” cũng nhờ tài trợ mà lấy sức lết dài tuổi thọ. Chung cuộc chỉ mấy ông khổng-lồ “trúng mẻ lưới” đậm hơn ai hết.

Dân nhiếp-ảnh cạnh-tranh làm ăn với nhau là nhiều ngành khác thừa cơ hốt bạc như diều gặp gió. Lại được cái hay ở mùa dịch-vụ, hể có hái ra tiền là thế chân vạc nghệ-thầy-thợ vững-vàng. Hết chuyện kèn-cựa ganh-tỵ. Người nào cũng được dịp may gỡ vốn nên tích-cực làm ăn với sự bình đẳng trên thương-trường. Phong-trào “hàng hiệu” tạm lắng chờ thời vậy.

Rồi “chiến-tranh lạnh” trở lại sau mùa dịch-vụ. Mấy Nghệ, nay “hết khứa” trở lại rảnh-rang cùng cái túi bạc dày cộm giấy “xăng” (tờ 100). Sau nhiều trận bất phân thắng bại thì cái giải-pháp chót là đấu chức-vị trong chốn quan-trường. Mấy thầy chú chóp-bu vì thế đau đầu vì lo đối-phó mãi hệt nhà vua trước cảnh bầy con tranh-giành ghế Đông cung Thái-tử .

Tới năm có đại-hội kiểu Đại-Hội Anh-Hùng Võ-lâm bình-bầu đại bang-chủ thì có “chuyện dài Nhân-dân Tự-vệ” kể hoài chẳng dứt. Cảnh vận-động, cải-cách một ít vào giờ chót cuối nhiệm kỳ, hứa-hẹn để lấy lòng cử-tri rồi đắc cử tính sau đúng theo chiêu-bài bầu-cử tổng-thống Cờ-Hoa làm xôn-xao toàn giới Sĩ Phô Nghệ Sởi. Vì cửa chính Hội đầu-não nhà ta vốn nằm trúng cung Khẩu-Thiệt nên ở năm “khí vượng” này, các chiêu võ mồm từ công-khai, bán công-khai đến bí-mật của các bang-hội được tung ra hết công lực. Nhưng đây là dịp được tài-trợ vé xe tàu đi đại-hội tiện bề sáng-tác luôn thể nên ai nấy cũng vui bụng “cố đấm ăn xôi” vừa có tác-phẩm ôm về rải dự thi tứ xứ.

Đọc sử Việt ai cũng đau xót ám ảnh một câu lặp tới lui hoài đại-khái : “Nhân lúc nước Nam loạn-lạc thì phương Bắc lăm-le dòm ngó” mà loạn Mười Hai Sứ-quân tương-tàn huynh-đệ là điển-hình để so-sánh với bầy gà Nghệ mãi-mê bôi mặt xanh, tô móng đỏ, mài cựa sắt đá lộn ì-xèo nhau. E rằng có một tay Sĩ cáo già đang canh me cả đàn đang “mất phương-hướng” mà xổ ra thịt trọn bầy đặng ôm phức cái “danh-vị” về riêng mình. Thầy bói bảo lúc thấy gà mái gáy trước cửa Hội phó-nháy là coi chừng. Đầy huyền-bí dị-đoan bố ma nào hiểu để mà tin vớ-vẩn. Nhưng dù đúng hay sai thì dự-phòng vẫn hơn. Miễn đừng ai ngu ham “mút vòi” mà “rước voi” phe khác, sờ lầm chổ, voi điên giày đừng trách!

Thương anh em vùng tỉnh xa vì kinh-tế khó-khăn, đói thông-tin nên cứ hít hơi bắt chước “đại-gia Sài-Gòn” như Tư Ếch của La Fontaine ráng phổng trướng bụng để mong to bằng Sáu Bò đặng rồi quên cái khôn David của mình đã thừa sức hạ gục Goliath. Phe ta ở thành thị có “đụng trận” nhau thì miểng “moọc-chê pháo-kích lạc đạn” cũng làm xính-vính anh em miệt dưới với tư -tưởng…

 

“…Hàng đại-gia dùng đều là hàng độc,

Tài đại-gia giống như ngọc như vàng,

Ruộng cò thẳng cánh chẳng màng,

Anh mê Fi-ap, bỏ nàng mà dự thi” …

 

…khiến kinh-tế nhà nhà đã khốn-đốn càng thêm khốn-đốn. Lý-do vì ngươì người lo è lưng xoáy nòng ép dên nhắm mắt đua theo đuôi các “đại-gia”. Cái biệt tài David của các anh đâu mất? Khiến qua chờ hoài không thấy và lăm-le chọc mấy anh “xuất chiêu” để học-hỏi nữa kìa. Cái độc-lập tư-tưởng, tự cường thực-lực của mấy anh bị dú rục bởi bùa mê ngãi lú của mấy “đại-gia lụi” ấy sao? Chưa nói là cuộc đua ngày nay đã tới cực điểm bằng Digital của thời-đại thông-tin thì ai theo hoài nổi ? Cứ xem chương sau biết ngay !

 

Chương thứ năm:      Photoshop tung-hoành trên tác-phẩm

                                    Digital thao-túng khắp thị-trường

Cái anh nhà Photoshop cũng tiện đáo-để nhứt là giải-quyết cho tác-phẩm anh em ta cái chuyện điều-chỉnh sáng tối, tương-phản, đổi sang đen trắng, đổi trắng sang đen, “tút hình”… Mấy ông bà khuất núi ngậm cười vì con cháu nó có dịp phục-hồi lại ảnh sinh-tiền của mình cho đẹp mà đặt lên bàn thờ với giá phải chăng. Người mẫu sung-sướng khi chân-dung láng-e vì hết tàn nhang, mụn nhọt lẫn nốt ruồi “sát phu”. Cái câu “tiền nào của nấy” thành vô nghĩa vì từ mười ngàn rồi xuống bẩy ngàn đồng-bạc ta là mua dễ-dàng một cd Photoshop có khuyến mãi thêm hàng chục phần mềm khác để dùng, có lúc bạn-bè cho chép “chùa” thêm khoẻ. Cái còn lại là học thêm một ít để thao-tác. Rẻ hơn giá tờ báo lá cải mà anh em ta thường mua đọc khi ế độ chờ khách.

Mà cái thực-tế hơn cho nữa là anh Photoshop sẵn-sàng xóa luôn cả tiền cảnh hậu cảnh, dọn “rác” trên ảnh sạch tưng khiến ảnh trở nên đúng chóc câu” nổi bật chủ-đề” theo sách thầy dạy. Mà nếu phim bị xuống cấp thì anh Photoshop cũng phục-hồi “láng” cả. Cứ scan vào rồi tha-hồ chế-biến ra sao thì ra. Anh sửa xong thì mướt-rượt, dở cũng thành hay. Thành ra nhiều người khoái, tự nguyện đăng-ký hay mua sách đi học làm “lao-công photo”, tệ lắm cũng mở-mang kiến-thức ít nhiều để khỏi bị người khác chơi qua mặt.

Học lâu cũng thành cao thủ. Mấy anh áp-dụng luôn các kỹ-thuật phòng tối: solar, tram hạt, phân sắc…Khiến mấy anh làm phòng tối thủ-công hay rọi hình đen trắng thấy vậy mà lo sốt vó vì sợ khách ngày càng ít đi. Thêm nay giấy đen trắng không tiêu-thụ được nhiều nên mấy “ông khổng lồ” chẳng đoái-hoài tới.

Học cao hơn nữa thì biết thêm trò ảo-thuật không thành có, có thành không, ghép tới ghép lui chế tác-phẩm mới, khỏi sợ mệt vì chạy đi sáng-tác. Anh nào ưa xuất thần nhập “Cõi Thiên-Thai” mà bày đặt ghép bậy-bạ thì đừng trách bị Văn-Hóa nó “gõ”. Ảnh được xử-lý “tới bến” thì bị quở là làm “sạch” quá lòi tẩy dàn-dựng mất hết tự-nhiên (?!). “Lưởi không xương nhiều đường lắt-léo” lo chi mệt óc. Vui là cứ chơi trò “đi mây về gió” đủ kiểu trên ảnh rồi gởi dự thi để cắc-cớ test tài năng BGK. Chọc cho chư vị quê độ vì bị “chơi” qua mặt lia-lịa để rồi Photoshop bị cấm như cấm tài-liệu trong thi-cử. Nhưng đâu lại hoàn đấy vì hàng giả luôn đẹp hơn hàng thiệt. Khi ảnh trúng giải mà có ai biết tác-giả có móc-ngoặc với Photoshop thì dư luận phản-ứng lung-tung, làm ung nhọt tầy-huầy. Nhưng trăm sự đều êm xui vì BGK biết khôn mà hoan-hỉ ngậm bồ-hòn làm ngọt. Trừ trường-hợp quá đáng khi lấy ảnh chụp nơi này ghép qua cảnh nơi khác để dự thi thì xạo quá mức nên phải loại thẳng tay cho công-bằng, nhân tiện rửa quê luôn thể. Chung quy người chấm lầm chứ người thi không bao giờ lầm. Oan mạng cho các anh chơi ảnh kỹ-thuật kiểu truyền-thống chân-chính cứ bị “chụp mủ” tòng phạm với Photoshop hoài. Cái gì lạ là bảo Photoshop làm. May là còn ảnh contact làm chứng cứu bồ. Hay hay dở, hể lạ là đổ đầu Photoshop đại trước cái đã rồi tính tiếp. Photoshop vào huyền-thoại như thế đó.

Rồi trong phong-trào vi-tính bột phát, máy ảnh Digital được tung vào thị-trường như một cuộc cách-mạng. Hễ Digital là hay. Giá càng “bay”, khách càng say vì “thuốc”. Mà nạn nhân trước hết là khách hàng của giới nhà ta. Báo hại cho một số anh em phải chạy lo nâng cấp hay đúng hơn là chuyển hệ từ-từ để đáp-ứng nhu-cầu thị-trường. Bù lại thì khách hàng bắt buộc chi tiền nhiều hơn vì chất lượng, hay đúng hơn là vì thời-cuộc đòi hỏi; mà không chịu theo thì bị mang tiếng không “thời thượng”. Mà mua máy digital phải mua phụ-tùng kèm theo, điển hình là cái máy vi-tính tệ lắm cũng phải có chức-năng để lưu ảnh và chép cd cho khách. Cái máy vi-tính cho ra hồn cũng tròm-trèm một ống kính loại khá. Lại tốn tiền học vi-tính trong khi tiền vô chưa nên thân. Nay thêm dịch vi-rút hoành-hành vì “chít-chát” internet bừa-bãi. Trúng liều “Photo bí sử” bằng “meo pháo-kích” thì cơn ghiền của giới thầy chú lên cực độ, gây nổi mề-đay toàn thân mà chẳng xác-định được đâu dù là chỉ để khều-khều cho đã ngứa. Tức căm gan khi bọn xấu thừa cơ chơi “truyền đơn” bịa đặt bêu-rếu một cách vô văn-hóa chuyện riêng-tư của “con kia, thằng nọ” cho bất cứ ai mà chúng ganh-tỵ. Nghệ hay thì đã quá muộn vì sự đã nổ tùm-lum, đố mà bưng-bít. Rồi tiếp là cái trò…

 

“…Truyền tay, phổ-biến, photo,

F3, F4 chử mờ vẫn phô.

Biết bao tin lạ không ngờ,

Theo đường bưu-điện gởi vô tận nhà…”

 

… từng anh khiến mấy hai “đài phát thanh” cũng phải tăng-cường chạy đôn chạy đáo săn thêm tin để cạnh-tranh phòng mất khách.

Cái đáng nói hơn cả là cuộc đua vũ-trang vẫn tiếp-tục dưới hình-thức vốn có của nó nhưng bảo-đảm sẽ khốc-liệt hơn vì trước mắt hàng digital xuống giá liên-tục. E rằng kế sách “bù tiền đổi máy” theo hoài không nổi. Tạm chấp-nhận cái tiêu-chuẩn “5 chấm” hiện nay như mức khởi điểm, nhưng tồn-tại bao lâu? Các bảng test máy digital được cập-nhật hoài khiến thầy thợ đọc lòi cặp mắt mà chưa kịp có quyết-định nào cho chắc cú. Mà đọc vậy chứ chưa chắc hiểu bao nhiêu. Bí-quyết khuyên chỉ cần đọc đoạn kết luận “mấy sao” là đủ để không sợ ai cười mình lạc-hậu. Lúc giao thời, thầy cũng cố-gắng học qua mặt trò mà mở lớp. Thợ thì ráng đầu-tư lập thêm một “phòng nhì” digital để thả câu mồi chài khách sộp. Ai nấy đều ào-ào đổ xô vào cái digital mới lạ như phong-trào chim cút hay patin rùm-beng ở Saigon một dạo. Không biết có ai rủ nhau bán đổ bán tháo hết đồ nghề củ của mình để sang digital làm cho toàn bộ máy-móc truyền-thống hạ giá đồng-loạt hay chưa? Sự việc mới xảy ra chưa lâu nên chưa có ý gì nhiều để bàn-tán. Cứ chờ. Chỉ biết vắn-tắc: lịch-sử lặp lại theo đường xoắn-ốc với mức độ cao dần. Thế thôi. Chương này tạm dứt.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s