Cảm hứng Nhiếp Ảnh (1)

11 năm trước, viết tầm phào chơi. Phải ẩn danh sợ thiên hạ chửi.

Tới giờ, mọi chuyện không đáng giấu vì nó đã đúng như dự đoán.

Dòng Cảm-Hứng với Nhiếp-Ảnh.

 

Ai không mê Nghệ-sĩ Nhiếp-Ảnh?

Một sai lầm to lớn.

Con nít còn ham.

Gọi đại một thằng bé đến là biết ngay.

Đưa nó xem máy ảnh. Mắt của nó sẽ dòm vô viseur, tò-mò như tìm hiểu “lổ đen vũ trụ” bí hiểm.

Dàn-dựng nó để chụp. Nó khoái chí “quậy” đủ kiểu. Sau đó nó sẽ hãnh-diện kể chuyện lại với bạn-bè. Anh trở thành một thần-tượng của nó, hay đúng hơn, máy ảnh đã chinh-phục nó từ giây phút đầy chất nghệ-sĩ đầu-tiên.

Anh trả tiền cho nó . Chưa chắc nó quan-tâm.

Đó! Nó đã mê anh và mê máy của anh hơn nữa…

Cái mình cần thì không có. Cái mình có thì không cần.

Chổ oái-oăm đó tạo cảm-hứng viết bài này khi thử đặt mình trong trường hợp …

…tôi ra đời dưới một ngôi sao lạ – ngôi sao “Không-có-số-làm-Nghệ-sĩ”.

Thượng đế đã, đang và mãi trừng-phạt con người bằng cách khiến họ luôn không thỏa-mãn cái mình có.

Câu ông bà nói “Đứng núi này trông núi nọ” không phải là quá đáng.

Thành Nghệ-sĩ Nhiếp-Anh khó lắm chứ. Khó từ thuở ban đầu, khi mộng thành hiện-thực vẫn khó bởi nhiều việc, dù linh-tinh chẳng vào đâu.

Nguyễn Trãi đã từng viết:

“Trời thử-thách trao cho việc lớn

Ta quyết chí khắc phục gian-nan…”

Đọc Tây Du, vì nghe kinh ngủ gục, Đường tăng bị đọa đầu-thai lãnh 81 nạn trong 14 năm mới đến được Tây Phương thành Phật.

Xem Odyssée, Poseidon hành-hạ Ulysse ,vì tội làm mù mắt Polyphème con mình, phải lênh-đênh trên biển 20 năm mới về tới quê-hương.

Trong nghiệp nhiếp-ảnh, ta gặp khó-khăn suốt đời vì nỗi đam-mê vô bờ bến …

Viết thoọc-lét chọc anh em cười vui cho đã bụng … Ai nghĩ sao thì nghĩ.

 

Chương thứ nhứt:     Bài căn-bản, lắm gian-nan rình-rập

                        Sách chân-truyền, bao công-thức bày ra.

Khi mới học, bài vỡ-lòng cũng làm nhiều anh chị nản chí. Ba cái lý-thuyết lăng nhăng về tốc độ/khẩu độ, đo sáng điểm, đo sáng vùng, nào là phân loại máy ảnh nhóm 1, nhóm 2, nào là hiệu máy, filter, test ống kính… đủ làm phát điên cái đầu non-nớt. Cái chử mà ông thầy dạy nghề tận lực truyền cho cũng không thể nào làm anh hấp-thụ tới nơi tới chốn. Nói ra chẳng ai tin, nhưng về lâu dài, anh sẽ thông-cảm vì chính thầy cũng không ít chới-với với cái thầy truyền đạt. Vì “nói” và “làm” là hai phạm-trù khác biệt. Nguyên-nhân sẽ nói sau. Lâu lâu, thấy một hãng danh tiếng nào đó mời một thầy đi hợp-tác quảng-cáo hay đào-tạo nhân viên, có thể chắc ăn 100% trình-độ căn-bản của thầy ấy “nhỉn” hơn mấy thầy khác, và dĩ nhiên do đó có số-lượng học-trò theo đông hơn. Nói đùa như ta mừng khi được bảng “test thầy” chưa tài-liệu nào có.

Gặp thầy tận-tình thì coi thầy hơn cha. Xui-xẻo nếu gặp ông nào giấu nghề thì học mãn khóa cũng “công cốc” với câu cửa miệng của thầy khi nghe trò thắc-mắc quá nhiều: “Học khóa tới là biết “. Có lý ! Vì khóa sau sẽ có cái cần học. Phải nhớ : chỉ có ở khóa sau chứ khóa hiện-tại chả giải đáp được cái anh thắc-mắc. Thôi thì đành tự an-ủi vì kiến-thức không phải là “vốn tự có” nên thầy phải ráng giử để sống, dạy “bứt cụt vốn” thì nồi cơm thầy cũng tanh-bành vì ai thèm học thầy nữa? Thầy cũng biết điều sau một chầu nhậu do trò thết thì vui bụng rặn ra vài “mửng vặt” để trả công sòng-phẳng theo đúng luật Kinh-tế thị-trường “Nhất tự vi sư, mãi tự vi sư”.

Tiếc thay tác giả tối dạ, không ai quen biết nâng-đở, ảnh thi đâu rớt đó, nản chí sinh lười nên chỉ nhớ trài-trại “Photo Tam Thiên Tự” như sau (nên hùn tiền mua thầy CD bản gốc bài chân-truyền đọc cho chắc ăn):

“Bước đầu sáng-tác thì chụp người mẫu. Chọn thiếu nữ trẻ đẹp áo xanh áo đỏ cùng nón lá. Hay bà già vú mớm lòng-thòng, da nhăn nheo, giống ma vú dài càng hay. Hoặc ông già móm-mém, có râu dài thêm hấp-dẫn. Gặp con nít thì chụp sao cho thấy cặp mắt nhìn đứng tròng mới ra vẻ ngây-thơ ngơ-ngác. Chụp ngược sáng để lấy sáng ven mà vẫn đủ chi tiết phần tối và không bị halo mới là có ống kính xịn. Gặp mây đẹp thì đặt vòng polar cho lên mây. Chụp “nê” thì đánh dư 1 khẩu và kêu lab rọi đậm cho rực màu. Nắng to dùng 125-11. Trong studio dùng 60-5.6. Chụp đời thường thì cứ thế mà phăng, miễn sao có người và áo xanh, đỏ tạo điểm nhấn. Đi đây đó sáng-tác thì nên lận lưng một tờ giấy giới-thiệu để bảo-kê phòng khi bị chính-quyền “vịn” làm khó dễ. Chụp cảnh đồng quê phải un khói mịt-mù để cho nắng chiếu vào (liệu hồn đừng chọc bà Hỏa ngứa nghề thì tù cả đám, giấy giới-thiêụ không chạy án nổi, nói trước). Chưa chắc ăn bố-cục thì chụp wide thật rộng rồi lab sẽ tự “cúp” lại dùm cho khoẻ. Ảnh triển-lãm phải làm la-mi-na khổ thật to, chừa bo thật rộng mà áp-đảo phủ đầu bà con. “Tâm-lý chiến” khuyên bán ảnh nên chém giá bạo tay thì mới thấy giá-trị nghệ-thuật cao, nhằm mau gỡ vốn. Tên ảnh phải ấn-tượng và tràn-trề đậm-đặc tính dân-tộc. Y-tưởng phải tích-cực cao độ nếu không đám kiểm-duyệt nó hoạnh thì khỏi treo (hiện-thực bắt buộc phải là tốt kiểu “đẹp khoe, xấu che”, nhớ chưa ?!)”

Để giúp thầy thợ đừng quên nghề, xin lỗi phải “bép-xép” nhái Sư phụ:

“Thợ lúc nào cũng cần phãi học để cho tác-phẩm luôn độc-xẹt hơn người. Gặp thời buổi ế “khứa” nên thợ nản lòng rồi xuống tay nghề và quên bài vở. Tổ buồn lắm. Thần Bạch Mi thấy thương tình nên hiện báo mộng giúp Tổ. Thức dậy, Tổ nhớ lời Thần dạy bèn lật Tố-Nữ Kinh cũa Trung-Hoa mà nghiên-cứu ra một bí-kíp thần-sầu truyền cho hậu-thế gọi là “Photo-Artist Kinh” chỉ vẻn-vẹn một câu Kiều cực-kỳ bí-hiểm:

 

Vành ngoài bảy chử, vành trong tám nghề”.(Câu 1210)

 

Thợ hỏi: “Vậy nghĩa là sao?”

 

Tổ giảng: “Bảy chử là:

–           Thuyết            (ta quen gọi là Thuốc: Thuyết-phục, dụ khách);

–           Thủ                 (Nhanh tay);

–           Nhãn               (Lanh mắt);

–           Tài                  (Dùng tiền để sắm hàng hiệu xịn “tới nóc”);

–           Di                    (Chịu khó đi đây đó sáng-tác cho lên tay);

–           Ý                      (Nghiên-cứu ý-tưởng, kỹ-thuật chụp);

–           Ém                  (Ém kỹ tác-phẩm sợ bị đạo ý – phòng Photo tặc)”

 

Thợ nói: ” Quả thật là hay”.

Tổ giảng: “Còn tám nghề là:

–           Chụp đám.

–           Chụp người mẫu.

–           Chụp quảng-cáo.

–           Chụp báo-chí.

–           Chụp lịch.

–           Chụp hình thẻ.

–           Chụp sáng-tác dự thi.

–           Chụp triển-lãm phong-trào”.

 

Rồi Tổ kết luận: “Đó là cái gốc giúp thợ giử vững tay nghề căn-bản. Công-phu lâu ngày sẽ thành Nghệ, rồi Đại Nghệ. Chứ cái sự học thì vô cùng. Ta không tài nào giảng hết vậy”.

Thợ nói:”Quả thật là hay”.

 

Lý-thuyết chỉ bấy nhiêu song đầy ý nội, ý ngoại, nghĩa đen, nghĩa bóng, huyền bí hơn sấm Trạng, mỗi thời đều có nhận-thức khác nhau và bàn theo cách riêng. Biết thâm-sâu vậy để không nên trách thầy cũng còn lọng-cọng.

Tới đây, anh em có người sẽ tò-mò muốn biết tôi sẽ viết “cái gì nữa dzậy ?”.

Lên bản mặt đạo-mạo như thầy, tôi nói: “Đọc chương sau thì biết”.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s