KHO TÀNG NHẬT BẢN Ở VIỆT NAM

Nguồn:

http://webcache. googleusercontent. com/search?q=cache:hWxvTF_KsEsJ:thegioivohinh. com/diendan/showthread. php%3Ft%3D131%26page%3D3+th%C3%A1nh-tr%E1%BA%A7n+tr%E1%BB%AB+t%C3%A0&cd=3&hl=vi&ct=clnk&gl=vn&client=firefox-a&source=www. google. com. vn

(Chép từ tạp chí Khoa Học Huyền Bí trước 1975)

KHO TÀNG NHẬT BẢN Ở VIỆT NAM
Mặc dầu tác giả bài viết này nói rằng “câu chuyện này có thật”, ít ra cũng có sự truyền tụng rõ ràng để tỏ là chuyện có căn cứ. Nhưng dù sao, câu chuyện cũng khoát lên vài khía cạnh huyền bí.
Kho tàng nói trên được ghi nhận ở địa phận Phan Thiết.
Các bạn cứ xem như đây là 1 câu chuyện huyền bí đi nhé !

Tháng 3 /1945, quân đội Nhật bản chiếm Đông dương xong, 1 số sĩ quan chuyển những chiến lợi phẩm tịch thu ở Nam Dương, Mã lai, Tân gia Ba về Sai gòn. Mặc dầu máy bay đồng minh oanh tạc tất cả tàu bè trên mặt biển, nhưng lộ trình từ các quần đảo ấy đến Việt Nam không mấy gì là xa và rất tiện cho việc ẩn nấp, né tránh, nên bao nhiêu “hàng” về căn cứ đều an toàn. Vì không thể mạo hiểm chuyển hàng từ Sai Gòn sang Nhật bằng đường biển, nên quân đội Nhật phải tìm cách chôn dấu trong các khu rừng rậm hầu sau này thái bình, nhân dịp tốt, sẽ khai quật đem về xứ sở.
Bí mật kho tàng Trường sơn:
Tổng số kho tàng không ai được biết đích xác là bao nhiêu, nhưng riêng một trong những nơi chôn dấu ở cuối dãy Trường sơn là 100 toa xe lửa, chia làm 10 chuyến, mỗi chuyến 10 toa. “hàng” đựng trong những thùng gỗ nặng vừa 1 người vác trên vai, toàn thể đều giống y nhau.
Từ Sai gòn đến nhà ga cách hầm chôn độ 50 cây số, binh sĩ Nhật vác thùng tập trung vào kho, chờ đủ số mới cho lên xe vận tải đem vào rừng chất đống trên một khoảng đất bằng phẳng. Từ đó đem vào hầm chôn. Các sĩ quan Nhật không cho người Việt phục vụ trong quân đội dự vào, cả những người nhập quốc tịch Phù tang cũng thế. Họ dùng toàn lính Nhật chính tông và đáng tin cậy. Có người nói rằng, sau đó họ còn thủ tiêu những người phu Việt do họ mướn để dấu bặt việc làm này. (Cũng như người Tàu để của ở miền Bắc thời xưa).
Dạo ấy, những người mà người nào được quân đội Nhật thuê hay là bị bắt buộc là xâu thì thân nhân của họ kể như là họ đã chết rồi.
Vài khía cạnh huyền bí:
Toán lính Nhật vác từng thùng đi bộ vào gần chân núi, đem xuống 1 cái hầm đào từ ngoài, ăn luồn vào ngay phía dưới 1 ngọn đồi. Trong hầm, người Nhật mua cây của người Việt quanh vùng, bề dài 2, 5 mét, thân tròn, đường kính 1, 5 tấc, dựng sát nhau làm vách, ở ngoài trét xi măng. Đậy nắp hầm, lấp đất,  xóa bỏ dấu vết khả nghi. Không ai có thể ngờ dưới ngọn đồi toàn đá đó là cả 1 kho tàng.
Đứng phía ngoài cửa rừng nhìn vào, ta thấy ngọn đồi chia ra làm 3 phần rõ rệt bằng 3 tảng đá khổng lồ. Ngay trung tâm của tảng đá, ở chính giữa, có 1 đường nứt thẳng từ đỉnh xuống chân. Xem kỷ thì là do bàn tay con người tạo ra chứ không phải là tự nhiên. Có người cho rằng: đó là do người chôn đã đánh dấu để sau này thân nhân sẽ đi tìm.
Ngoài những kỷ thuật thông thường của kẻ dấu vàng bày vẽ các phương pháp đánh lạc hướng những người tò mò, hoặc biết phong phanh câu chuyện. Người ta còn nói rằng:các sĩ quan Nhật còn dùng bùa phép trấn ếm không cho ai động đến nơi đã dấu của.
Bỏ mạng vì tiết lộ bí mật:
Tháng 8 năm ấy, Nhật bản đầu hàng đồng minh. Nhiều sĩ quan tự vận chết, nhiều người thì bỏ trốn, nhiều người thì bị bắt làm tù binh. Tòan dân Việt nam kháng chiến đuổi Pháp. Vấn đề kho vàng không nghe ai nhắc đến.
Mãi đến năm 1956, có người thuật lại những chi tiết kể trên và tự xưng là nhân viên của quân đội Nhật thời ấy có tham dự vào cuộc chôn vàng.
Câu chuyện của ông này kể hấp dẫn đến nổi một số người có thế lực đương thời thảo kế hoạch săn vàng vĩ đại và bắt tay vào việc ngay. Một nhà văn tên tuổi chuyên viết chuyện khiêu dâm nghe được, vội sáng tác thành chuyện dài, nhưng địa điểm lại ở vùng Cao nguyên khác hẳn với nơi kể trên.

Người ta cho rằng:chắc chắn là quân đội Nhật phân chia số chiến lợi phẩm làm nhiều nơi chôn dấu, nếu rủi có mất nơi này thì còn nơi khác.
Công việc đang tiến hành thì nhân vật tiết lộ bí mật thình lình bỏ mạng vì 1 tai nạn. Người chủ trương bơ vơ, không biết đường nào mà lần, đành bỏ dỡ dang ý định, hy vọng còn có người thứ hai nào đó biết hướng dẫn để tiếp tục.
Sĩ quan Nhật lại đi tìm nữa:
Trong lúc ấy, có 1 cựu sĩ quan Nhật gốc Việt Nam, đã trở lại quốc tịch Việt nam từ năm 1946, cất nhà ngay cạnh nhà ga xe lửa cuối dãy Trường sơn, hàng ngày mò vào khu rừng để tìm dấu vết kho tàng. Ông tâm sự: chính ông phục vụ trong quân đội Nhật với chức Đại úy, có phận sự gìn giữ kho tàng ở nhà ga này.
Ông đã tận mắt nhìn thấy 100 toa xe chở thùng gỗ và hàng chục xe hơi chuyển vào rừng. Từ đó, ông không được biết thêm vì bị ngăn cấm. Nhưng sau này, dò theo dấu vết, ông tin chắc rằng: hầm vàng nằm ngay ở dưới ngọn đồi. Ông đã cố gắng tìm tòi hơn 10 năm, đến năm 1960 mới dám cả quyết như thế.
Ông định là đợi khi hòa bình tái lập, sẽ xin khai khẩn phần đất hoang ở khu vực này để tiện bề khai quật. ông đã thuê người đào xới nhiều nơi, tốn kém cũng khá bộn, nhưng không có kết quả gì cả. Ông nhận thấy: hình như có 1 thế lực vô hình nào đó ngăn cản khiến cho ông luôn gặp trở ngại.
Cũng có bùa phép yểm trấn.
Bấy giờ ông mới nghĩ đến vấn đề bùa phép của các sĩ quan Nhật yểm trấn, và ông tin rằng:vì thế mà không thể thành công. Hơn nữa, ông tự thấy mình không thể nào 1 mình cáng đáng nổi việc này, nên mới trình bày cho các sĩ quan Việt nam đóng quân ở gần đấy. Vị nào nghe nói cũng say mê, và phác họa trước mắt mình 1 cảnh:đang nằm trên đống vàng.
Từng vị, từng vị họp bàn với ông về các phương thức sẽ được áp dụng. Nhưng lạ lùng thay: vị nào nhất định sẽ bắt tay vào việc tìm kho báu thì lập tức bị thuyên chuyển, hay là bị khiển trách vì 1 lỗi lầm nào đó trong công vụ, hay là bị chết vì súng đạn, hay là bị tai nạn bất ngờ.
Đi tìm bí mật và chết …
Ấy thế mà câu chuyện kho tàng vẫn hấp dẫn nhiều người lao vào như con thiêu thân.
Đầu năm 1969,  có 1 vị Thiếu tá công tác gần đấy, gặp ông cựu sĩ quan Nhật và được ông này đưa đến chân ngọn đồi. Vị thiếu tá mê mẫn đến nổi không ngủ được cả tuần lễ. Ông bàn với 1 vị Trung úy vốn là Kỷ sư hầm mỏ bị động viên, nhất định khai thác kho báu khổng lồ này. Ông Kỷ sư lãnh nhiệm vụ phác thảo chương trình, đặt kế hoạch, cả quyết là sẽ vượt qua mọi chướng ngại vật để đạt được mục đích.
Nhưng chưa kịp khởi công, thì 1 hôm ông ngồi xe, cán nhằm chốt mìn chết ngắt. . Bấy giờ ông Thiếu tá mới hoảng sợ, không dám tiếp tục cuộc phiêu lưu. Ông trịnh trọng tuyên bố: bỏ cuộc, và vận động xin đổi đi nơi khác. Tuy nhiên, để tìm hiểu nguyên do những sự cản trở huyền bí và những hình phạt ghê gớm kia. Ông và cựu Đại tá Nhật tổ chức 1 buổi “xây đồng cốt” cầu Thần linh chỉ bảo.
Xác đồng là 1 thiếu phụ ở thủ đô được mời đến, tuyệt nhiên không hề biết lý do hay phận sự mình phải làm.
Bí mật huyền bí:
Người bí mật nhập vào xác không phải là Thần Thánh, mà là 1 sĩ quan Nhật bị thượng cấp ra lệnh phải chết sau khi hoàn tất việc chôn dấu kho tàng, và bị bùa phép của 1 vị phù thủy trấn áp, buộc linh hồn phải gìn giữ kho tàng cho đến khi có người khai quật thì mới được giải thoát.
Loại bùa này gốc ở Trung hoa của ông Lỗ Ban, mà theo lời truyền tụng thì lúc phát minh, uy lực của bùa đã khiến “quỷ khốc thần kinh” suốt trong 6 tháng.
Vị phù thủy ẩn dật trong 1 ngôi chùa từ thưở bé, chuyên tâm tu luyện để trừ ma, ếm quỷ giúp đời nên đạo hạnh rất cao siêu.
Và đây: bí mật …
Linh hồn của viên sĩ quan Nhật nhận chỉ thị: “Phải trừng phạt kẻ nào manh nha muốn chiếm đoạt của cải, bằng cách xúi giục kẻ ấy gặp chuyện không may, hay là thay đổi chổ ở để bỏ ý định. Còn như người nào cương quyết ra tay thì phải chịu bỏ mạng vì tai nạn bất ngờ.
Người có đủ quyền nhận kho tàng tất nhiên là chủ cũ, hay là kẻ thừa kế có chúc thư truyền lại.
Vạn nhất chủ nhân tuyệt tự thì giao cho vị đại diện của Chánh phủ Nhật xung vào công khố, hoặc vì lý do gì mà người Nhật không thể nhúng tay vào thì phải giao cho vị Lãnh tụ quốc gia Việt Nam”.
Rồi viên sĩ quan Nhật ấy ngậm 1 đạo bùa, tự tay mổ bụng ở giữa căn phòng, trước mặt vị chủ nhân và vị phù thủy. Linh hồn của anh ta hóa thành Thần giữ vàng, phải thi hành đúng theo lệnh thì mới được siêu thoát.
Nhưng hơn 20 năm qua ( 1973)., vị chủ nhân của kho tàng ấy đã chết không có người kế tự và cả 2 Chính phủ Việt -Nhật đều không ngó ngàng gì đến, khiến cho linh hồn anh ta bị cầm giữ như bị tù đày.
Trong dịp lên đồng, linh hồn anh ta tiết lộ những điều bí mật và ngỏ ý muốn giao kho tàng cho Quốc gia Việt Nam.
Tuy nhiên, giữa thời đại văn minh, ít ai nghĩ đến vấn đề huyền bí, nên mãi đến năm 1972 vẫn chưa nghe bàn đến việc “khai quật kho tàng” này.
Lê Hương (4/1973)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s