Trí Thức Việt Nam: “Dương Vật Buồn Thiu” – Ðỗ Minh Tuấn

http://www.vantuyen.net/index.php?view=story&subjectid=24820

Trí Thức Việt Nam: “Dương Vật Buồn Thiu” – Ðỗ Minh Tuấn

Người trí thức Việt Nam nói riêng và trí thức phương Ðông nói chung xưa nay bị giễu cợt và sỉ nhục từ ba phía: Những người cầm quyền, như Mao Trạch Ðông “coi trí thức là cục phân“; Nông dân ít học coi trí thức là kẻ ốm đói, dài lưng tốn vải chạy rông vô tích sự; Và, những người phụ nữ như Phạm Thị Hoài, thấy trí thức Việt Nam là một lũ người “dương vật buồn thiu” bất lực về sinh lý.

Trong ba lời nguyền rủa đó, lời nguyền rủa của Phạm Thị Hoài là độc địa sâu cay hơn cả. Cái cảm hứng chán chường bất mãn với “dương vật buồn thiu” của trí thức Việt Nam là hoàn toàn có cơ sở trong hiện thực cuộc sống hôm nay. Những nước văn minh người ta còn tìm cách tổ chức các Hội nghị Khoa học quốc tế, cử các nữ chiến sĩ sexy-girl ăn nằm với những nhà bác học được giải Nobel để lấy tinh trùng đưa vào ngân hàng tinh trùng quốc gia, ngõ hầu phát triển trí tuệ giống nòi bằng các kỹ thuật cấy ghép công phu. Vậy mà những người trí thức Việt Nam luôn ở tình trạng “dương vật buồn thiu“, báo động đỏ về sex. Thiếu chất, thiếu ngủ, thiếu chỗ làm tình cho tử tế, bất an, căng thẳng vì họp hành đấu đá, rồi đạo lý Khổng Mạnh lườm nguýt cấm đoán, biến con người thành đạo đức giả, dâm vặt, dâm bằng văn bằng thơ. Bao nhiêu đòn kinh tế, chính trị, văn hoá, tư tưởng giáng vào dương vật người trí thức, khiến cho nó “buồn thiu“. Người ta có ảo tưởng đó là đạo đức, nhưng thực ra là những bộ óc quý giá nhất của người Việt cũng vì cái buồn thiu đó mà lụi tàn đi, không tiếp tục sản sinh duy trì nòi giống. Một cảnh báo về chất lượng sống của người trí thức, về sự tái sinh trí tuệ của giống nòi. Thật là những thông điệp đầy nhân văn và trách nhiệm!

Bài nói chuyện của Phạm Thị Hoài không nằm ngoài cảm hứng về “dương vật buồn thiu” đó. Như sẽ phân tích dưới đây, tư cách “phò chính thống” và tư cách “học trò(*) của trí thức Việt Nam chính là profiles của sự bất lực sinh lý kinh niên đã được PTH hình tượng hoá trong các tác phẩm văn xuôi.

Trí thức là kẻ sáng tạo ra các dược liệu kích dục hay các kỹ nghệ làm tình giúp nhân loại tăng chất lượng sống, nhưng chính hắn thì lại là kẻ yếu về sinh lý so với các đồng loại vô tư ít học của mình vì lao động trí óc và sinh hoạt không điều độ đã biến hắn thành kẻ thù của sex, mặt khác hắn lại bị ràng buộc bởi những nguyên tắc đạo đức, thẩm mỹ tôn giáo, sống không hồn nhiên, nhiều khi kìm nén, đạo đức giả, nên hay bị lệch nhịp giữa nhu cầu bản năng và các nhu cầu tinh thần khác. Nhiều khi do nhu câu thẩm mỹ chi phối, hắn dễ nhạy cảm văn hoá, ghê sợ những khuyết tật trong nhân cách đàn bà nên mất hứng làm tình. Thậm chí, đang dở cuộc mây mưa mà hắn tình cờ chạm tay vào huy hiệu Ðoàn viên của người tình rơi trên giường, hắn cũng có thể xỉu luôn. Văn hóa càng cao tình cảm càng bén nhạy, tình dục càng thiếu dẻo dai. Một anh Vọi chài lưới, một chàng da đen nô lệ làm các bà các cô thoả mãn bằng tỷ lần các nhà thơ, nhà văn, hoạ sỹ, nhạc sỹ, ca sĩ, kiến trúc sư, viện sỹ cộng lại; vì sự vô cảm là vũ khí vĩ đại của đàn ông mà không một trí tuệ bằng cấp nào sánh nổi. Ðó là cái căn nguyên tiềm tàng của thái độ khinh bỉ coi thường trí thức trong nữ giới trên phạm vi nhân loại. Riêng ở Việt Nam, đời sống kinh tế lạc hậu đội sổ đã làm trí thức suy dinh dưỡng trầm trọng, môi trường xã hội bất an làm trí thức nhạy cảm nhiều lo âu, nhiều stress, khiến trí thức luôn ở trong tình trạng “dương vật buồn thiu“. Các trí thức “quan văn” có chức có quyền và các trí thức “học trò” suốt ngày đêm chúi mũi vào họp hành, học tập… giữ gìn tư cách và uy tín để mong kiếm thêm chiếc ghế, mảnh bằng thì tình trạng hững hờ bất lực về sinh lý còn thảm thê hơn gấp bội!

 

Từ ngày xưa, các cụ ta qua ca dao văn thơ đã hé lộ cái tâm thức coi khinh năng lực sinh dục của trí thức quan văn, trí thức phò chính thống. Không phải ngẫu nhiên mà cụ Nguyễn Du để cho Kiều từ chối ái ân với Kim Trọng ở đoạn đoàn viên. Sau khi đã ăn nằm với người đàn ông bàng thống Từ Hải “vai năm tấc rộng thân mười thước cao”, đã biết thế nào là dương vật bàng thống thì Kiều còn thích thú gì cái “dương vật buồn thiu” của ông quan văn Kim Trọng nữa! Cũng từ ngày xửa ngày xưa, các cụ ta đã chê trí thức, chê học trò là những kẻ:

Văn chương chữ nghĩa bề bề
Thần l.. ám ảnh cũng mê mẩn hồn

Nghĩa là loại người dâm tưởng, bị ám ảnh bởi biểu tượng âm hộ, thờ âm hộ là chính, chứ đâu có những khả năng đàn ông trần thế. Các cụ cũng khuyên con gái đừng lấy học trò:

Ai ơi, đừng lấy học trò
Dài lưng, tốn vải, ăn no lại nằm

Ắn no, nằm dài, áo quần kín mít … toàn là những thứ phản sex! Bây giờ tình hình cũng chẳng khá hơn. Trí thức “phò chính thống” thì luôn có tâm lý sợ lãnh đạo, sợ vợ, thích yên ổn cơ quan và hạnh phúc gia đình, các cô nào máu mê ngoại tình thì coi như tuyệt vọng. Ngoại tình với loại người “quan văn” ham quyền chức thì vừa nơm nớp sợ vợ hắn đánh ghen, vừa lo hắn phủi tay rũ sạch trách nhiệm đổ hết lỗi cho mình khi bị lộ. Trí thức sinh viên thì phần lớn thanh niên con nhà nghèo ở quê lên, ăn không đủ chất, tâm lý sợ bị đuổi học, nên vừa chạm vào đã xỉu! Ắn nằm với hắn thì vừa nơm nớp sợ hắn xỉu bất chợt, lại vừa lo hắn nghèo chơi đại gái đứng đường giá rẻ, lây nhiễm HIV. Tóm lại, hai đối tượng này làm phụ nữ có cảm giác bất an, bất mãn khi làm tình, khi ngoại tình. Sự bất mãn, bất an tích tụ lại thăng hoa lên thành ẩn ức tâm lý, thành thái độ ghét quan văn, ghét chính thống, ghét học trò trong tâm thức người đàn bà Việt mà PTH đã thể hiện ra trong bài nói chuyện kia.

Nếu những phân tích này là đúng thì rõ ràng bài nói của PTH là nhất quán với dòng tư duy sáng tạo của nhà văn và là sự phát lộ ở dạng lý luận những ám ảnh về “dương vật buồn thiu“, về sự bất lực sinh lý của của người đàn ông Việt. Ðây không phải là một kinh nghiệm sex sâu thẳm của một nhà văn chủ yếu giao du với giới trí thức salon như một số môn đồ của Freud muốn khám phá hay bới móc. Ðó là tiếng thở dài não nuột chua chát của người phụ nữ có lương tâm trước cảnh ngộ bạc nhược vô sinh của các vị trí thức tinh hoa dân tộc, thể hiện một trách nhiệm trước tương lai của nòi giống Lạc Hồng!

Có thể trong lập luận, trong kiến thức bài nói còn chỗ này chỗ khác chưa ổn như nhiều người đã chỉ ra, nhưng việc đả phá, giễu cợt cái tư cách chính thống, tư cách học trò của trí thức Việt Nam là một đóng góp lớn có giá trị thực tiễn, đánh trúng huyệt của tình trạng “dương vật buồn thiu“, tình trạng đói nghèo lạc hậu, đội sổ, bất an kinh niên, nhằm thức tỉnh những người trí thức và những người quản lý đất nước về một nguy cơ, một thách thức có tầm thời đại.

Phải nâng chất lượng sống và khả năng sinh lý của sinh viên và lãnh đạo lên nhiều bậc! Ðiều này đòi hỏi đầu tư nhiều trí tuệ và tiền của. Cần có công trình khoa học cấp quốc gia KX bao nhiêu đấy, với vài chục triệu dollars lấy từ ngân sách hay vay từ quỹ ODA, khảo cứu thực trạng sinh lý lãnh đạo và sinh viên, thử tinh trùng, phân loại và lưu trữ cấp tốc tinh trùng của những người có xu hướng bàng thống, lập ra Ủy ban Nhà nước Phục hưng Dương vật Trí thức, xây dựng các khoa chỉnh hình nâng cấp dương vật cho đủ độ lớn như dương vật công-nông-binh-trí thức bàng thống. Xây dựng chương trình truyền hình sex cho trí thức và sinh viên. Có chế độ ăn uống bồi dưỡng thích đáng cho lãnh đạo và sinh viên; nếu cần quy hoạch lại các cửa hàng Lẩu Dê, các cửa hàng bán cá ngựa, tắc kè, rượu bổ dương … không để nạn chảy máu chất kích dục như hiện nay, nhà nước tập trung quản lý các mặt hàng này phân phối cho sinh viên và lãnh đạo v.v…

Tóm lại, cần phải có một chiến lược quốc gia và một phối hợp quốc tế trong nhiệm vụ này theo khẩu hiệu “Tương lai Việt đặt trên dương vật Việt”.

Ðỗ Minh Tuấn

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s