Giáo dục thời ..bất…NHÂN

http://vn.360plus.yahoo.com/caulacbochudongtu/article?mid=190&fid=-1

BT NGUYỄN THIỆN NHÂN: THĂNG TIẾN

HAY “ BỎ TRỐNG MÀ CHẠY LẤY DÙI “ ?

Đôi lời phi lộ của Blog Phamvietdaonv: Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân kiêm Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo lại thuyên chuyển công tác. Ông thôi không kiêm nhiệm chức Bộ trưởng và nghe đồn ông sẽ chuyển sang đảm nhận cương vị Bộ trưởng Bộ Ngoại giao… Có một thời mỗi lần mở Cổng điện tử Chính phủ, người đọc thường xuyên thấy hình ảnh ông xuất hiện ở vị trí trang trọng góc trái. Dân chuyên quan sát sát chính trường vỉa hè đồn rằng: Ông sắp kế nhiệm chức Thủ tướng cũng nên…

Ông Nguyễn Thiện Nhân đã ra đi, để lại sau ông hàng loạt những tuyên ngôn, tuyên bố, những chính sách đối với ngành giáo dục-đào tạo do ông khởi xướng rất chi là vang động y như trống hội khai trường. Chưa ai tổng kết được những chính sách, chủ trương liệu pháp có vẻ sốc mà ông đề ra đó cho đến lúc ra đi hiệu quả được bao nhiêu phần trăm? Do vậy, việc thuyên chuyển của ông dân vỉa hè có người thì đoán ông thăng tiến; có kẻ lại đoán ông rút sớm để tạo khoảng trống cho đám con cha, cháu ông có chỗ mà ngoi lên; cũng có người bảo ông Nguyễn Thiện Nhân “ bỏ trống mà chạy lấy dùi “…

Ông tá hỏa chuyển đi vì thấy ngành mà ông phụ trách ngày càng oánh nhau to: học trò oánh học trò, đến học trò gái cũng chơi nhau như xã hội đen; rồi thì học trò oánh thầy, thầy oánh học trò, thầy mua dâm học trò…linh tinh hết cả lên.

Chúc ông thượng lộ bình an và chân cứng đá mềm khi bước sang cương vị mới. Ở cương vị mới ông nên phát ít thôi, nhưng phát cái gì thì làm cho chắc cái đó rồi hẵng phát tiếp! Khi phát nhiều mà động không kịp thiên hạ lại cho là ông quen “đánh trống bỏ dùi”???

Vậy là, kể từ ngày 1.4.2010, ông Nguyễn Thiện Nhân không còn giữ trọng trách Bộ trưởng bộ Giáo dục và Đào tạo.

Tháng 6 năm 2006, ông được bổ nhiệm làm người đứng đầu một trong những Bộ quan trọng nhất của Chính phủ; ( Cũng là một trong những Bộ tiêu nhiều tiền nhất của Chính phủ ). Tháng 8 năm 2007 ông được Quốc hội phê chuẩn làm Phó thủ tướng Chính phủ, kiêm chức Bộ trưởng.

Ngay từ lúc nhậm chức Bộ trưởng, ông đã đề ra chính sách cải cách nền giáo dục Việt Nam với tiêu chí: “chống bệnh thành tích trong học tập và tiêu cực trong thi cử”, “xây dựng một phương pháp học sáng tạo, thực chất, học là phải dùng được”, “đổi mới phương pháp học tập theo xu hướng tiên tiến của thế giới”.

Mở đầu năm học 2006 – 2007 ông thực hiện cuộc vận động hai không: “Nói không với tiêu cực trong thi cử” và “Nói không với việc chạy theo thành tích” bắt buộc tất cả các cơ sở giáo dục trong cả nước phải làm theo.

Năm 2007, ngành giáo dục Việt Nam chứng khiến nhiều vụ việc gây chú ý lớn trong dư luận xã hội với mức độ cao: vụ “hacker” Bùi Minh Trí tấn công trang chủ của Bộ Giáo dục và Đào tạo, vụ Huỳnh Thị Ngọc Trâm; các vụ chạy điểm thành tích bị bóc trần và xử lý nghiêm khắc,  thậm chí tiêu cực còn lan đến tận Bộ và tới cả các cán bộ cấp cao

Năm học 2007 – 2008 ông đưa ra chủ trương “năm không” gồm: “nói không với tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích, nói không với vi phạm đạo đức nhà giáo và việc “ngồi nhầm lớp” (cho học sinh không đạt chuẩn lên lớp) và (dành cho các bậc đào tạo sau trung học) đào tạo không theo nhu cầu xã hội”; đẩy mạnh công cuộc “xã hội hóa giáo dục” nhằm “Huy động tổng thể sức mạnh của toàn xã hội phát triển giáo dục và đào tạo”.

Cuối tháng 12 năm 2007, ông đề xuất một ý kiến: “ghi số tiền sinh viên vay nợ trên bằng tốt nghiệp”; ý kiến mà ông nói rằng chỉ là “gợi ý” nhưng dẫn đến một cuộc tranh cãi gay gắt, gồm rất nhiều các nhân vật có uy tính ở nhiều ngành nghề vì: “tính chất của bằng tốt nghiệp không liên quan gì đến vay nợ”. Nhưng ông tiếp tục bảo vệ quan điểm của mình: “Vay tiền, mà vay nhà nước để ăn học, tại sao lại là một việc đáng xấu hổ?”.

Đầu năm 2008, ông đệ trình chính phủ về việc tăng học phí cho giáo dục bậc đại học, tăng trách nhiệm tự chủ tài chính cho các trường đại học. Ngoài ra, ông còn nhắc lại một lần nữa về công tác nâng cao chất lượng giáo dục đại học; điều mà ông đã đề cập khi mới nhận chức.

Kỳ thi tốt nghiệp Trung học phổ thông năm 2008 đã diễn ra thành công với kết quả đỗ cao hơn năm trước: tỷ lệ đỗ khoảng 76%.

Năm 2006, nhân vụ tấn công trang chủ của Bộ Giáo dục do học sinh Bùi Minh Trí  thực hiện, ông có viết một lá thư có nhan đề “Nỗi đau của tôi trong ngày 20-11-2006” trong đó không hiểu vì lý do gì ông được biết vụ tấn công của Trí vào trưa ngày 20 tháng 11 trong khi thực tế vụ tấn công của Trí diễn ra 1 tuần sau đó, vào ngày 27 tháng 11.

Năm 2007, ông lại vướng vào một vụ tai tiếng nhỏ khác cũng vì phát biểu lỡ lời, trong một buổi phỏng vấn với phóng viên báo Sài Gòn Giải Phóng, ông phát biểu: “Học phí chắc chắn sẽ phải tăng, có thể phải chấp nhận cả việc số người đi học sẽ giảm vì tăng học phí!” dù Bộ đã tuyên bố nhiều lần: “..sẽ không để ai phải nghỉ học vì học phí..”. Vụ việc đã gây nên dư luận khiến ông phải viết một bức thư nói rằng SGGP đã hiểu sai ý ông, nhưng tới nay vẫn không thấy Sài Gòn Giải Phóng gỡ bài báo này đi hay đính chính gì.

Khi mới nhậm chức Bộ trưởng, ông đã đem lại biết bao hi vọng cho giáo giới khi thấu hiểu cuộc sống cơ cực của họ rằng, xoá bỏ Tại chức là đập vỡ niêu cơm của rất nhiều giảng viên, rằng từ 2010 giáo viên sẽ sống được bằng nghề, rằng,  nếu không đưa được nền Giáo dục nước nhà đi lên, ông sẽ không làm Bộ trưởng…

Nay đã sang quý II năm 2010, nhiều giáo viên cắn răng lấy tinh thần yêu nghề cầm cự chờ đến 2010 của ông. Ba tháng đầu năm, giá cả leo thang, đời sống nhân dân nói chung, những người cầm phấn nói riêng khó khăn, thiếu thốn trăm bề… Cục trưởng cục quản lí giá Bộ Tài chính thì mải đi đóng phim bên Trung Quốc, vậy mà Bộ trưởng Nhân lại đành lòng dứt áo ra đi.

Nhưng Bộ trưởng là người trọng khí tiết, nói là làm. Nền Giáo dục nước nhà sau bốn năm được ngài cầm cương khe khẽ hát câu “em vẫn như ngày xưa”. Ông không làm Bộ trưởng nữa thật. Ông làm Phó thủ tướng.

Bộ trưởng đã ra đi!

Thương thay!

GIÁO DỤC THỜI… BẤT NHÂN

(Theo blog truongduynhat )

Như vậy là ông Nhân (Nguyễn Thiện Nhân) đã rời ghế Bộ trưởng Giáo dục- Đào tạo. Nghe đồn ông được cắt cái đuôi giáo dục để chuẩn bị cho ghế Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao (!?) Giáo dục triều ông Nhân để lại ấn tượng gì, và dự báo cho giáo dục thời bất Nhân (không còn ông Nhân) sẽ ra sao?

Tháng 6- 2006, khi đương ngồi ghế Phó Chủ tịch UBND TP HCM, ông Nhân bất ngờ được bổ nhiệm chức Bộ trưởng Giáo dục- Đào tạo. Ngồi chưa ấm ghế, một năm sau, ông tiếp tục được Quốc hội phê chuẩn làm Phó thủ tướng Chính phủ, vẫn kiêm chức Bộ trưởng GD- ĐT.

Trước sự chìm khuất của các đời Bộ trưởng tiền nhiệm, ông Nhân đột nhiên nổi như một vị Bộ trưởng có trách nhiệm và có tâm, có khao khát, ước vọng thật sự ở việc “làm mới” sứ mạng giáo dục. Hàng loạt ý tưởng và chính sách từ ông đã thật sự cuốn thổi mặt bằng giáo dục sôi sóng. Đây là những chủ trương, phong trào đã trở thành “thương hiệu” cho giáo dục thời Nguyễn Thiện Nhân: cuộc vận động hai không: “Nói không với tiêu cực trong thi cử và nói không với việc chạy theo thành tích”; rồi sau thêm mấy không nữa như: “nói không với vi phạm đạo đức nhà giáo và việc “ngồi nhầm lớp” (cho học sinh không đạt chuẩn lên lớp), và nói không với đào tạo không theo nhu cầu xã hội”…

Mặc dù càng nói “không” thì nó càng nhan nhản, càng hò hét chống bệnh hình thức thì những chủ trương, chính sách và ý tưởng kia càng hình thức hơn lúc nào hết.

Thêm nữa, chính ông Nhân cũng là người đưa ra ý tưởng khá kỳ cục gây nhiều bàn cãi: Ghi số tiền vay nợ vào bằng tốt nghiệp của sinh viên. Cũng chính ông làm được điều mà các đời Bộ trưởng trước không dám làm hoặc không làm được: tăng học phí!

Chưa thấy thời nào, triều đại nào mà ngành giáo dục lại phơi bày một khuôn diện nhem nhuốc, bầm vấy như thời ông Nhân. Học sinh đâm chém nhau, đâm trọng thương cả thầy cô giáo, nữ sinh cũng bè hội đồng đánh nhau để… quay clip chơi, bỏ học dắt nhau vào nhà trọ “thí nghiệm” như người lớn, cô giáo thì dán băng keo bịt miệng đến chết con trẻ, thầy giáo thì bán điểm gạ tình, mua trinh, hiếp dâm học trò

Mức độ thành công và sự chuyển hóa của nền giáo dục thời ông Nhân đến đâu vẫn còn phải đợi… thời gian, cho dù ông đã đi khỏi Bộ Giáo dục. Ngay cả những dấu ấn được coi là thành công của ông vẫn đang được dư luận bàn xét và nhìn nhận theo hai chiều trái ngược. Người bảo ông có công. Nhưng cũng không ít lại bảo chính ông làm xấu đi khuôn diện giáo dục vốn đã quá nhiều tì vết và nhem nhuốc.

Với tôi, đọng lại là hình ảnh một vị Bộ trưởng Giáo dục thích viết thư (cứ có dịp là viết, khai trường, bế giảng, ngày nhà giáo, cuối năm, đầu năm… viết thư cho học sinh sinh viên, cho thầy cô giáo, cho phụ huynh, cho lãnh đạo các tỉnh thành cả nước…) và chuộng các phong trào hình thức.

Nhưng dù gì, công bằng mà nói, trong 4 năm ông Nhân đã gây dựng được một hình ảnh ấn tượng, cho cả cá nhân ông cũng như cho ngành giáo dục, ở cả hai nghĩa: cộng lẫn trừ.

Bao ý tưởng, chủ trương và nhiệt huyết dán mác Nguyễn Thiện Nhân bỗng nhiên thành dang dở. Tất nhiên, con người nhiệt huyết và ăn nói trôi chảy, học hàm học vị… sáng như ông, có thể phải cần cho một sứ mạng mới nặng nề và cao cả hơn. Nhưng rồi con tàu giáo dục sẽ tiếp tục bơi như thế nào trong thời… bất Nhân?

Ông Luận (Phạm Vũ Luận, Thứ trưởng thường trực hiện đang được giao tạm thời phụ trách). Liệu đại hội tới ông Luận có vào được trung ương để ngồi ghế Bộ trưởng, hay sẽ lại có một nhân vật khác từ bên ngoài được điều về nắm Bộ? Nếu giữ được cái ghế đương tạm giữ, liệu ông Luận có tiếp nối để hoàn thiện hàng loạt loạt lớp lớp những ý tưởng và phong trào thời ông Nhân để lại? Tôi dám chắc rằng không! Bao nhiêu năm ngồi ghế Phó thường trực phò ông Nhân, cơ hội đến, ông Luận sẵn sàng tạo “phong trào” khác ngay để gây ấn tượng, chứng tỏ rằng bao năm qua ông không chỉ đơn thuần là kẻ giúp việc, mà cũng xứng đáng được cầm lái và lái được.

Còn nếu người khác về, tôi cũng đồ rằng những ý tưởng và hàng núi phong trào dở dang dán mác Nguyễn Thiện Nhân cũng sẽ bị xếp lại. Khó có ai chịu ăn sẵn theo một ý tưởng của người trước, nhất là khi tính đúng được- thiệt thua của nó vẫn còn là điều phải bàn cãi.

Như vậy thì báo nguy chăng? Giáo dục sẽ ngược quay lại thời trước ông Nhân chăng? Bao cố gắng đắp vun, bao ý tưởng, chương trình và nhiệt huyết của ông Nhân bỗng thành công cốc?

Hay biết đâu đấy, nhờ sự ra đi của ông Nhân lại tạo cơ hội cho sự xuất hiện của một nhân vật nào khác biết nghĩ khác và làm khác hơn, thổi vào con tàu giáo dục đang chòng chành một luồng gió mới hơn, khác lạ hơn, bẻ ngoặt sang một hướng có… nhân hơn?

Theo bạn, thầy Nhân (Nguyễn Thiện Nhân) ra đi là mừng hay lo cho nền giáo dục? Con tàu giáo dục thời… bất Nhân sẽ tiếp tục chạy ra sao?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s