Chuyện ma (sưu tầm)

Con mèo đen

Về câu chuyện thần mật vào loại kỳ cục nhất mà tôi sắp hạ bút viết đây, tôi không chờ đợi cũng như không yêu cầu ai tin cả. Mà có mất trí mới đi chờ đợi như thế, vì chính bản thân những cảm quan của tôi cũng không thừa nhận nó là có thật. Vâng, tôi không điên – và rất chắc chắn là tôi không mơ. Nhưng ngày mai tôi chết và hôm nay hẳn tôi phải trút đi gánh nặng trong tâm hồn tôi. Mục đích gần nhất của tôi là trình bày với mọi người những sự kiện trong gia đình một cách đầy đủ, gọn gàng mà không bình luận gì cả. Do hậu quả của nó, những sự kiện này đã làm tôi hoảng sợ, đã dày vò tôi, đã hủy hoại tôi. Nhưng tôi không có ý định trình bày quá tỉ mỉ. Đối với tôi, nó cũng không có ý khác hơn là cảm giác rùng rợn, nhưng đối với số đông thì họ thấy ít sợ hơn là thấy kỳ quặc. Sau này có thể có vài nhà trí thức nào đó sẽ làm cho những điều huyền ảo của tôi chỉ là chuyện thường, sẽ có một số trí tuệ nào đó bình tĩnh hơn, lô-gích hơn và khó bị kích động hơn đầu óc của tôi, sẽ nhìn thấy rõ, trong những trường hợp tôi đã hết sức kinh ngạc kể lại rất tỉ mỉ, không có gì khác hơn là một chuỗi rất thông thường và rất tự nhiên của nhân và quả.

Từ thuở nhỏ, tôi đã được chú ý vì tính tình dễ bảo và lòng nhân đạo. Tính tình hiền dịu của tôi trở thành một trò cười của bạn bè. Tôi đặc biệt rất thích loài vật và được cha mẹ nuông chiều cho chơi với rất nhiều loài vật. Tôi đã mất nhiều thì giờ với bọn này, và không gì làm cho tôi sung sướng bằng được cho chúng ăn, được vuốt ve chúng. Tính nết riêng biệt này cứ phát triển dần theo đà lớn lên của tôi, và khi đã trưởng thành thì nó trở thành một trong những nguồn vui chính của tôi. Với kẻ đã dành nhiều tình thương mến cho một con chó khôn ngoan, trung thành thì tôi không cần phải tốn công lí giải về tính chất và mức độ tình cảm đã dành cho nó. Trong tinh thần vị tha và tình thương đầy tinh thần hy sinh của con vật, có một cái gì đi thẳng vào lòng nó và thường tạo ra cơ hội để chứng minh tình bạn thấp kém và lòng trung thành rất mong manh của con người.

Tôi lấy vợ sớm và rất sung sướng thấy tính tình của vợ tôi không khác gì tôi bao nhiêu. Nhận thấy tôi thiên vị đối với mấy loại thú trong nhà, cô ta không bao giờ để lỡ dịp tìm cho tôi những con vật dễ thương nhất. Chúng tôi có chim, có cá vàng, có một con chó rất xinh, có thỏ, có một con khỉ con và một con mèo.

Con mèo này là một con vật rất to và đẹp, đen tuyền, và khôn đến mức độ đáng kinh ngạc. Nói về trí thông minh của nó, vợ tôi, thực lòng không hề bị chút nào nhiễm phải óc mê tín, vẫn thường nhắc đến một quan niệm cũ trong dân gian cho rằng tất cả bọn mèo đen đều là phù thuỷ trá hình. Cô ta không hề coi đó là chuyện nghiêm túc, nhưng tôi ghi lại tất cả không vì lẽ gì khác hơn là những điều cho đến nay xảy ra đáng cho cô ta phải nhớ.

Pluto – tên con mèo – là con vật tôi quý nhất, là người bạn của tôi. Chỉ có tôi cho nó ăn, và trong nhà tôi đi đâu là nó theo tới đó. Tới nỗi tôi phải rất khó khăn mới ngăn được nó, không cho theo tôi ra đường.

Tình bạn của chúng tôi kéo dài theo kiểu đó trong nhiều năm; trong thời gian này tính khí và thái độ của tôi – do rượu chè quá độ – (tôi thật xấu hổ mà thú nhận) đã suy sụp về cơ bản, càng ngày càng xấu đi. Càng ngày tôi càng trở nên cáu kỉnh, bực bội và không nghĩ gì đến tình cảm của người khác. Tôi đã ăn nói thô lỗ với vợ. Dần dần đến mức dùng vũ lực với cô ấy nữa. Mấy con vật của tôi tất nhiên đã cảm thấy sự thay đổi của tôi. Tôi không chỉ bỏ lơ chúng nó, mà còn bạc đãi chúng nữa. Tuy nhiên, đối với Pluto, tôi còn quan tâm đến nó, còn kiềm chế không đến nỗi bạc đãi với nó. Trong khi đó thì tôi không do dự gì mà không bạc đãi những con thỏ, con khỉ, hoặc ngay cả đến con chó nữa, khi, bất ngờ, vì tình cảm chúng nó luẩn quẩn trên đường đi của tôi. Nhưng căn bệnh của tôi cứ tăng lên – một thứ bệnh như bệnh nát rượu – rồi cuối cùng, đến cả Pluto nữa, lúc này đã bắt đầu già, và do đó đã có phần cáu kỉnh – cả Pluto nữa cũng bắt đầu chịu đựng sự thay đổi tính khí của tôi.

Một buổi tối, khi từ quán nhậu quen thuộc ngoài phố về, say bí tỉ, tôi cho rằng con mèo cố ý tránh mặt tôi. Tôi nắm lấy nó. Trong khi hoảng hốt, sợ tôi đánh nó, nó đã cắn vào tay tôi, gây nên một vết thương nhẹ; trong phút chốc tôi tức điên lên như bị quỷ ám. Tôi không còn biết tôi là ai nữa. Hồn tôi lúc này như bỗng chốc bay ra khỏi xác – một cơn điên loạn độc ác làm rung tất cả các thớ thịt của tôi. Tôi rút trong túi áo ra một con dao con, kéo lưỡi dao ra, tôi nắm chặt lấy cổ con vật, tôi thư thái khoét một trong hai mắt của nó! Thật tôi xấu hổ đến run lên khi viết lại cái hành động tàn ác khủng khiếp này.

Sáng hôm sau, khi bình tĩnh lại – đã ngủ được đầy đủ sau một đêm trụy lạc – tôi cảm thấy nửa như ghê tởm, nửa như hối hận về tội ác mà tôi đã gây ra. Nhưng đó chỉ là một thứ tình cảm mơ hồ, yếu ớt, còn tâm hồn tôi vẫn hoàn toàn yên ổn, không hề bị chạm tới. Tôi lại lao vào nhậu nhẹt, và dìm sâu vào trong rượu tất cả mọi ký ức về hành động của tôi.

Trong thời gian đó, con mèo dần dần phục hồi. Hốc con mắt bị mất trông bề ngoài dễ sợ thật, nhưng nó không còn phải chịu đựng bất cứ một nỗi đau đớn nào nữa. Nó lại đi loanh quanh trong nhà như cũ, nhưng, như ta có thể thấy trước, nó rất khiếp sợ khi thấy tôi đến gần. Trong lòng tôi hãy còn lại chút tình cảm cũ và ban đầu tôi thấy tội nghiệp cho cái phần rõ rệt là không có gì đáng yêu của một sinh vật có lần tôi đã thương yêu đến thế. Nhưng tình cảm này chẳng mấy chốc đã nhường chỗ cho sự phẫn nộ. Và tinh thần ngoan cố trong cái xấu đã đến với tôi như một sự suy sụp cuối cùng và dứt khoát. Triết học cũng chả làm gì được với tinh thần này. Thế là tôi không tin rằng, linh hồn tôi đáng sống, bằng tin rằng sự ngoan cố trong cái xấu là một trong những động lực ban sơ của lòng người – một trong những năng khiếu, hay tình cảm ban sơ và nguyên vẹn, không chia cắt được đã vạch ra phương hướng cho tính cách con người. Ai đã không hàng trăm lần, tự thấy mình phạm phải một hành động xấu xa hoặc ngu xuẩn mà không phải do một lý do nào khác hơn là bởi vì anh ta biết rằng anh ta không nên làm? Có phải chúng có khuynh hướng lâu dài muốn vi phạm cái gọi là luật pháp, kể cả khi ta có nhận xét đúng nhất, chỉ vì chúng ta hiểu rằng nó phải như vậy đó không ? Tinh thần ngoan cố trong cái xấu, như tôi nói đến với sự suy sụp cuối cùng của tôi. Đó là sự theo dõi chờ đợi một tâm hồn sâu không đáy tự gây phiền phức cho mình – dùng bạo lực cưỡng chế bản tính tự nhiên của nó – làm điều sai chỉ vì cả cái sai – đã thúc đẩy tôi phải tiếp tục và cuối cùng phải làm nốt việc gây thương tích cho con vật ngây thơ, vô tội. Một buổi sáng, tôi thản nhiên đưa một cái thòng lọng vào cổ nó, rồi treo lên cành cây; treo nó lên mà mắt tôi ướt đầm nước mắt, mà lòng xót xa ân hận vô cùng – treo nó bởi vì tôi biết nó thương tôi, và bởi vì tôi cảm thấy nó không làm gì cho tôi phải tức giận cả, treo nó bởi vì tôi biết làm thế là tôi đang phạm một tội ác – một tội ác nghiêm trọng đến nỗi nguy hại đến linh hồn bất diệt của tôi – nếu có thể có chuyện đó – và đưa nó ở xa tầm ơn đức vô biên của Đức Chúa Đại Nhân, Đại Trí, nhưng cũng đáng sợ vô cùng.

Trong đêm của cái ngày xảy ra những hành động tàn khốc đó, tiếng kêu cháy nhà làm tôi giật mình thức dậy. Cái màn trên giường tôi bốc cháy. Toàn bộ ngôi nhà bị bắt lửa. Vợ tôi, người ăn kẻ ở trong nhà, và bản thân tôi nữa, đã rất khó khăn mới thoát ra khỏi đám cháy. Tất cả đều bị thiêu hủy hoàn toàn. Toàn bộ của cải tôi cháy rụi cả, và tôi cảm thấy cùng đường, tuyệt vọng.

Tôi không còn đủ sức để suy nghĩ, tìm kiếm mối liên quan giữa nguyên nhân và kết quả, giữa tai họa và hành động tàn ác. Nhưng tôi phân tích kỹ cả một dây chuyền sự việc và cố cho không bỏ sót một khâu nào cả. Qua ngày hôm sau đám cháy, tôi đến xem lại hiện trường. Các bức tường – trừ một bức – đều sụp đổ hết. Bức tường này là của một gian phòng, không dày lắm, đứng vào khoảng giữa ngôi nhà và là chỗ dựa sát vào đầu giường của tôi. Vôi vữa ở đây đã có sức chống lửa rất lớn – một sự kiện tôi cho là do bức tường mới xây mà có. Một đám đông dày đặc tập hợp gần bức tường rất chăm chú và rất tỉ mỉ. Những tiếng “lạ thật”, “kì thật”, và nhiều tiếng khác tương tự như vậy đã kích thích tính tò mò của tôi. Tôi lại gần, và nhìn thấy như chạm nổi trên nền trắng, bộ mặt một con mèo rất lớn. Nét in lên rõ và chính xác lạ lùng. Có cả sợi dây thừng quanh cổ con vật nữa.

Khi lần đầu tiên tôi nhìn thấy sự hiện hình này – vì tôi chẳng mấy khi nhìn thấy thế – thì sự kinh ngạc và khiếp sợ của tôi đã tới mức cùng cực. Nhưng dần dần về sau, sự suy nghĩ đã đến hỗ trợ tôi. Tôi nhớ con mèo bị treo cổ trong khu vườn sát bên nhà. Khi nghe tiếng kêu cháy nhà, thì lập tức khu vườn đông nghịt những người từ đâu kéo đến. Một trong những người này đã cắt dây treo cổ con vật khỏi cây và ném qua cửa sổ mở vào phòng tôi. Việc này chắc là chỉ cốt nhằm đánh thức tôi dậy. Những bức tường khác đổ xuống đã đè lên nạn nhân của tội ác của tôi; áp vào trong chất vôi vữa vừa mới tô lên. Những chất đó cùng với lửa và chất amonia từ xác con vật đã tạo ra bức chân dung con vật mà tôi đã nhìn thấy đó.

Mặc dầu tôi sẵn sàng dựa vào những lý lẽ của tôi, nếu không phải cả với lương tri của tôi nữa, bởi sự việc kỳ quặc mà tôi vừa mới kể lại rất tỉ mỉ, nó đã để lại một ấn tượng rất sâu trong óc tưởng tượng của tôi. Hàng mấy tháng trời tôi không sao thoát ra một cảm giác trở lại trong tâm trí tôi, nó nửa như hối hận, nhưng không phải thế. Tôi thương tiếc con vật đã mất, và cố tìm chung quanh, trong những quán rượu xấu xa nhất mà tôi thường lui tới, để kiếm một con vật vào loại như thế, hoặc bề ngoài giống như thế để thay vào chỗ của nó.

Một đêm, tôi đang ngồi trong một căn nhà lụp xụp, tồi tệ, đang thừ người ra, thì bỗng tôi chú ý đến một vật gì đen đen nằm trên nắp những thùng rượu Gin hay Rin gì đó, là những đồ vật chính ở trong nhà. Tôi nhìn kỹ mấy cái nắp thùng trong vài phút, và điều làm tôi ngạc nhiên là sao tôi lại không nhận ra ngay cái vật trên nắp thùng này. Tôi bước lại gần và lấy tay sờ vào xem. Đó là một con mèo đen – to bằng con Pluto, và giống hệt như nó, nhưng con mèo này có một chòm lông trắng khá rộng, mặc dầu không rõ rệt lắm, phủ kín một vùng gần chỗ ngực nó.

Khi tôi đụng vào nó, lập tức nó đứng dậy, gào to lên, cọ mình vào tay tôi và có vẻ sung sướng thấy tôi chú ý đến. Đây đúng là con vật mà tôi đang tìm. Tôi liền xin ông chủ nhà cho tôi mua lại; nhưng ông ta không nói gì đến nó, không biết tí gì về nó, và trước đây cũng chưa bao giờ nhìn thấy nó.

Tôi tiếp tục vuốt ve nó, và khi tôi chuẩn bị ra về, thì con vật tỏ ý muốn đi theo tôi. Tôi cho nó theo, và trên đường đi thỉnh thoảng tôi cúi xuống vuốt ve nó. Khi tôi về đến nhà, nó lập tức làm quen được ngay, và lập tức trở thành người bạn thân thiết của vợ tôi.

Về phần tôi, chẳng mấy chốc tôi cảm thấy khó chịu đối với nó. Điều đó rõ ràng là trái ngược với điều tôi đã dự tính, những – tôi không rõ thế nào và tại sao lại như vậy – vẻ yêu mến, thích thú của nó đối với tôi càng làm tôi thêm ghê tởm và chán ghét nó. Rồi dần dần những cảm giác chán ghét và ghê tởm này cứ tăng lên mãi thành một thứ căm thù dữ dội. Tôi tránh con vật, một cảm giác xấu hổ nào đó, và khi nhớ lại hành động tàn ác của tôi trước đây, tôi tránh không đụng tới cơ thể của nó. Hàng mấy tuần liền, tôi không đánh đập gì nó, hoặc dùng một thứ bạo lực nào khác đối với nó, nhưng dần dần – dần dần, rất chậm – tôi đã nhìn nó như một con vật rất ghê tởm, và âm thầm lẩn tránh, không nhìn bộ mặt xấu xa của nó, như lẩn tránh bệnh dịch vậy.
Cái cộng thêm vào lòng căm thù của tôi đối với con vật, chắc là sự phát hiện ra, vào một buổi sáng sau khi đem nó về nhà, rằng nó giống con Pluto, nó cũng bị khoét mất đi một con mắt. Tuy nhiên, trường hợp này lại làm cho vợ tôi thân với nó, như tôi đã nói, cô ta vốn đã sẵn có mối tình nhân đạo này đến cao độ, cũng như trước đây có lần nó đã là một đặc tính của tôi, và đã là nguồn gốc của nhiều trong những thú vui giản dị nhất và trong sáng nhất của tôi.

Tuy vậy, dù bị tôi thù ghét, con mèo như cứ càng thêm thiên vị đối với tôi hơn. Nó cứ bám sát theo chân tôi đến mức khó có thể làm cho người đọc tin được. Bất cứ khi nào, tôi ngồi, thì nó nằm tròn dưới ghế hoặc nhảy lên đầu gối tôi, giụi mình vào tôi. Nếu tôi đứng lên định đi thì nó sẽ chui vào giữa hai chân tôi và làm tôi suýt ngã, hoặc dùng móng nhọn và dài cào cấu vào áo tôi, và cứ như thế, trèo lên ngực tôi. Vào những lúc đó, mặc dầu tôi rất muốn cho nó một cú chí tử, tôi đã tự kiềm chế được, một phần vì nhớ tới tội ác của tôi trước kia, nhưng phần chính xác – xin cho tôi thú thật ngay bây giờ – vì quá khiếp sợ con vật.

Sự khiếp sợ này đúng ra không phải khiếp sợ đối với một tội ác vật chất – nhưng tôi cũng không thể xác định cho rõ nó là cái gì. Tôi như tự thẹn với mình – vâng, ngay trong căn lều tội ác này tôi hầu như tự thẹn với mình – vì nỗi sợ hãi và ghê tởm mà con mèo đã gây ra cho tôi cứ được tăng lên mãi do một thứ huyễn tưởng mà ta có thể nhận ra được. Vợ tôi hơn một lần đã nhắc tôi chú ý đến tính chất của chùm lông trắng, mà vợ tôi đã có nói đến, và đó là chỗ khác nhau duy nhất giữa con vật lạ lùng này với con mà tôi đã giết. Bạn đọc chắc còn nhớ dấu hiệu này, dù là khá rộng, về cơ bản mà nói vẫn không rõ. Nhưng, dần dần – dần dần đến gần như không nhận thấy được và trong thời gian quá lâu lý trí của tôi cố tranh đấu để vứt bỏ đi coi như một thứ huyễn hoặc. Về sau, dần dần nó cứ rõ dần ra. Và giờ đây nó là biểu hiện của một vật chỉ nói đến tên tôi cũng đã rùng mình rồi. Và trên hết, đối với nó là tôi lẩn tránh, tôi khiếp sợ, tôi muốn xua đuổi cái con quỷ dữ đó, tôi dám nói như vậy. Giờ đây nó là hình ảnh của cái xấu xí, ghê tởm; của một vật khủng khiếp, của cái Giá treo cổ – một công cụ giết người rất dễ sợ của Tội ác, của sự Rùng rợn, của Sầu não và của Chết chóc.

Giờ đây, tôi quả thật là quá khốn khổ, hơn tất cả mọi thứ khốn khổ của Nhân loại. Và một con vật đốn mạt – mà bạn của nó tôi đã giết chết một cách thản nhiên – con vật đốn mạt đời tôi phải trả nợ – vâng tôi, một con người được nặn ra theo hình ảnh của Đức Chúa Trời Cao Cả – vốn quá nhiều nỗi khổ đau không sao chịu nổi! Chao ôi! Đêm cũng như ngày, không một lúc nào tôi còn được hưởng cái ân huệ của phút nghỉ ngơi, yên ổn nữa. Thời gian với con trước, nó không để cho tôi được phút nào riêng một mình, còn đối với con sau, tôi từng giờ sa vào những giấc mơ khủng khiếp, sợ gặp phải hơi thở của con vật đó phả lên mặt tôi, và sức nặng ghê gớm của nó – nhập vào trong cơn ác mộng mà tôi không đủ sức lay chuyển nổi – mãi mãi đè nặng lên tim tôi.

Dưới sức ép của những dằn vặt như thế này, cái phần thiện quá yếu ớt còn lại trong tôi đã sụp đổ. Những ý nghĩ tội lỗi trở nên những ý nghĩ duy nhất gần gũi, thân thiết với tôi – những ý nghĩ đen tối nhất và tội lỗi nhất. Tình trạng sầu não trong tính khí quen thuộc của tôi đã tăng lên khiến tôi căm thù mọi vật, căm thù cả loài người nữa. Trong khi tôi mù quáng buông thả mình vào cơn giận dữ dội đột ngột bùng ra thường xuyên, không điều khiển nổi thì bà vợ nhẫn nhục của tôi là người thường xuyên và kiên trì chịu đựng hơn cả.

Một hôm, cô ta đi theo tôi vì một vài việc nhà, chúng tôi đi vào trong hầm rượu của ngôi nhà cổ mà cảnh nghèo túng đã buộc chúng tôi phải ở. Con mèo theo tôi xuống bậc cầu thang, và làm tôi xuýt nữa nhào đầu xuống, tôi giận như muốn điên lên. Tôi xách cái rìu lên, và trong cơn giận dữ tôi đã quên mất nỗi sợ hãi thơ ngây đã từng giữ tay tôi lại cho đến lúc này – tôi bổ một nhát xuống người con vật, và tất nhiên nếu nó rơi đúng như ý muốn của tôi thì chỉ trong phút chốc con vật đã toi mạng rồi. Nhưng bà vợ tôi đã kịp chặn tay tôi lại. Tôi lúc này càng giận hơn vì sự can thiệp này, và như một người bị quỷ ám, không còn biết gì nữa, tôi giật lấy chiếc rìu ra khỏi bàn tay cô ta và bổ luôn một nhát vào sọ cô ta. Cô ngã xuống chết ngay tại chỗ, không một tiếng rên.

Hành động giết người bẩn thỉu này làm xong, tôi quyết định phải lo ngay việc cất giấu tử thi. Tôi biết không thể chuyển tử thi ra khỏi nhà, dù ngày hay đêm cũng vậy, mà có thể tránh được con mắt của hàng xóm. Nhiều phương án đã đến trong đầu tôi. Có một lúc tôi nghĩ đến việc chặt tử thi ra làm nhiều mảnh rồi thiêu huỷ luôn. Lúc khác tôi lại tính đào một cái huyệt dưới nền hầm rượu và chôn vào đó. Lại cũng tính đến chuyện vứt xuống giếng ở ngoài sân, hoặc xếp vào trong một cái thùng, làm như là hàng hoá, xếp đặt bình thường rồi thuê người đem ra khỏi nhà. Cuối cùng tôi nghĩ ra một kế mà tôi cho là hơn cả mấy phương án kia. Tôi quyết định xây một bức tường chặn nó lại trong nhà hầm, nhưng những tu sĩ thời Trung Cổ từng chắn nạn nhân của họ.
Để thực hiện cho ý đồ này, hầm rượu cần được sửa chữa tốt hơn. Những bức tường hầm trước đây xây dựng rất sơ sài, và phần vôi vữa mới trát gần đây không được tốt lắm, và độ ẩm trong không khí làm cho không cứng lại được hơn nữa, ở một trong mấy bức tường có một chỗ lồi ra, có lẽ do một ống khói giả, hay chỗ nhà hầm. Tôi tin chắc rằng tôi có thể lấy gạch ở chỗ này ra, nhét thi hài vào đó, rồi xây tường lại hoàn toàn như cũ và như thế thì không ai tìm ra vật cất giấu trong đó được cả.

Tôi rất tin chắc vào cách tính toán này. Với một cái xà beng, tôi dễ dàng nạy những viên gạch ra, rồi cẩn thận đặt cái xác dựa vào bức tường phía trong, tôi đặt nó trong thế đứng trong khi chỉ hơi mệt một tí thôi tôi đã xây lại tất cả y như cũ. Tôi tìm cát, vôi hồ và tóc, và hết sức cẩn thận nhào trộn chế biến thành một thứ vữa giống hệt như loại vữa cũ, và với chất liệu đó tôi xây lại tường mới. Khi đã xong, tôi thấy bằng lòng vì tất cả đều rất tốt. Nhìn từ bên ngoài, không ai có thể biết bức tường đã bị xáo trộn chút nào cả. Rác rưởi trên sàn được dọn dẹp rất chu đáo. Tôi nhìn lại chung quanh có vẻ đắc thắng, và tự nhủ mình: “Ít ra là ở đây, công lao động của mình không phải là vô ích”.

Bước tiếp theo của tôi là đi tìm con vật đã gây cho tôi bao nhiêu chuyện khốn khổ này; bởi, cuối cùng tôi đã quyết định là phải giết nó. Giá tìm gặp nó vào lúc này, thì chắc chắn số phận của nó đã rõ, không còn phải nghi ngờ nữa. Nhưng hình như con vật tinh ranh này đã hoảng hốt khi nhìn thấy hành động dữ tợn trong cơn giận của tôi lần trước nên tìm đường tránh không chường mặt ra trong lúc tôi đang trong cơn giận lần này. Không thể nào mô tả hoặc tưởng tượng được cảm giác sung sướng, nhẹ nhõm sâu sắc nhất ở trong lồng ngực tôi khi thấy vắng mặt con vật đáng ghét này. Suốt cả đêm, nó cũng không xuất hiện. Và như thế, từ khi con vật vào trong nhà này, ít ra là được một đêm tôi có thể ngủ yên; vâng ngủ yên mặc dầu tội ác giết người vẫn đè nặng lên tâm hồn tôi.

Ngày thứ hai, rồi ngày thứ ba trôi qua, con vật quấy rối tôi vẫn không đến. Lại một lần nữa tôi thở phào như một kẻ tự do. Con quái vật, trong cơn sợ hãi, chắc đã bỏ đi luôn rồi! Tôi sẽ không còn nhìn thấy nó nữa! Hạnh phúc của tôi thật là tuyệt vời! Tội lỗi về hành động đen tối kia cũng dằn vặt tôi chút ít. Một số ít câu hỏi được đặt ra, nhưng tôi đều sẵn sàng trả lời được cả. Có cả một cuộc thẩm tra, khám xét nữa – nhưng tất nhiên là không tìm ra được gì cả. Tôi cho rằng, sắp tới đây, hạnh phúc của tôi đã được bảo đảm chắc chắn rồi.

Đến ngày thứ tư của vụ giết người, một đội cảnh sát rất bất ngờ kéo đến, vào trong nhà lùng sục, tìm kiếm một lần nữa rất kĩ. Tuy nhiên, tin chắc vào chỗ giấu không thể nào lộ ra được của tôi, tôi không cảm thấy bối rối chút nào cả. Không một xó nào, không một góc nào họ không tìm đến. Cuối cùng, đến lần thứ ba, hay lần thứ tư, họ xuống hầm rượu. Các thớ thịt của tôi vẫn bình thường, không rung động. Tim tôi vẫn đập bình tĩnh như tim của một người vô tội. Tôi đi lại trong hầm rượu từ đầu này đến đầu kia. Tôi khoanh tay lên ngực đi qua đi lại thoải mái, nhẹ nhàng. Cảnh sát xem chừng đã thoả mãn và sắp sửa ra về. Niềm vui dậy lên trong tim tôi mạnh đến nỗi tôi không cầm được; tôi nóng lòng muốn nói lên dù chỉ một lần thôi, nhân dịp đắc thắng này, để làm cho họ tin thêm gấp đôi rằng tôi hoàn toàn vô tội. Cuối cùng, khi đội cảnh sát bước lên cầu thang:

– Thưa quý ông, tôi rất sung sướng làm bớt đi sự nghi ngờ của các ông. Tôi rất mong các ông tất cả đều khoẻ và lịch sự hơn một chút. Thôi xin chào các ông, và xin nói đây – đây là một ngôi nhà hết sức kiên cố (trong khi điên cuồng muốn được thoải mái một điều gì, tôi hầu như không biết tôi đang nói gì đây), tôi có thể nói ngôi nhà đã được xây dựng rất kiên cố, đến mức tuyệt vời. Những bức tường này – các ngài còn nhìn thấy không? – Những bức tường này đã được kết lại với nhau rất chắc chắn.

Và nói đến đây, muốn tỏ ra dũng cảm, tôi lấy một cây gậy gõ mạnh lên đúng vào chỗ bức tường gạch sau đó tôi đã dựng xác của người vợ yêu quí của tôi.
Nhưng mong Chúa che chở và cứu tôi thoát khỏi nanh vuốt của ác Quỷ! Dư vang tiếng gõ của tôi chưa kịp chấm dứt, tôi đã nghe có tiếng đáp lại từ trong mộ vang ra – một tiếng kêu ban đầu như nghẹn ngào, rời rạc như tiếng khóc sụt sùi của trẻ con, nhưng rất nhanh chóng chuyển thành tiếng kêu dài, to lên và liên tục, một tiếng kêu rất lạ, không phải là tiếng người – một tiếng gào – một tiếng kêu nửa như hoảng hốt, nửa như đắc thắng, nghe như đâu từ địa ngục vang lên, đồng thời từ cổ họng của những linh hồn bị trừng phạt trong cơn sầu não, đau thương, và của những con quỷ cảm thấy hào hứng trong sự trừng phạt đó.

Thật không biết nói thế nào đây về tình trạng tư tưởng của bản thân tôi. Tôi, tôi như bị mất trí, loạng choạng đi về phía bức tường đối diện. Đội cảnh sát đang ở trên cầu thang bỗng đứng sững bất động trong một chốc, phần vì quá khiếp sợ, phần vì quá kinh ngạc.

Sau đó, có mười hai cánh tay khó nhọc loay hoay chỗ bức tường. Cả bức tường đổ xuống ngay lập tức. Cái thi hài đã thối rữa hết, đang đứng sừng sững trước mặt mọi người. Trên đầu xác chết, con vật ghê tởm đang ngồi đó, với cái mồm mở rộng đỏ ngầu và con mắt cô độc như ngọn lửa, con vật mà thói tinh ranh của nó đã xúi tôi đi vào tội giết người và tiếng gọi báo tin của nó đã khép tôi thành người bị treo cổ. Tôi đã xây tường lấp kín con quỷ đó vào trong mồ.

Đám Cưới Ma

Trong giấc chiêm bao chập chờn,người cha thấy đứa con trai của mình báo mộng là anh ấy muốn lấy vợ … …Trong khi đó,cũng ở một huyện khác ,người mẹ nằm chiêm bao thấy đứa con gái của mình đã chết cách đây 2 năm cũng đòi lấy chồng ….Thật ra câu chuyện xảy ra như vầy:
Chàng thanh niên đó là một học sinh thứ nhất đại học …Vì muốn kiếm tiền anh ta phải chạy xe hon đa ôm chở khách …Một hôm anh gặp một người khách muốn đi xuống huyện …Người khách trả giá khácao ,nên chàng thanh niên thích thú nhận lời …mặc dù trời đã sẫm tối …Khi đi ngang khúc đường vắng thì người khách đó đã dùng 1 cái búa để đập đầu anh thanh niên để lấy xẹanh chết!
Con cô gái là một cô giáo trẻ dạy cấp một. Hôm nọ vì không may,trên đường đi dạy cô ta đã bị một chiếc xe tải cán chết. Nơi cô chết cũng là nơi mà anh thanh niên chết lúc trước.
Người cha và người mẹ nói trên nhận được 1 sự báo mộng kì la ….Bởi vì người con trai đã muốn cha mình đến cầu hôn với nhà người con gái đó …Anh ta cũng chỉ địa chỉ cho cha mình nữa …Người cha thắc mắc …Con mình đã chết sao mà đòi lấy con gái người ta còn sống(Ông ta không biết người con gái đó đã chết) …
Đêm sau,ông ta cũng năm mơ giống như đêm trước.Thế rồi ông quyết định đến nhà cô gái đó xem saọ Ông ta vào nhà thì trên bàn thờ, Ông ta thấy hình một cô gái tuyệt đẹp.Ông hoài nghị Ông hỏi bà già trong nhà đó để hỏi đứa con gáịThì mẹ của người con gái cũng tâm tình rằng đứa con gái của bà cũng đã chết rồi ….Và nó báo mộng đòi lấy chồng.”Có phải ông đây là cha của chàng thanh niên?”Hai người chợt nhận rạ
Và hôm sau, họ tổ chức một đám cưới linh đình …Có bà con họ hàng hai bên đến dựHọ đi tới nơi hai người chết mà tổ chức đám cưới tại đó …Từ đó,người mẹ và người cha không còn nằm mơ thấy con mình đòi vợ hoặc chồng nữạChuyện thật lạ phải không các bạn nhưng đó chính là sự thật mà tôi đã chứng kiến.

Ma Trong Khach San

Duyên làm việc cho một công ty Thailand ở Saigon. Trong một dịp đi công tác ở Rạch Giá, cô vào đặt phòng nghỉ ở khách sạn Ngọc Hường ngay trên đường vào Thị xã Rạch Giá. Các cô tiếp tân tỏ vẻ ngần ngại một cách kỳ lạ:

– Tụi em chỉ còn một phòng duy nhất là phòng số 301 nhưng …. lớn quá lại có tới hai phòng, một mình chị ngủ e trống trải quá!

Vì trời cũng đã tối và cảm thấy phòng lớn hay nhỏ cũng không quan trọng nên cô quyết định lấy phòng số 301. Trong khi làm thủ tục cho mướn phòng các cô tiếp tân nhìn nhau mỉm cười, trong ánh mắt như trao đổi điều gì khó hiểu.

– Tụi em ngủ ở hành lang cùng lầu, gần cầu thang. Nếu có chuyện gì chị cứ kêu tụi em nhe!

Nói xong cô tiếp tân đưa chìa khóa cho Duyên với ánh mắt ái ngại. Sau khi tắm rửa, Duyên lên giường bắt đầu đọc sách để dỗ giấc ngủ vốn khó khăn khi cô phải ngủ phòng lạ mỗi lần đi công tác xa. Vừa đọc được mấy hàng thì bên ngoài trời bổng nổi gió đập ầm ầm vào cánh cửa sổ. Vào mùa này trời đâu có khi nào mưa bao giờ. Duyên mở cửa sổ nhìn ra xem có phải trời sắp mưa thực sự không. Lạ thật, trời trong, trăng sáng soi rõ những ngọn dừa đứng yên bất động. Duyên đóng cửa sổ, lên giường nằm đọc sách tiếp. Lạ thay, nàng lại nghe tiếng gió rít bên ngoài và tiếng cửa sổ như bị gió đập mạnh mặc dù đã đóng kín. Nàng thấy hơi lạ nhưng lại tập trung đọc sách. Nhưng rồi Duyên không tài nào tiếp tục tự che giấu cảm giác rùng rợn khi từng luồng ớn lạnh cứ chạy dài từ gáy dọc theo cột xương sống xuống dưới lưng. Tiếng động kinh dị vẫn gầm rú như gào thét đáng kinh sợ. Duyên bật tung dậy chạy ra khỏi phòng về phía cầu thang. Các cô nhân viên cũng vừa trải chiếu giăng mùng chuẩn bị ngủ. Thấy Duyên, họ không có vẻ gì ngạc nhiên mà còn như biết trước người khách nhỏ nhắn xa lạ này sẽ cần sự giúp đỡ. Duyên nói khẩn khoản:

– Mấy em ơi, phòng 301 chị thấy có cái gì đó không ổn. Có thể em nào vô ngủ chung với chị đêm nay được không? Chị sợ lắm!

Các cô nhìn nhau không nói lời nào, cũng không ai hỏi Duyên chuyện gì xày ra. Cuối cùng một cô tình nguyện vô ngủ với Duyên. Phòng có hai giường. Cô nhân viên tên là Mai vừa giăng mùng lên là trùm mền kín bít nằm im thin thít. Duyên không đọc sách nữa. Cô nằm im lắng nghe xem có tiếng gió đập cửa nữa hay không. Quả nhiên như sự mong đợi, bốn bề đều im lặng. Duyên cảm thấy nhẹ nhõm. Nàng không còn nghĩ vớ vẩn nữa mà bắt đầu nhớ nhà, nghĩ tới đứa con không biết giờ đã ngủ ngon chưa. Bất thình lình, nàng một bàn tay nào đó nắm lấy hai chân Duyên kéo mạnh một cái về phía cuối giường. Nàng giựt mình, rồi mau chóng trườn trở lại vị trí cũ. Cô còn chưa kịp hoàn hồn, chưa kịp giải thích chuyện gì xảy ra thì lại bị kéo mạnh một cái nữa về cuối giường. Lần này nàng tốc người dậy, phóng qua giường của Mai, chui vô mền trùm kín bít. Duyên vừa nằm yên bên giường Mai thì nghe tiếng ngáy rất to phát ra từ đâu đó. Thoạt đầu, cô nghĩ có lẽ ai đó ngáy từ phòng kế bên. Nhưng sau khi lắng nghe thật kỹ thì rõ ràng tiếng ngáy phát ra từ ngay chính chiếc giường mà cô nằm trước đó chưa đầy một phút. Duyên gọi Mai dậy thì tiếng ngáy dứt ngay. Cô vội vàng thay quần áo và thu dọn đồ rời khỏi nơi đó ngay lập tức, khi trời còn chưa sáng.

Ðó là chuyện có thật 100% TBM được nghe chính Duyên, em gái mình, kể lại trong dịp về VN vừa rồi. Nếu bạn nào về VN có dịp ngủ lại Rạch Giá hãy nhớ chọn phòng số 301 xem thử có gì xảy ra ko.

Hàn Việt Tử

Hàn Việt Tử họ Lệnh Hồ , tuy gia thế đã mấy đời hành nghề thương mại , nhưng phong tư tươi đẹp mặt mũi bảnh bao , lại thêm cái tài đàn ngọt hát hay, thơ văn thi phú hơn đời. Thật là thích hợp đối với các cô gái kén chồng.
Năm ấy , Hàn vừa hai mươi tuổi. Cái tuổi gọi là nhược quận, phải búi tóc , đội khăn để tõ rằng là đã trưởng thành.
Chàng bèn sắm sửa hành trang , dẫn một con lừa, đi theo đường núi lên Kinh đô làm một chuyến du ngoạn .
Hàn mới đi được một lúc thì trời bỗng lất phất mưa bụi . Chợt, chàng thấy có một thiếu phụ còn trẻ , dung nhan tuyệt diễm , cưỡi một con lừa đi cùng đường với chàng. Có lúc nàng đi vượt trước Hàn. Có lúc đi song song. Lại có lúc tụt mãi tận phía sau . Cứ thế , hai người đồng hành, nhưng chẳng ai hỏi ai cả .
Chừng qua giờ ngọ , thì trời đổ mưa lũ lượt. Cũng may , bên lề đường gần đấy có mấy căn nhà đổ nát , bỏ hoang , không có người ở. Hàn bèn buộc lừa để vào đó tạm trú .

Một lát sau , người thiếu phụ đến nơi , cũng bước vào theo, khiến cho Hàn ngượng ngùng, lúng túng, mất hẳn tự nhiên. Sự thực , thì dù đã gần hai mươi tuổi. Hàn chưa có dịp đối diện với người khác phái một lần, nhất là ở vào hoàn cảnh vắng vẻ hoang liêu và với một thiếu phụ trẻ đẹp kiều diễm như thế này.
Chính lúc ấy , Hàn thấy con lừa đực của chàng đạp hai chân sau xuống đất như để lấy thế, hút vào đuôi con lừa cái của thiếu phụ, rồi nghển cổ, hí rộn lên.
Người thiếu phụ thấy thế thì liếc mắt nhìn Hàn, đưa tay áo lên che miệng, tủm tỉm cười. Cái cười của thiếu phụ làm cho Hàn xao xuyến, tà niệm sôi động, không sao kiềm chế được.

Chàng nhủ thầm, sao chẳng nhân lúc mặt trời gác núi, quãng vắng không người này mà chọc ghẹo nàng một chút cho vui. Nghĩ vậy, bèn buông lời ong bướm :

– Vật còn như vậy, huống nữa là người ta thì kham sao cho nổi ? Nàng cười vật bất nhã, lẽ nào lại không biết còn có việc khó coi hơn thế này sao?
Thiếu phụ nghe Hàn nói vậy, thì trừng mắt giận dữ, mắng:

– Tôi cười gì thì cười, đâu có phải muốn bắt chuyện với ai !
Hàn bèn quì xuống đất. hai tay ôm lấy nàng, tỏ tình:
– Nương tử ơi! Việc chẳng hẹn hò, bỗng dưng gặp gỡ, đây thực duyên trời đưa đẩy. Từ lúc được thấy bóng giai nhân, bụng riêng đã muôn nghìn khuynh mộ. Lẽ nào nàng không hay ?

Lần này, thiếu phụ chàng những đã không giận , mà phì cười, tay nâng Hàn đứng dậy , trả lời:
– Nếu không có ý nọ kia với chàng , thì thiếp theo chàng đến chổ nhà hoang người vắng này làm gì ? Nhà thiếp ở hướng Bắc, chổ có rừng cây cao lớn kia , cách đây mười dặm. Tuy nhiên , thiếp chẳng dám đi chung với chàng vì cha mẹ chồng thiếp rất nghiêm ngặt. Các em chồng, người nào cũng hung hăng nóng nẩy , sơ họ bắt gặp.
Nhưng nhà mẹ thiếp thì ở gần đây thôi, mời chàng quá bộ ghé chơi, đừng ngại ngùng chi cả.
Lòng Hàn vốn đã dao động và bị mê cảm từ lâu, nên chẳng còn suy ba nghĩ bẩy gì nửa, bèn cưỡi lừa đi theo thiếu phụ.
Sau một hồi bạt thiệp truân chuyên , qua mấy nhịp cầu và mấy ngọn đồi, khoảng chừng mười dặm, thì hai người đến nơi.
Chỉ thấy núi xanh mấy lớp , rừng già thâm u. Ngôi nhà của mẹ người thiếu phụ là một dinh cơ rộng lớn, dựa lưng vào núi. Ðằng trước có một con suối nhỏ , nước chảy trong xanh mặt nước phẳng lặn . Tứ bề không có thôn ấp, dân cư nhà cửa chi cả.
Hàn còn đang nghi hoặc , e ngại , chưa tiện nói ra , thì thiếu phụ đã như biết , cười bảo với chàng :
– Chàng sợ nhà thiếp không có xóm giềng làng mạc chi cả phải không ? Ðây vốn là cơ nghiệp do tổ phụ thiếp xây cất để làm chổ lánh đời viển thế . Ðến nay gần trăm năm rồi . Người phàm tục, kẽ tầm thường , rất ít khi được đặt chân đến đây , thật là thuận tiện cho chàng nghỉ ngơi. Ðừng nghĩ ngợi thầm làm gì ?

Rồi xuống yên. cầm roi ngựa gõ vào cánh cỗng. Khoảnh khắc , có hai con tì nữ chạy ra đón vào. Cả hai đều vấn tóc cao, đen nhánh. Răng trắng, má hồng , dung mạo rất là tú lệ, trẽ trung.

Hàn thấy thiếu phụ gọi chúng là Tiểu Lục, Tiểu Hồng.
Lên đến đại đường, thì nhà cao cửa rộng. sang trọng và đẹp đẽ không thua gì bậc vương giả .

Thiếu phụ vào nhà trong thay đổi y phục. Lát sau đi ra, nào là quần gấm , áo thêu, lượt là rạng rỡ như tiên nữ. So với lúc cùng chàng cưỡi lừa, đạp gió đội mưa, có phần lộng lẫy gấp trăm lần.
Nàng cũng sai người đem quần áo, hài vớ cho Hàn thay đổi, cái nào cũng mới toanh và hoa mỹ cả. Thấy Hàn đứng khoanh tay, nhìn sang hướng Tây như tỏ ý chờ đợi được bái kiến mẹ nàng, thì thiếu phụ nói:
– Thiếp mồ coi cha mẹ, mất chỗ nương cậy từ thuở lên mười. Lại không có anh em trai, chỉ có một người em gái và một người chị, đều đã lấy chồng nơi khác. Nhà nay chỉ còn có mình thiếp độc cư. Khách khứa chẳng có ai. Chàng đừng lễ nghĩa làm gì cho thêm phiền toái.

Rồi giắt tay Hàn, dẫn vào buồng riêng.
Trong phòng bầy biện rất là tinh nhã, khác lạ, trông thật đẹp mắt. Bàn ghế, trường kỷ thì toàn một thứ gỗ đành gỗ nam thơm tho , chắc chắn. Lư đồng, bình ngọc chóa lòa. Mé tường phía Bắc, kê một chiếc giường nhỏ khảm sa cừ . Cửa sổ phía Nam thì dát ngọc trai lộng lẫy. Tên góc tường hướng Ðông , treo một bức cổ họa: ” Từ Hi Hợp Hoan Ðồ ” , mỗi bên lại có thêm một câu đối của Ðổng Tư Bạch. Từ miệng con kim nghê, kê trên một chiếc đôn ở giữa nhà, nhả ra những làn hương thơm kỳ lạ, bay tản một khắp phòng. Mặt đất phẳng bóng như gương Tàu, không nhuộm một hạt bụi , hay một vết nhơ.

Thiếu phụ cố ép Hàn ngồi xuống ghế rồi sai tỳ nữ nấu nước pha trà , mời mọc ân cần. Vị trà đậm đà, ngào ngạt nức mũi. Trà cụ.
Hàn không rõ tên gọi là gì mà hình thù cổ quái dị thường , chàng chưa từng thấy .
Hàn hỏi thiếu phụ:
– Chẳng hay khanh năm nay xuân xanh được bao nhiêu tuổi ? Tên họ là gì ? Vừa rồi tính đi đâu đấy ?
Thiếu phụ nghe Hàn hỏi thế, bật cười như nắc nẻ, đáp:
– Làm chi mà căn vặn, tra hỏi kỹ càng quá vậy . Có phải để về trình lại với ý trung nhân ở nhà đấy không?
Hàn cũng cười theo, rồi bầy tỏ:
– Ta là khách tha hương phiêu bạt, tuổi vừa hai mươi . Việc hoa liễu chưa từng quen thuộc. Về phú tính cô tịch, ưa điều thanh tình, giữ gìn thịt da như xử nữ. Nay cùng khanh quyến luyến, cũng là lần đầu trai tơ phá giới, mở chốt thử xe. Sở dĩ mới phải hỏi kỹ càng như vậy là để ghi lòng tạc dạ, nhớ tên khanh cho khỏi quên. Có chi mà khanh phải nghi ngại .
Nàng an ủi:
– Chàng nóng gấp quá vậy , chẳng qua là thiếp nói đùa đấy thôi!
Rồi nói tiếp:
– Thiếp họ Vi, tên A Quyên, con thứ ba trong gia đình. Năm nay được hai mươi tuổi. Trước đã lấy chồng người họ Nguyên. Cách đây ba năm, chồng thiếp vì có điều sơ xuất, nên cả nhà bị kẻ thù sát hại. Riêng thiếp, may nhờ chui qua khe cửa nhỏ , đào thoát chạy về nhà mẹ .
Người chị thiếp, tên là A Nghiên, lấy chồng người Thượng Ðảng . Còn em gái tên là A Tú , lấy chồng người Linh Khâu , cũng đồng canh với chàng , hôm nay thiếp đến thăm nó , chẳng ngờ, giải cấu tương phùng, giữa đường gặp nhau , ắt là túc duyên tiền kiếp chi đây. Nếu không sao lại như thế?
Hàn nói :

– Vậy chứ, cái điều khanh bào là “cha mẹ chồng nghiêm ngặt, anh em hung hãn” , chỉ là lời nói tầm phào, bát nháo chi thiên, hay sao?
Quyên cười :

– Nếu không bịa chuyện ra như vậy, thì đâu có thể rủ chàng về đây được!
Hàn cũng cười phụ họa :

– Không biết Khanh còn được một chút thành thực nào không ? Chỉ mới gặp nhau có nữa buổi mà những điều hoan điên cuồng ngữ đã chứa đầy một xe rồi !

Hai con tỳ nữ Tiểu Lục , Tiểu Hồng đứng phục dịch ở bên cạnh , nghe hai người đối đáp cũng phải bật cười.
Một lát sau, sơn trân hải vị, thức ngon vật lạ bầy ra kín cả bàn. Rồi thì đũa ngà, chén ngọc, hết sức thiết tha mời mọc. Thỉnh thoảng, nàng lại ngồi sát bên Hàn cùng chàng áp má kề vai, lả lơi nũng nịu. Hàn cũng ân cần ve vuốt , ngã nghiêng chiều chuộng . Chẳng mấy chốc canh đã về khuya , ba sao trước ngỏ . Quyên bèn dời bàn tiệc , giắt Hàn lên giường cùng chung chăn gối.

Quyên được Hàn như được mưa cửu hạn. Hàn được Quyên. như bướm lạc vườn xuân . Thôi thì trăm chiều ân ái. mây mưa điên đảo không sao kể hết được.

Quyên vốn giỏi nhạc nước Ngô. Mỗi khi cất tiếng ca, thì thanh âm trẫm bỗng líu lo. Hàn thường ngồi bên phụ họa , đôi lòng như túy như si.
Thời gian thấm thoát, Hàn cùng với Quyên phút chốc đã tròn một tháng, tình như cá nước, nghĩa tựa keo sơn, nửa bước chẳng xa nhau. Ngày ngày làm thơ tác phú , hoặc chén rượu cuộc cờ , hoặc ngâm hoa vịnh nguyệt mà chuyện phòng the cũng chẳng hề sao nhãng.

Một hôm Quyên có việc phải đi thăm người chị, để Hàn ở lại nhà một mình. Giữa lúc chàng đang cô đơn tịch mịch, đứng xem cá bơi lội trong hồ, thì con hầu Tiểu Hồng mang nước trà đến cho chàng , ả tuy không được đẹp như Quyên, nhưng đang ở tuổi hoa xuân phong nhụy , bội lôi hàm bao, coi cũng khả ái.
Hàn bèn nắm chút lấy tay ả, sờ nắn.
Ả chẳng những không kháng cự, mà còn tủm tỉm cười đưa mắt tống tình, bảo Hàn:
– Tiểu nương mời vừa ra khỏi cửa, mà công tử đã dở trò sàm sỡ sớm thế ?
Hàn kéo ả ôm vào lòng, tán tỉnh:
– Cổ nhân có nói rằng: “Mỹ sắc có thể ăn được” Vậy đẹp như em thế này , chắc có thể chữa được bệnh đói đấy ? Nhân dịp thò tay vô bụng ả rờ rẩm. Chỉ thấy thịt da nhẵn nhụi trơn tru, trung nhũ nhô lên. Hàn không sao cầm lòng nổi, bèn cùng ả xoắn xuýt.

Giữa lúc hai người đang mưa gió mặn nồng tênh chưa cạn hết , thì con hầu Tiểu Lục xuất hiện bắt gặp. Hàn thấy nó lùi lại , mặt đỏ hồng, tủm tỉm cười giả bộ hái hoa, chàng biết việc có thể được liền vẫy tay gọi lại.
Tiểu Lục hãy còn trẻ , nên thấy Hàn vẫy gọi, thì có ý e thẹn quay gót chạy trốn, Hàn bõ Hồng lại đó, đuổi theo lục, lúc gần bắt kịp, chừng nghe ngoài cổng có tiếng người cười nói líu lo như chim hót.

Tiểu Lục vừa chạy vừa ngoái đầu lại cười trêu Hàn:
– Công tử chớ có hòng mà bức hiếp thiếp nữa nhá. Cô nương về đến nơi rồi!
Hàn đành phải dừng lại, không đuổi theo Lục nữa.
Chợt có tiếng gõ cổng, Tiểu Lục từ từ vấn lại tóc , đi hài vào chân, rồi ra mở cổng, miệng nói lớn:
– A ! dì Tú, lâu quá không thấy dì lại chơi. Lúc này ngọc thể có được khang an không?
Lát sau, Tiểu Hồng cũng chạy đến nơi. Tiểu Lục giọng trào phúng, đùa trêu Hồng: .
– Chị Hồng, sao chẳng dậy sớm một chút có dì Tú ở Linh Khâu đến thăm kìa !
Nghe Lục nói vậy, Hồng đỏ ửng mặt, hướng A Tú vái chào rồi nói :

– Tiểu nương lên Thượng Ðảng để thăm dì Hai , không nói là trở về ngay. Xin mời dì Tú ở lại chơi mấy hôm , đợi tiểu nương về . Hàn thấy có người lạ, lấy làm lo ngại, vội vã nấp sau gốc hoa lan để rình, nghe ngóng. Chỉ thấy một nữ lang còn rất trẻ, phấn son mỹ lệ, giắt theo một.con hầu, thong thả bước vào cổng. Lập tức, chàng ngửi thấy mùi sạ hướng ngào nhạt thoảng theo hơi gió. Nhịp cùng với bước chân của nữ lang, là tiếng bội ngọc leng keng, thánh thót, tà áo nhẹ bay tha thướt.
Nữ lang quả là một tuyệt thế giai nhân, dung nhan lộng lẫy . Môi đỏ, tóc đen , eo thon như gái nước Sở . Dáng đi uyển chuyển như tiên nữ .

Hàn không khỏi xao xuyến ngẩn ngơ, tưởng như hoa mắt. Chàng đoán chừng là A Tú .
Thấy nữ lang mỗi bước đều tiến dần về phía mình Hàn biết không thể tránh được nữa, bất đắc dĩ phải ra vái chào nói:
– Tiểu sinh xin bái kiến Tú muội!
A Tú bị bất ngờ thì giật mình hoảng sợ, hai má đỏ hồng e thẹn, lấy vạt áo lên che mặt, rồi khe khẽ hỏi Tiểu Hồng:
– Người này là ai vậy ?
Tiểu Hồng chẳng biết trả lời thế nào, thì Hàn đỡ lời đáp :
Tiểu sinh họ Lệnh , tên Hàn Việt Tử.
Tú lại hỏi:
– Làm sao mà vào được đây ?
Hàn đáp:
– Ðó là do lệnh tỷ mời tiểu sinh đến.
Tú nghiêm sắc mặt:
– Chị tôi sương cư đã ba năm nay trong nhà này, dù một đứa trẻ năm tấc cũng vào không lọt. Huống hồ, ông lại là kẻ dị khách tha hương , đối với chúng tôi chẳng có một chút họ hàng, thân thích chi, lại cũng không phải là chổ cố cựu quen biết cũ , tự nhiên đột nhập vào đây là có ý gì ?

Hàn nghe A Tú trách mắng , lấy làm hoảng sợ , vội phủ phục xuống đất khẩn khoản:
– Tiểu sinh tội thật đáng chết, cầu xin dì Tú rộng lượng khoan dung.
A Tú khẽ lườm chàng một cái, rồi nói:
– Nhà cậu ăn nói đến hay? Tôi đâu thân thích gì với cậu mà gọi là dì. Tội của cậu đáng phải trói lại để trình quan, cho ông nếm thử mùi kìm kẹp. Nhưng vì cậu đã nói là do chị tôi mời đến , vậy tam tha cho, chờ chị tôi về đối chất, sau sẽ tính.
Hàn cúi đầu, tạ lỗi.
Nàng lại hỏi:
– Cậu ớ đây được bao lâu rồi?
Ðáp:
– Cũng được hơn tháng nay .
Hàng ngày cậu làm công việc gì ?
– Cũng chưa có việc gì làm cả.
Tú mỉm cười :
– Chả có việc gì làm . Vậy chẳng nhẽ chị tôi mời cậu về nhà để làm tượng gỗ cho chị lôi ngắm à. Trông cậu tráng kiện. thần vượng tinh túc thế kia, nếu chẳng phải là khách phòng the , thì đâu có như vậy? Chuyện của cậu tôi biết hết rồi đấy nghe!
Hàn chỉ đành cúi đầu lặng thinh không nói gì .
Tiểu Hồng đứng bên cạnh, thỉnh thoảng lại cười ngặt nghẽo, càng khiến cho Hàn lúng túng, người ngây ra như tượng gỗ.

A Tú đưa mắt lườm Tiểu Hồng, rồi đi vào nội thất, đứng sau rèm cửa gọi nó đến, ghé tai thì thào những gì Hàn không nghe rõ, chỉ thấy Tiểu Hồng bưng miệng cười đi ra gật đầu làm dấu gọi Hàn, bảo:
– Công tử lại đây em nói cái này hay lắm!
Hàn theo con tỳ nữ đi đến mái hiên phía Tây. Nó cầm tay chàng, ra vẻ thân mật, nói:
– Vừa rồi dì Tú thấy công tử là người nho nhã, lại tuấn tú đẹp trai, có lòng ái mộ nên muốn giữ công tử lại đêm nay để cùng hàn huyên tâm sự. Vì thế, nhờ em đến nói với công tử. Khi tiểu nương về, xin công tử chớ để lậu ra nhé.
Hàn nghe nói vậy, vừa phập phồng vừa mừng đến phát cuồng, đáp:
– Ý dì Tú đã muốn , ta nào dám không vâng mệnh?
Tiểu Hồng trở vào thưa lại với A Tú. Lập tức ở trong phòng có tiếng hai người khúc khích với nhau.
Chừng lúc mặt trời lặn, bóng đêm đã bao trùm cỏ cây vạn vật, thì Hàn thấy con hầu Tiểu Lục cầm đèn đi trước dẫn đường cho mấy con tỳ nữ khác, bưng rượu và đồ nhắm vào phòng riêng của Quyên. Bọn chúng đi lên đi xuống như thế đến bốn năm lần. Lát sau, có tiếng Tiểu Hồng từ trong màn cửa vọng ra gọi Hàn:
– Xin mời công tử nhập tiệc .
Hàn vốn là kẻ phong lưu nòi tình, đêm nay bỗng được lọt vào mắt xanh mỹ nhân, lòng mừng khấp khởi, bèn rửa mặt mũi, phấn son và diện một bộ cánh hết sức là hoa lệ để đến hội kiến.

Khi vừa bước lên bực thềm. đã thấy Tiểu Hồng vén rèm châu lên chào đón. Từ trong buồng, A Tú miệng tươi cười như hoa nở hỏi chàng:
– Sáng nay thiệp đùa bởn, nói dọa chàng mấy câu làm chàng sợ hải , giờ còn hay hết ?
Hàn làm bộ như vô sự, đáp:
– Lúc đầu thì cũng hơi lo. Sau thấy sắc diện của nương tử không có vẻ gì là hiểm ác. Vả, tự nghĩ là chẳng làm gì nên tội, thì có gì phải sợ !
Tú cười ngặt nghẹo liếc mắt tống tình, thu ba lấp lánh nói :

– Chàng nói năng sao nghe ngọt ngào dễ nghe thế ? Vào khuê phòng người ta, làm loạn lên rồi cho là không có lỗi ?

Hàn nghe nói thế, hết đường chối cãi, đành im lặng, xin được uống ba chung rượu phạt.
Tiểu Lục đứng bên cạnh chọc ghẹo thêm:
– Công tử là người sợ rượu cơ mà, sao hôm nay lại nói cứng thế .
Tiểu Hồng khe khẽ hạ giọng, nói nước đôi:
– Khi uống, thì công tử cứ cầm cái quai chén mà vẫn về là được rồi.

Ðêm đó A Tú cùng Hàn bướm lả ong lơi, mây mưa vân vũ ngay tại giường của Quyên. Nhưng Tú đa tình và hoa dạng hơn Quyên , khiến cho Hàn không chống đỡ nỗi.
Sáng hôm sau , khi mặt trời đã cao khỏi ngọn tre, Hàn còn mệt mỏi ôm chăn nằm ngủ thì A Tú dã dậy sửa soạn phấn son trang điểm. Chính lúc ấy, bỗng con hầu chắp tay nói:
– Dì Quyên đã về !
Hàn nằm trên giường nghe thấy vậy, thì hoảng sợ tay chân luống cuống rụng rời, cứ thế tông ngồng nhảy xuống đất, không biết nấp vào đâu, sau đành chui vào sau chiếc màn cửa . Duy, A Tú thì vẫn bình thản mặt không biến sắc , ngồi trang điểm như cũ .
Một lát sau Quyên đến nơi . Nàng ngồi xuống ghế chống tay vào má, vẻ mặt hầm hầm giận dữ, khiến cho cả Tiểu Hồng lẫn Tiểu Lục đứng nghe trộm ở sau bức mành đều cảm thấy sợ hãi . Hàn nấp sau chiếc màn cửa cũng cố nín thở để quan sát động tĩnh.
Chừng vừa xong bữa cơm thì Tú trang điểm hoàn tất.
Nàng thong thả đến trước mặt Quyên thân thiện để tay lên vai Quyên, tươi cười thăm hỏi:
– Chị đã về đấy à . Nghe nói chị đi thăm chị Hai phải không Lúc này chị Hai thế nào ? Chị em mình lâu ngày không gặp, hôm nay em ghé thăm. Sao mới gặp nhau chẳng nói năng gì mà lại giận dỗi thế này ? Hay là em làm chi cho chị buồn lòng ?
Quyên cười gẩy, sẵng giọng:
– Ai làm gì thì người ấy biết, còn phải vờ vĩnh hỏi han !
– Té ra chị giận em ! Em hiểu rồi . Có phải vì người khách dấu ở trong mùng không . Em nào có quen biết gì . Chẳng qua do chị mời về . Em đến thăm chị, rồi vô tình gặp gỡ, thành xảy ra chuyện bướm ong, xú uế, đến nay cũng có hối cũng không kịp. Vả cái thú tường đông hoa nguyệt kia , há chẳng phải là do từ chị truyền sang em hay sao mà chị còn trách . Vậy là lỗi của em mà tội do chị vậy . Nói xong thì làm ôm mặt khóc hu hu, nức nở.
Quyên thấy em khóc thì cơn giận cũng nguôi ngoại. Bèn đứng dậy cầm tay A Tú, lau nước mắt cho nàng, rồi an ủi:
– Em lớn từng này mà chẳng biết đùa bỡn chút nào, vẫn còn nhõng nhẽo như ngày xưa ở bên cạnh mẹ. Chị em mình tuy hai mà một, bận lòng chi. Chị chỉ thử em một chút đấy thôi. Dần dần ít bữa nữa em sẽ hiểu lòng chị.
Rồi vẫy gọi Hàn lúc đó còn đang nấp ở sau tấm màn cửa ra. Thấy chàng vẫn còn tồng ngồng, trên thân không có một tấm vải che, thì cả hai chi em đều cười như nắc nẻ.
Nhất là A Tú, nàng gục vào lòng chị mà cười. Quyên cũng không nhịn cười được, lấy tay đấm vào lưng A Tú, vừa nhìn Hàn, nói:
– Ðây là công của chàng đấy nhá! Tồng ngồng thế kia, đẹp lắm sao mà không mặc áo quần vào đi chứ.
Bấy giờ Hàn mới đi rửa ráy và mặc quần áo lại.

Bỗng nhiên một lúc mà được cả hai người đẹp, Hàn không khỏi sướng thầm trong lòng, sáng sáng chiều chiều tầm hoa tác lạc tùy tâm sở dục, phóng túng trong ân ái, quyến luyến trong cái cảnh thâm u của đình viện hoang dã, không còn nghĩ chuyện ra về nữa.

Thấm thoát mùa Xuân đã qua. Mưa Xuân đã tạnh. Tiết trời êm đềm ấp áp.

Ðêm ấy, trăng sáng đầy vườn, lưu quang lấp lánh bôi hôi. Ðây chính là lúc văn nhân nhã sĩ sửa soạn tiệc rượu để đùa gió trăng. Hàn bèn dắt hai nàng Quyên , A Tú ra Mộc Hương Ðình để cùng uống rượu thưởng nguyệt.
Chừng rượu đã ngà ngà say, không cần giữ ý tứ. Tú hớp một ngụm rượu mà mớm cho Hàn .

Hàn truyền lại cho Quyên , rồi hỏi:
– Rượu uống cách này khanh thấy có sảng khoái hơn không ?
Ðáp:
– Sảng khoái thì sảng khoái, nhưng thiếp thấy cũng có phần dâm uế quá. Ngày xưa các bậc phong lưu sĩ nữ tương hội, chắc gì đã khinh cuồng phong túng đến thế. Vả, chàng cũng thuộc hàng nho nhã thâm chí, tầm cầu cái đẹp , điều hay , sao chẳng nhân chén rượu mà dạy bảo bọn nô tỳ ngâm vịnh cho thoả thích. Như thế chẳng phải sảng khoái lắm hay sao ?
Tú cũng thêm vào:
– Chị Quyên cứ khi nào vui đến cực điểm, thì lại có lời cảnh giác bọn thiếp là phải biết hạn chế . Trong lòng thiếp vẫn thường cảm phục. Vậy xin chị cho vần đi để em xin họa nào.
Thế là bọn tỳ nữ vội vã đem nghiên mực ra mài. Tiểu Lục thì lo giấy bút. còn Tiểu Hồng chạy tới chạy lui nghe sai bảo .
Một loáng: đã thấy hai nàng mỗi nàng làm xong một bài cho xưa cho Hàn coi.

Hàn hết lời tấm tắc khen ngợi , nói:
– Thật đúng là bài “Lục Thần Phú” , viết theo lối tiểu hài, đáng được trân trọng treo lên vách tường lắm.

Bài thơ của A Quyên như sau:

Hồng mai chính phúc , bạch mai phương

Vô lại đông phong sắn điệp cuồng

Chỉ thuyết thanh phân kham thỉ nhữ

Thùy tri Hàn Thọ quán thâu hương .

Bài thơ của A Tú như sau :

Nguyệt quang như mạc thảo như dân

Vô sự phòng tuy điểm phong thần

Vị tử hội tu hanh lạc sự

Hốt khán nhập thất hữu tha nhân.

Hàn làm hai bài thơ, đọc đi đọc lại mấy lần, miệng cứ lẩm bẩm hay, hay, tuyệt, tuyệt, như người trong mộng.
Quyên thấy thế, bực mình nói:
– Chàng thật chẳng chịu phân tích tìm hiểu chi cả. Con Tú nó dùng thơ để chửi xéo người ta mà chàng lại cho là hay. Giả sử chàng được vào giữ chức giám khảo trường thi thì chắc là văn chương điên đảo, ưu liệt giống nhau, ma chẳng khác gì người.
Tú cũng không vừa, cãi lại:
– Chàng đừng nghe chị Quyên nói , thật là vừa đánh trống vừa ăn cướp. Thơ của chị ấy cũng chỉ đầy ý châm chọc người khác. Vậy còn trách với móc .

Hàn một lần nữa, phải hết lời hòa giải, hai chị em mới nguôi giận hờn và tươi cười vui vẻ như cũ.
Chừng Hàn làm xong thơ, thì hai nàng đều muốn được xem trước, giằng co tranh dành nhau. khiến cho tờ hoa tiên rách nát như cánh bướm, không sao ráp lại được nữa .
Hàn cười bảo hai nàng:
– Bài thơ này chẳng đáng đọc tí nào ! Rồi lấy lửa đốt đi.

Sau đó lại tiếp tục tiệc rượu đùa cho mãi đến lúc thật khuya mới chịu cùng nhau vào giường.
Ngày hôm sau, Hàn lại ra Mộc Hương Ðình nữa. Vô tình , chàng nhìn thấy trên cột đình có một tổ hoàng yến. Con chim mẹ , mõ ngậm một miếng mồi, bay tới bay lui , loanh quanh ở bên cạnh tổ. Mấy con chim con, con nào cũng há mỏ, kêu chiêm chiếp, cố gắng tranh cho được miếng mồi. Bất giác, Hàn nhớ đến cái ơn bú mớm của mẹ già đang vò võ chờ chàng ở quê nhà, lòng không khỏi bùi ngùi, xót xa rơi lệ. Bao nhiêu niềm vui vì thế mà tan biến đi hết. Hàn chỉ giận là không có cánh mà bay về quê nhà ngay lập tức mà thôi. Bèn đem ý ấy thổ lộ với hai nàng.
Cả hai nghe thấy vậy thì đều rụng rời như mất tay chân. Mặt tái như chàm đổ, ngồi lặng lẽ không nói nên lời.
Một lát sau, chỉ nghe liếng A Tú ôm tay che mặt hi hu sụt sùi. rồi tiếng A Quyên thở dài não nuột: buồn bã bảo với Hàn:
– Ðó là tấm lòng hiếu thảo của chàng. Nếu như chàng không nhắc nhở đến, chị em thiếp cũng phải khuyên chàng về thăm lão mẫu há nào còn dám cản ngăn. Duy chỉ sợ sau này không gặp lại nhau nữa mà thôi! Cái sầu ly biệt ai người cất đi cho.
Rồi cùng ngậm ngùi sùi sụt, suốt đêm không sao ngủ được, đến tận mãi gà gáy canh ba, thì mắt cả ba người đều sưng phù. Tiểu Hồng , Tiểu Lục đều không ngăn được giọt lệ.
Lúc chia tay ly biệl , mỗi người đều đem những vật yêu thích riêng của mình ra tặng cho nhau. Nhân thế, Hàn mới dặn dò hai nàng:
– Ta tạm về thăm mẹ già, chừng hai ba tháng sẽ trở lại đoàn tụ với hai khanh. Xin hai khanh hãy bảo trọng sức khỏe , chớ sầu khổ quá làm gì.
Quyên đáp:
– Ngày gặp lại , tương lai chưa biết ra sao. Nhưng thôi, xin mời chàng lên đường và nhớ giữ gìn tự ái lấy thân.
Riêng Tú cứ nắm chặt lấy tay Hàn khăng khăng không muốn rời . Môi hồng mấp máy mấy lần nhưng chẳng thành lời. Nỗi biệt ly nào mà chẳng sầu thảm khó khăn , cuối cùng Hàn cũng phải lau nước mắt mà giã từ hai nàng , leo lên con lừa cũ, dạ nhật bôn trì trở về cố hương.

Ðến nơi thì mẹ chàng đã qua đời được mấy tuần. Hàn đau đớn vạn phần, lại nghĩ không được đưa tiễn lúc ma chay, thì càng bi thiết hơn nữa, ôm mặt khóc rống lên.
Sau đấy, thường đêm ngày tưởng nhớ Tú, Quyên, bỏ ăn bỏ ngủ, mà sinh bệnh, nằm liệt trên giường gần sáu tháng mới bình phục đi lại được.
Ba năm sau , mãn tang mẹ, Hàn lại dắt lừa theo đường cũ trở lai chốn xưa để tìm Tú , Quyên. Nhưng chỉ thấy không sơn tịch mạch , lá thu vàng úa, tán vân loạn thạch , chốc chốc từng tiếng chim rừng thiểu não ai hoài. Tuyệt không hề thấy một bóng người hay nhà cửa chi cả. Ngôi dinh thự hoa lệ mà Hàn từng vui sống với hai nàng năm xưa cũng biến mất, không để lại dấu vết nào. Chàng ngẩn ngơ thương cảm , bồi hồi một lúc bên bờ suối, rồi trở về nhà.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s