Thế giới bùa ngãi -2

(tiếp)

Tam nắm nhè nhẹ tay Hà nói nhỏ:

– Anh biết mình thật là khờ khạo, từ trước tới nay chỉ ham học ba cái Võ Thuật Cổ Truyền mà quên đi chú Tư là một vị thầy bùa nổi tiếng. Thằng San nó tới sau mà đi trước mình lúc nào không hay. Bây giừ không biết phải làm sao.

Hà thấy Tam có vẻ buồn bực, nàng sợ chàng nản trí nên đi sát vào chàng hơn nữa, nói nho nhỏ:

– Anh cứ yên trí đi, chương trình của chúng mình không tệ lắm đâu. Nhưanh biết, em đã chép hết cuốn sách nuôi ngải của Thầy Tư hôm nọ rồi, vụ đó coi như xong. Hôm nay anh có lấy được cuốn sách nào nữa không?

Nghe Hà hỏi, mặt Tam tươi hẳn lên, chàng luồn tay vào bụng lôi ra một lượt bốn năm cuốn sách.

Chàng cười hì hì:

– Đây là tất cả gia tài của chú Tư đó, anh bực quá lấy mẹ nó hết cho em coi một lượt luôn. Lúc nãy mọi người mải coi mấy đứa học trò mới biểu diễn, anh lẻn vào bàn thờ lấy hết sách của ông ấy luôn. Nhưng mà không biết em có chép kịp không, hình như trong đó có vẽ nhiều chữ bùa khó bắt chước lắm đó.

Hà mừng rỡ đỡ hững cuốn sách từ tay Tam, nàng nói thực nhanh:

– Anh đừng lo, nội ngày mai em đem trả anh ngay.

Tam có vê hơi nghi ngờ:

– Em àm sao chép được hết trong một buổi. Có những chữ bùa anh nhìn theo vẽ cả buổi chưa xong nói gì là em.

Hà mỉm cười bí mật:

– Anh tin em đi, đúng trưa mai em đem trả lại anh.

Tam hơi lo:

-Em phải biết là chỉ có hai đứa chúng mình biết những điều này thôi. Nếu em để cho một người thứ ba nào chép giùm coi bộ nguy hiểm lắm đó.

Hà mỉm cười:

– Ngần này cuốn sách có tài thánh cũng không chép kịp trong một tưần lễ chứ đừng nói gì mình em. Cho dù em có nhờ mười người chép phụ cũng không thế nào chép đúng từng nét bùa được, mà anh còn lạ gì, vẽ bùa mà chỉ thiếu một nét thôi cũng hỏng ngay.

– Nếu vậy em làm sao đây?

– Anh phải thưởng em mới nói.

Em muốn gì cũng được, nói đi.

– Hôn em một cái thôi.

Tam cười hì hì cúi xuống, Hà ngửng mặt lên và nụ hôn ngọt lịm tràn đầy bờ môi nàng. Một lúc sau Tam ngửng lên, nói:

– Bây giừ em nói đi.

Hà mỉm cười:

– Em có quen một anh bạn, anh ta có tiệm chụp hình, bây giờ em tới đó nhừ anh ấy chụp lại hết những trang sách này, rửa ra hình thì chỉ nội tối nay là xong hết mà không thiếu một nét chữ nào cả.

Tam mừng ra mặt, chàng không ngờ Hà lại nghĩ ra được cách đó, nhưng chàng bỗng hơi lo là không hiểu Hà có đủ tlền chụp hết bấy nhiêu trang sách hay không. Ngần ngừ một lúc, chàng hỏi:

– Liệu em có phải trả nhiều tiền lắm hay không?

Hà trả lời ngay:

– Anh đừng lo, người này em quen thân lấm, anh ta chắc chắn chỉ lấy tiền vốn thôi chứ không dám đập đổ em đâu Hơn nữa, tối nay em chỉ nhờ anh ấy chụp lại rồi rửa ra phim thôi, chứkhông đủ thì giờ in ra hình đâu. Để thủng thẳng mình học tới đâu đem rửa hình tới đó, vừa an toàn, vừa đỡ tốn một lần nhiều quá.

Tam mừng lắm, chàng lật đật nói:

– Anh không ngừ em giỏi quá, nếu vậy em đi ngay đi kẻo trễ.

Hà ôm mấy cuốn sách đi ngaYlnàng ra đầu hẻm gọi xe cyclo tới chợ Bà Chiếu. Tiệm chụp hình của anh bạn nàng nằm ngay bên hông chợ. Gọi là cái tiệm chứ thật ra ở đó chỉ là một căn phòng nhỏ được ngăn ra nhiều ngăn để chụp hình. Hà quen anh chàng Bình này cũng mấy tháng nay rồi, anh ta tối nào cũng mò tới chỗ nàng làm tán tỉnh nhăng nhít. Đã nhiều ìân Bình rủ nàng về nhà nhưng Hà cứ khất đi khất lại mãi, riết rồi anh ta có vẻ cũng chán và ít lui tới chỗ nàng làm. Tối nay nàng tự dưng tới tiệmBình,làm anh chàng ngạc nhiên hết sức.

Bình hớn hở, hỏi:

– Ủa, ngọn gió nào đưa người đẹp của tôi tới đây vào giờ này vậy?

Hà cười khúc khích.

– Sao mà hôm nay anh cải lương quá vậy anh Bình.

– Nếu anh biết ca cài lương, nhất định sẽ chỉ ca cho một mình em nghe thôi. Nhưng đêm nay nếu em ở lại đây đi ăn cơm với anh, dù cho không biết ca, anh cũng ráng ca với tất cả

trái tim khô cằn này từ bao lâu nay mong đợi.

Hà liếc xéo một cái thực tình.

– Nếu em chịu ở lại ăn cơm với anh đêm nay để coi anh chụp hình, anh có chịu không?

Bình cười hành hạch.

– Nhất định là chịu rồi, chịu cả chân lẫn tay, cả đầu cả mình nữa. Nhưng mà chụp hình ai

vậy?

Hà đưa mấy cuốn sách cho Bình, nói:

– Ông thầy em nhờ chép lại dùm mấy cuốn sách này, em làm biếng quá, chựt nghĩ tới anh,

nên tới hỏi xem anh có thể làm cách nào chụp hình lại được không?

Bình cưừi ha hả.

– Xong ngay, xong ngay. Nghề của chàng mà. Nội đêm nay chụp xong hết, sáng mai là có

phim liền. Nhưng mà hình thì phải chờ một ngày mới in xong. Chỉ có một điều, em muốn

anh làm liền, phải ở lại đây phụ với anh, anh làm ban đêm một mình buồn lắm.

– Thì em đã nói ởlại với anh mà. Anh ăn uống gì chưa?

Chưa, đang tính đóng cửa ra chợ ăn đây.

– Bộ ngày nào anh cũng đi ăn tiệm à?

– Nhưvậy thôi, chứ có ai nấu cho mà ăn đâu?

– Anh này xạo quá, bữa trước nói với em ở chung với gia đình bà chị, hôm nay lại nói không

có ai nấu cơm cho ăn.

– Ăn ở nhà bà ấy chán thấy mẹ, hơn nữa nếu định đi chơi đâu thì phải ăn đường ăn chợ

thôi. Còn như hôm nào chụp nhiều hình, phải ở lại đêm rửa, đâu có về nhà ăn cơm được.

– Ủa, bộ trong cái tiệm nho nhỏ này cũng có chỗ cho anh ngủ sao?

Bình trựn mắt làm bộ mạt Hà. –

– Trời ưi, sao em khinh khi cái tiệm anh quá vậy. Vô đây anh chỉ cho coi long sàn của anh nè.

Không chờ cho Hà có chịu đi coi hay không, Bình le te đi vô trong liền. Hà bìết ngay anh chàng đang định giở trò gì, nhưng nàng vẫn theo sau ngay. Nghề của nàng là như vậy rồi, há chi hôm nay tới đây còn có mục đích lợi dụng Bình nữa. Qua khỏi một tấm vách ngăn với bên ngoài, Hà nhìn ngay thấy chiếc ghế bố dựng ở góc phòng. Bình kéo chiếc ghế bố ra giữa phòng, bật tung ra, chàng ngồi lên thành ghế cười hề hề.

– Em thấy chưa, cũng có đủ mùng mền, chăn gối như ai phải không?

Hà lại cười khúc khích, nàng ưỡn người về phía trước thực khêu gợi. Bộ ngực no đầy làm Bình ngẩn ngơ ngay.

Nàng cố tình đứng ngoài cửa, nói:

– Coi bộ cũng ấm cúng quá há.

Bình đập tay nhe nhẹ vô thành ghế bố, giọng chàng run run:

– Thì em thử ngồi đây một chút coi.

Hà đâu có dại gì để Bình đốt giai đoạn một cách chóng váng như vậy, nàng ẫm ừ nói:

– Lo gì anh Blnh ơi. Tối nay em ở lại đây coi anh chụp hình mà.

Bình cười hềnh hệch, ra cửa nắm lấy tay Hà.

– Em làm anh điên lên được.

Hà nói lảng qua chuyện khác:

– Anh để em ra chợ mua cái gì về đây ăn, trong khi anh sửa soạn đồ nghề chụp ba cuốn sách đó cho em đi nghe.

Nói xong Hà đi ngay, không để cho Bình kịp nói gì. Nàngnghĩ, nếu Bình có muốn loạng quạng, nàng củng phải đoạt được mục đích của nàng trước đã. Hà ìân mò ra phía trước chợ, ở đây nàng biết có xe mì thật ngon, ngày nào ghé qua đây Hà cũng phải tới xe mì này làm một tô. Mặc dù biết Bình đang trông đứng trông ngồi ở nhà, nhưng Hà cũng vô đây thủng thẳng làm một tô mì trước đã. Tối nay chắc chắn chẳng bao giờ Bình để cho nàng yên được. Những lần Bình mò tới chỗ nàng làm, anh chàng nổi tiếng gỡ gạc đủ thứ, chân tay chẳng bao giờ để yên được một phút thôi. Cũng vì vậy mà các cô làm ở đó thấy Bình là sợ. Tuy nhiên, anh chàng được một cái dễ sai bảo, nhờ gì cũng đưực nói gì cũng nghe và cũng không đến nỗi kẹo cho lắm.

Sau khi ăn uống no nê, Hà mua hai khúc bánh mì ba tê một chai bia lớn đem về tiệm Blnh, anh chàng đã đóng cửa tiệm từ hồi nào rồi, nhưng đèn bên ngoài vẫn để sáng.

Hà bước vô tiệm trong khi Bình đang lui khui chụp hình mấy cuốn sách của nàng, thấy Hà, Bình reo lên:

– Anh đã tưởng có đứa nào bắt em mất rồi chứ.

Hà cười khúc khích, đưa đẩy:

– Tối nay em không về với anh, làm sao ngủ được đây.

Bình cười tít mắt, khoái trí. Chàng ra đóng cửa lại, gài then hẳn hoi rồi tắt đèn phía ngoài, hí hửng:

– Bây giờ chúng mình có thể yên trí làmviệc rồi, không còn sợ ai quấy rầy nữa.

Hà làm bộ ngây thơ, hỏi:

– Ủa, bộ còn có ai ở đây với anh nữa sao?

Bình tưởng Hà hiểu ìâm câu mình nói, xua tay lia lịa:

– Đâu có ai, đâu có ai. Anh định nói khách hàng thôi mà.

– Anh cũng có nhiều khách hàng muốn chụp hình khuya thế này lắm hay sao?

– Đâu có, đâu có. Thỉnh thoảng lắm mới có trường hợp khẩn cấp của mấy người có đám tang tới tìm mình rửa hình gấp thôi. Chứ giờ này đóng cửa rồi còn ai có hứng đi chụp hình nữa đâu. à, mà em mua cái gì đó chúng mình đem vô trong này ăn cái đã chứ.

– Em ăn rồi, mua cho anh chai bia với ổ bánh mì thôi.

– Em đi ăn hàng, hèn chi mà lâu dữ.

Hà trao ổ bánh mì cho Bình.

– Anh có đồ khui bia không.

– Có ngay, có ngay. Cái gì chứ thứđó lúc nào cũng sẵn sàng mà, nhưng em mua có một chai thôi sao.

Hà cười:

– Tối nay em còn muốn anh phải làm việc, chứ say ngoắc cần câu sao được.

– Em nói đúng rồi, đúng rồi. Tối nay say thế nào được mà say chứ.

Vừa nói, Bình vừa choàng một tay qua vai Hà, kéo nàng sát vào mình, Hà vờ lờ đi như không biết anh chàng bắt đầu gỡ gạc. Bàn tay Bình mò xuống cổ áo nàng thực nhanh, chiếc nút bấm bật tung ra thực lẹ, nàng co mình lại vì tay Bình hơi lạnh.

– Tay anh lạnh quá hà, để em mở bia cho anh uốngvài ngụm cho ấm người đã có được không.

Bình rụt tay ra liền, chàng cười hì hì nịnh đầm.

– Da em mịn như tơ.

Hà trao cho Bình ly bia, nàng làm bộ không nghe Bình nói gì, đi lại bàn chụp hình ngấm nghía. Có lẽ Bình đã chụp gần hết một cuốn sách của nàng rồi, Hà không ngờ Bình làm việc nhanh như vậy. Cái kiểu này, chỉ cần một tiếng nữa là anh chàng chụp hết mấy cuốn sách này như chơi.

Nàng buột miệng khen.

– Anh có cái bàn chụp hình này lợi hại thực, chỉ cần để cái gì muốn chụp lên đây bấm máy là xong, tiện ghê héng.

– Ở đó chỉ có thể chụp được những mặt phẳng mà thôi, còn những thứ khác chịu thua. Phải chụp bằng máy lớn trong phòng lâu lắc lắm. Còn trường hợp chụp lại sách vở hay hình ảnh cũ, bắt buộc phải dừng cái thứ này, vì mình sài phim nhỏ, ít tốn tiền mà lại lẹ làng nữa, mấy cuốn sách này anh chụp độ một tiếng nữa là hết, nhưng rửa phim phải mất bốn năm tiếng mới xong, chứ không dễ dàng đâu.

– Như vậy cũng rắc rối quá hả. Nhưng rửa phim có khó lắm không anh?

– Khó thì chẳng có cái gì khó cả, khi mình biết rồi dễ thôi mà. Nhưng cũng hơi mất thì giờ một chút.

– Anh dậy em rửa phim có được không?

Uống hết ly bia, Bình hà một tiếng, trả lời Hà:

– Nếu em muốn học chỉ từ giờ tới sáng mai, chẳng những anh chỉ cho embiết rửa phim, mà còn có thể in hình được nữa.

Hà mừng rỡ:

– Anh nói thực nghe.

Bình nháy một bên mắt, mỉm cười:

– Chắc như bắp mà. Chỉ có điều em có muốn. học hay không thôi.

– Tại sao lại không học chứ. Dễ gì có ai chịu chỉ nghề nghiệp của họ cho mình đâu.

-Với ai còn giấu nghề, chứ còn em, anh cầu dậy không được

– Tại sao vậy?

– Tại anh mê em rồi.

Hà cười khúc khích, đưa đẩy:

– Em mà có đáng gì đâu, anh có cả lố bồ chứ bộ cù lần gì sao.

Bình tới sát bên Hà.

– Em nói oan cho anh rồi, kiếm một cô đỏ con mắt chưa ra, nói gì cả lố.

Hà lại cố ý nói lảng đi:

– Chắc từ chiều tới giờ anh chưa ăn gì phải không, làm tạm ổ bánh mì cho chắc dạ đi rồi còn phải chụp hình chứ.

Bình lấy ổ bánh mì ăn liền không khách sáo, chàngcũng không muốn làm Hà mất hứng.

– Nhất định là phải ăn rồi, mấy khi được người đẹp cho ăn bánh chứ.

Em thích những người thực thà như anh vậy đó, còn những thứ cứ õng ẹo làm cao, này nọ thấy mà phát ghét. Bình vừa nhai nhồm nhoàng, vừa nói:

– Đúng rồi, anh cũng như em vậy đó, có sao nói vậy chứ không thích mầu mè mất công lắm.

Hà nhìn bàn chụp hình hỏi Bình:

– Chụp hình bằng cái bàn này có dễ không anh?

– Dẽ ợt, cứ việc lật trang sách qua, bấm cái nút ở đầu giây này là được à, bởi vì anh đã căn sẵn sàng rồi.

– Nếu vậy em chụp được không?

– Được chứ, em thử xem.

Hà thích thú, lật trang sách, bấm nút,nhưng máy không chạy, nàng ngơ ngác hỏi:

– ủa, tại sao vậy anh?

Bình mỉm cười:

– Lúc nãy anh đã chụp rồi, bây giờ em muốn chụp, phải lên phim đã chứ.

– Anh chỉ cho em lên phim đi.

Bình bỏ khúc bánh mì đang ăn xuống bàn, chàng cầm cây cần trên máy kéo ngang một cái, nói:

– Được rồi đó, em chụp đi.

Hà bấm mạnh nút ở đầu giây nối vô máy, nàng nghe chiếc máy phát ra tiếng động nhẹ nhàng, ngước nhìn Bình như hôi ý, Bình gật đầu.

– Như vậy là em chụp rồi đó.

Hà cười khúc khích, thích thú:

– Bây giờ phải lên phim nữa phải không?

– Đúng rồi, làm như lúc nãy anh làm đó.

Hà kéo nhẹ cây cần lên phim.

– Được rồi phải không anh?

– Đúng rồi.

– Hà vừa định bấm nút chụp, Bình la lên:

– Ê, ê khoan đã.

– Còn cái gì nữa?

Bình chỉ tay xuống cuốn sách:

– Em chưa lật trang sách mới mà, tính chụp lại trang sách cũ sao?

Hà chợt nhớ ra, nàng cười gượng:

– Ừ héng, có thế mà cũng quên được.

Nói xong, nàng lật một trang sách rồi bấm nút.

– Đó, có thế thôi, em thành thợ lành nghề rồi đó.

Hà cười khoái trí:

– Để em tiếp tục chụp nữa nhé.

– Ờ em chụp đi, dễ thôi mà.

Hà không chờ Bình nói xong, nàng lật sách, lên phim và chụp liền, vừa chụp vừa cười thích thú. Bình thấy Hà vui vẻ, cũng khoái lắm, chàng đứng thực sát vô sau lưng nàng. Hai tay chàng vòng ra phía trước ôm lấy bụng Hà. Hình như Hà say mê với trò chơi chụp hình nên không để ý tới bàn tay Bình lần mò lên phía trên từ hồi nào. Một lúc sau, Hà đã chụp hết cuốn sách, bây giờ nàng mới để ý, chiếc áo lót đã bị Bình lột ra tự lúc nào, ném xuống sàn nhà. Nàng vừa quay lại, bờ môi đã ngập tràn chiếc hôn vội vã. Hà không muốn làm Bình mất hứng nên để yên cho chàng hôn, nhưng nàng cũng chẳng buồn hôn lại, bao nhiêu tâm trí của Hà đang để vô trò chơi chụp hình lý thú này. Chờ một lúc, Hà xô nhẹ chàng ra, nói:

– Em chụp hết rồi, bây giừ làm sao?

Bình buông nàng ra, nhưng coi tuồng vẫn còn tiếc rê lắm:

– Để anh bỏ cuốn sách khác vô cho em chụp nhé:

– Nói xong, chàng lấy cuốn sách kế tiếp, để lên bàn, cúi xuống nhìn vô lỗ máy, hai tay điều chỉnh lại độ nét của máy, rồi bảo Hà:

– Rồi, em có thể tiếp tục chụp được rồi đó.

Hà lại bắt đầu chụp, bây giờ nàng thông thạo lắm rồi nàng chụp thực nhanh và vững bụng, không còn lụp chụp như lúc ban đầu.

Nhưng được một lúc, nàng không làm sao lên phim được nữa. Thấy vậy, Bình bảo nàng:

– Em khoan chụp đã, hết phim rồi, để anh thay phim rồi mới chụp được.

Hà đứng qua một bên, nhìn Bình lấy máy ra, quận phim lại rồi lấy phim ra, Chàng ráp cuốn phim mới vô máy, mámg máy vào chỗ cũ, rồi lại nhìn vô lỗ máy điều chỉnh lại, xong suôi bảo nàng:

– Được rồi, bây giờ tới phiên cô thợ của anh đó.

Hà tươi cườilật trangsáchmới, định chụp đã nghe Bình nói:

– Khoan đã.

Nàng quay lại hỏi:

– Còn cái gì nữa anh?

Bình ôm ghì lấy nàng nói nho nhỏ:

– Em còn quên cái này mà.

Hà chỉ kịp trả lời, Bình đã cúi xuống tìm bờ môi mộng đỏ của nàng. Mùi bia ngọt ngọt đầu môi làm Hà cũng hơi ngây ngất, nàng vòng tay ra sau lưng Bình ôm lấy chàng. Những cảm giác đam mê tới với Hà thực lẹ, có lẽ trò chơi chụp hình làm nàng khoan khoái nên dễ đưa đến những thích thú khác, nhất là nơi nây yên tịnh và không có ai. Bình lại khéo chiều chuộng nàng. Hàng nút áo phía trước ngực bật tung ra từ hồi nào rồi, nàng vừa cúi xuống. Bình cũng vừa với tay tắt đi ngọn đèn duy nhất trên bàn chụp hình, bóng tối tràn đầy căn phòng nhỏ ấm cúng. ánh đèn đường chỉ còn le lói lọt qua song cửa phía trên trần nhà. Bình dìu nàng về phía ghế bố, chiếc ghế chũng xuống vì sức nặng của cả hai ngườii. Lâu lâu, Hà nhìn thấy ánh đèn phản chiếu của những chiếc xe hơi chạy ngoài đường, rọi trên trần nhà qua song cửa sổ, di chuyển từ bên này qua bên kia. Hà thì thầm:

– Anh Bình ơi, còn nhiều hình phải chụp lắm đó.

Tiếng Bình trong hơi thở gấp rút.

– Em đừng lo, chúc síu nữa em ngủ, anh làm một thoáng là hết ngay thôi, nghĩ tới nó làm gì bây giừ.

– Có phải không đó, hay là anh lăn ra ngủ trước em thôi.

– Mình còn sống lâu mà, lo gl hả em.

Hà cười khúc khích, đập nhẹ lên lưng Bình.

– Cái anh này chỉ được cái thế là không ai bằng.

Hình như trời đã khuya lắm, xe cộ ngoài đường không còn qua lại nữa. Có lẽ tới giờ giới nghiêm rồi, Hà nhắm mắt lại, nàng nghe tiếng thở của Bình rồn rập, thân thể chàng ướt đẫm mồ hôi…

Hà cũng không biết mình ngủ tự bao giờ, nàng chỉ nhớ mang máng Bình hùng hục một hồi, lăn qua bên cạnh nàng gáy khò khò ngay. Những lần đụng chạm với đàn ông như thế này, chẳng bao giờ có thể đưa Hà tới những giây phút đam mê như nằm bên Tam được.

Khi nàng thức dậy, Bình vẫn còn ngủ khì, Hà nhìn qua chiếc bàn chụp hình, mọi thứ vẫn còn nguyên như trước khi Bình kéo nàng xuống ghế bố. Hà lồm cồm bò dậy, nàng tới chỗ chụp hình tiếp tục chụp, nàng chụp gần hết cuốn sách, bỗng giật mình vì Bình đã thức dậy hồi nào, tới sau lưng nàng ôm ngang lưng, hai bàn tay chàng ôm gọn bộ ngực trần trụi của nàng. Hà ngả người ra sau, dựa đầu vô ngực Bình, mỉm cườ:

– Coi anh chụp hình tối qua hay quá héng.

Bình cười hì hì:

– Em đừng lo, chúng mình đi ăn sáng rồi anh sẽ làm hình cho em cả ngày hôm nay, nhất định em sẽ có cả phim lẫn hình nội trong buổi sáng nay thôi.

Vừa nói, Bình vừa kéo Hà đứng dậy, chàng ôm lấy nàng thật tham lam. Buổi sáng mới thức dậy, thân thể Hà no tròn, những sợi nắng lọt qua khe cửa soi rõ thân hình vệ nữ ngà ngọc.

Có lẽ mặt trời cũng đã lên cao, Hà thì thầm:

– Bộ anh không mở cửa tiệm à, muộn rồi đó.

Bình nói trong hơi thở đam mê:

– Ối lo gì chuyện đó em. Lâu lâu đóng cửa một ngày có sao đâu.

Hà cười khúc khích, cắn mạnh vô ngực Bình. Chàng la lên một tiếng, đè Hà xuống sàn nhà.

Lưng Hà nằm trên sàn gạch hoa lạch ngắt, nàng la lện:

– Anh Bình…anh Blnh chơi cái gì kỳ quá hà. Lạnh muốn chết cái lưng người ta nè.

Bình vẫn cười hành hạch, hai tay giữ chặt lấy tay Hà ghì xuống sàn nhà. Hà chịu lạnh không được, nàng hít mạnh một hơi, bộ ngực con gái phồng lên thật dữ dội, Bình vô tình đâu có biết Hà đang vận khí chuyển hết nội lực hất chàng ra, hơn nữa, từ hồi nào tới giờ, Bình cũng không biết Hà có võ, bởi vậy chàng vẫn ỷ y nắm chặt tay Hà, tới khi Hà nẩy bụng lên, vòng chân cặp lấy cổ chàng vật xuống, Bình mới chới với không còn cách nào chống đỡ nổi nữa. Chàng bị hai chân Hà cặp chặt cổ đè xuống sàn nhà; không còn nhúc nhích được. Hai tay chàng vừa cựa quậy cũng bị Hà ngồi bật dậy bẻ ra sau. Tới lúc đó Bình vẫn không biết tại sao Hà có thể vật ngã chàng một cách quá dễ dàng nhưvậy.

Trong lúc đó, Hà chợt nghĩ ra mình còn phải lợi dụng anh chàng này chụp hết chỗ hình và rửa ra ảnh nữa, nàng làm bộ cười hì hì, lăn qua một vòng, nhân lúc Bình cố chườn lên mình nàng. Tuy nhiên, Hà vẫn còn sợ sàn nhà lạnh nên nàng cố tình nằm đè lên mình Bình, Hà chẳng còn lạ gì anh chàng này đang muốn gì.

Trong khi Hà đang tính toán, Bình vô tình chẳng biết gì chàng cứ đinh ninh Hà đang đùa với mình, thân thể chàng nóng lên hừnghực, vừa phần bị kích thích, vừa phần phải chuyển hết gân cốt vật lộn với Hà, mặc dù nằm trên sành gạch lạnh ngắt, mình mảy Bình cũng đã lấm tấm mồ hôi. Chưa bao giờ Bình có những giây phút thích thú như buổi sáng hôm nay, chàng vòng tay ôm ghì lấy Hà, thân thể nàng lồ lộ những đường cong tuyệt vời, trắng mịn…..

Một lúc sau, Hà kéo Bình ngồi dậy, nàng cố tình ngồi trên dùi Bình, vòng tay ôm lấy đầu chàng ép sát vô ngực, nàng thì thầm:

– Chúng mình đi ăn sáng đã nghe anh, chút nữa rửa hình xong, còn nhiều thì giờ mà, phải không anh?

Vừa nói xong, Hà đứng dậy ngay, Bình vẫn còn tiếc rẻ, nhưng không hiểu sao, lúc này Hà nói gì chàng cũng làm theo một cách dễ dàng, mặc dù biết mình không muốn như vậy Bình đứng nhìn Hà mặc quần áo mà trong lòng tiếc hùi hụi. Cuối cùng, chàng cũng đành mặc qưần áo vào, đưa Hà ra chợ ăn sáng.

Tại chợ Nhỏ, Tam đang ngồi nhâm nhi ly cà phê. Quán hủ tíu chú Ba đông nghẹt, mấy bữa nay, Tam không đi làm nữa, sáng nào chàng cũng ra đây ngồi uống cà phê, có khi tới trưa mới về. Nhiều khi chiều chiều chàng cũng ra đây ngồi, lúc đầu còn ít, sau này ra quán ngồi uống cà phê thành một cái lệ, chàng cứ lòng vòng ở võ đường một hồi là lại rà rà la đây ngay. Hà đã nói với chú Ba chủ quán, bao nhiêu tiền Tam ăn uống nàng sẽ thanh toán hết.

Tất cả những gì Hà bàn với Tam lúc này, hơn bao giờ hết, chàng thấy thật hợp tình hợp cảnh. Nếu bây giờ không gầy được một sòng bầu cua ở đây, còn chờ tới bao giờ. Tam đã điều đình với bà Tám Rau Muống ngồi phía bên kia đường, nhường chỗ cho chàng một khoảng. Chỗ này cũng rộng rãi nên bà Tam Rau Muống bằng lòng ngay, hơn nữa, đứa con gái riêng của chồng bà cũng đang học trong võ đường chú Tư và Tam cũng mướn nó phụ một tay trong sòng bầu cua nữa.

Tam đã định trưa nay bắt đầu cho thằng Cưng đem bàn bầu cua ra lắc, chàng ra đây ngồi từsáng thăm dò tình hình. Mọi chuyện thực êm đẹp. chàng có vẽ đắc ý lắm. Tuy nhiên, không hiểu Hà đi đâu từ tối qua không thấy về, Tam hơi nóng ruột, nhưng cũng không biết làm sao tìm được nàng. Mặc dù tiền bạc và đồ nghề Hà đã lo cho Tam xong hết rồi, nhưng ngày khai trương không có nàng cũng uổng.

Tới xế trưa, đám thằng Cưng kéo nhau ra. Tam gật gù hài lòng vì nó đã làm đúng những gì Hà và chàng dặn. Tụi nó sáu bẩy đứa xúm vô chơi, đứa lắc, đứa đặt, thật náo nhiệt. Nhiều bà con đi chợ tò mò cũng đứng coi mấy đứa nhỏ chơi. Vài người có máu đỏ đen đặt thử vài đồng, lúc đầu còn thưa thớt, chỉ vài giờ sau, mọi người xúm vô, vòng trong, vòng ngoài.

Tam mừng ra mặt, chàng muốn nhào qua đó coi, nhưnglại nhớ lời Hà dặn, chàng phải đứng vòng ngoài coi chừng những đám anh chị ở những nơi khác tới phá.

Tới xế trưa, hàng quán đã dẹp hết. Tam cho lnáy đứa nhỏ nghỉ, chàng đưa chúng lên chợ Thị Nghè ăn uống. Mọi người vui vẻ về kết quả của ngày đầu. Tiền bạc tuy thu không được bao nhiêu, nhưng ngày hôm nay sòng bầu cua đã đương nhiên được mọi người chấp nhận một cách vui vẻ, không thấy ai tỏ vẻ chống đối hay phá phách gì. Cưng là người vui sướng nhất, nó cười nói luôn miệng. Phải công nhận là nếu không có Cưng, sòng bầu cua này không thể nào hoạt động sớm như thế này được. Những kinh nghiệm Cưng theo tụi lắc bầu cua mấy năm trước ở kho 5 bên Khánh Hội, được Cưng san sẻ cho anh em trong bọn. Vì vậy tự nhiên Cưng đóng vai chánh trong vụ này. Nhưng điều làm Cưng vui nhất là từ hồi nào tới giờ, nó để ý tới Châu mà cô nàng chẳng

biết gì, hôm nay nhân vụ sòng bầu cua này, Châu cũng được Tam mướn ngồi cạch nó chung tiền, tự nhiên hai đứa trở nên thân mật ngoài sự mong ước của nó. Lúc đầu còn hơi e dè vì bà dì ghẻ của Châu ngồi bên cạnh bán rau muống, sau có vẻ bà ta cũng khoái Cưng, nó thấy bà nhìn mình tủm tỉm cười hoài. Hình như Châu cũng biết điều đó, vì từ lúc ấy, Cưng thấy nàng bạo dạn hơn nhiều. Mặc dù bà Tám Rau Muống là dì ghẻ, nhưng Châu coi

bà như mẹ ruột, bố nàng lấy bà Tám Rau Muống đã lâu mà không có thêm được đứa con nào nên bà ta rất thương Châu. Hơn nữa, khi lấy bố nàng, bà Tám chỉ là con nhỏ ở cho người bạn của bố Châu, khi về nhà nàng rồi, bố nàng mới tập cho bà buôn bán và gầy lên khúc sông trồng rau muống cho bà cắt đem ra chự bán. Hai bố con Châu cũng nhờ sự tần tảo của bà Tám mà cuộc sống gia đình hết thật no đủ, nhất là hồi này bố Châu đau ốm luôn, thỉnh thoảng mới đi phụ với anh em bạn nghề đóng vài cái bàn, cái ghế nhì nhàng, chứ không còn đi cất nhà, cất cửa như trước được nữa.

Sau khi đi ăn về, Cưng rủ Châu đi bộ vòng ra xa lộ Biên Hòa, băng qua khu cầu Tân Cảng về xóm Lao Động. Châu bằng lòng ngay, hai đứa tách ra đi riêng với nhau. Khi qua bờ ruộng gần chân cầu, Châu cười cười nói:

– Tụi mình đi với nhau như vầy, thiên hạ thả cửa đồn tùm lum cho mà coi.

Cưng cười khoái trí:

– Cho tụi nó đồn càng hay.

Châu nhìn ra sau, không thấy ai, nàng xô nhẹ Cưng.

– Anh khôn vừa vừa chứ, người ta là con gái nó khác.

Cưng nhìn Châu xiên xiên:

– Con gái thì khác cái gì chứ?

– Khác chứ sao không.

Vừa nói, Châu vừa đi hơi nhanh lên phía trước. Cưng rảo bước theo sát nàng ngay. Con đường này buổi trưa không có ai. Cưng bạo dạn nắm tay Châu, bàn tay nàng lành lạnh nhưng thật mịn nàng. Thấy Châu không phản đối, Cưng đi sát vào nàng hơn nữa. Chàng nghe thấy hơi thở Châu mau hơn, hình như tay nàng hơi run run.

– Coi chừng có ai trông thấy, kỳ lắm nghe anh Cưng.

Cưng nói nho nhỏ:

– Giờ này làm gì có ai qua lại con đường này mà sợ.

– Thì em cũng nhắc anh vậy thôi mà. Nếu khu này có người, em đâu dám để anh đi gần thế này.

Vừa lúc đó, một con rắn ráo chạy ngang đường, thấy hai người đi tới hoảng hồn chạy ngược lại. Châu la lên:

– Anh Cưng, anh làm sao bắt con rắn cho em.

Cưng nhanh nhẹn lượn khúc ây bên đường rượt theo đập con rắn một phát, con vật cong mình oằn oại. Chàng đập thêm một cây nữa, con rắn chết ngắc. Lúc ấy Châu cũng vừa chạy tới, thấy con rắn nằm chết còng queo, Châu tiếc hùi hụi:

– Cái anh này thật chẳng được tích sự gì cả. Em bảo anh bắt dùn em con rắn lại đi đập nó chết queo còn làm ăn gì được nữa.

Cưng nhìn Châu trừng trừng.

– Bộ em… em biết cách luyện Rắn Ma như thầy San hả?

Châu gật đầu.

– Thầy San đang dậy em, nhưng không có con rắn nào để thực tập. Lúc nãy đã từng anh núm được con rắn đó rồi ai ngờ anh lại đập chết.

Tự nhiên Cưng thấy rờn rợn, chàng nghĩ tới ba con rắn ma quỷ của San quấn lấy chân chàng bữa trước mà phát kinh. Nhất là lúc nó rượt theo làm chàng chạy chí mạng. Cưng hơi lạc giọng hỏi:

– Bộ em không nói chơi với anh đó hả?

Châu dậm chân, nàng còn đang tiếc rẻ con rắn:

– Trời ơi, ai xạo anh làm gì chứ. Bộ không ai dậy anh cách vận khí lên môi sao?

– Không, chưa ai dậy anh cái vụ này cả. Chỉ có bữa trước bị mấy con Rắn Ma của thầy San rượt, rồi thầy Tư nói cái gì vận khí lên môi để luyện Rắn Ma, chứ chưa ai chỉ cho anh cả.

Như chợt nhớ ra điều gì, Châu cười khúc khích.

– A, em quên. Anh chưa cúng tổ nhập môn mà, thầy Tư đâu có chỉ ba cái vụ này được. Anh theo thầy Tư được bao lâu rồi?

– Hai năm.

– Hèn chi anh không biết cũng phải.

– Thế em theo thầy Tư bao lâu?

– Gần 5 năm rồi, nhưng em mới cúng tổ nhập môn được hơn một năm thôi.

– Thầy Tam theo thầy Tư gần hai chục năm rồi mà cũng chưa biết vụ Rắn Ma là gì. Bữa trước thầy Tư kêu thầy San đem Rắn Ma hù thầy Tam té đái. Em có nghe không?

Châu cười khúc khích:

– Trong võ đường ai lại không biết vụ đó. Cũng chỉ tại thầy Tam làm biếng học, nên tới giờ này cũng không biết gì Chứ thực ra thầy Tư dậy thầy Tam lâu rồi. Hơn nữa, vận khí lên môi ai cũng luyện được. Nhưng làm phát ra tiếng kêu không phải ai cũng làm được đâu.

– Khó vậy sao?

– Chứ còn gì nữa.

Châu đưa tay lên hất những sợi tóc bay lòa sòa trên trán, tự nhiên nàng cảm thấy nực nội ghê hồn. Trời trong vắt, không một áng mây. Nàng nhìn quanh, bảo Cưng:

– Trời nắng quá, hay là chúng mình chui vào bụi mía này ngồi một lát đi.

Nghe Châu nói, bây giờ Cưng mới để ý mình rượt con rắn băng qua khu đất trống tới gần ruộng mía rồi. Chàng mỉm cười:

– Không ngờ con rắn qủi này chạy mau ghê.

Tiện tay chàng cầm khúc cây hất con rắn ra xa, nắm tay Châu dắt nàng chui vô ruộng mía:

Hình như Châu vẫn còn tiếc con rắn, nàng hỏi:

– Anh Cưng à, không biết trong ruộng mía này có còn con rắn nào nữa không héng?

Một ý nghĩ đen tối vụt qua đầu Cưng, chàng trả lời liền:

– Ruộng nào mà không có rấn, nhưng anh nghĩ phải vô sâu sâu một chút, những chỗ không có người qua lại rắn nó mới dám ở.

Châu nghe bùi tai, hối Cưng:

– Nếu vậy tụi mình đi tuốt vô trong đó nghe anh.

Cưng mừng thầm trong bụng.

– Ờ, ờ phải đó. Để anh kiếm một nhánh cây có cái chàng ngạc, nếu vô trong đó gặp chú rắn nào, đè cái đầu nó xuống bắt sống ngon ơ.

Đi một lúc thật lâu, Châu có vẻ mệt vì những chiếc lá mía cọ tứ tung, nàng bảo Cưng:

– Anh Cưng à, hay là mình ngồi đây nghỉ một chút đã, đi xa mệt quá rồi.

Cưng chịu ngay, chàng vạt mấy câymía nàm xuống, lấy chỗ cho hai đứa ngồi. Tiện tay, Cưng bẻ một cây mía thật bự trước mặt, trao cho Châu một khúc.

– Cây mía này chắc ăn được rồi đó, em ăn cho đỡ khát.

Châu cười khúc khích:

– Không ngờ anh cũng biết ăn trộm mía héng.

Cưng cười hì hì:

– Trộm thì biết là cái chắc rồi, nhưng ruộng mía này của nhà anh.

Châu cũng cười theo:

– Có phải không đó. Đừng có nhận ẩu nghe.

Cưng hơi ngạc nhiên.

– Ủa, vậy em không biết thực sao?

– Em có nghe bố anh làm ruộng, nhưng tưởng là làm ba vụ lúa chứ.

– Có bố anh có cấy lúa, nhưng cũng có mấy miếng đất trồng mía nữa. Như khu đất này trồng lúa không được, vì đất khô quá nên bố anh trồng ít mía cũng có tiền lắm.

Châu hơi ngạc nhiên.

– Vậy mà từ hồi nào tới giờ em đâu có biết.

– Thì cũng nhưanh đâu có biết em đang học phép Rắn Ma đâu.

Châu đập mạnh lên vai Cưng, la nho nhỏ:

– Cái anh này.

Cưng cười mơn trớn, chàng nắm lấy tay Châu kéo nàng sát vô mình. Có lẽ Châu biết nơi đây không có ai, hơn nữa, ruộng mía này lại là của nhà Cưng, nên nàng bạo dạn, ngả người vào mình Cưng. Chàng chỉ chờ có thế, vòng tay ôm lấy thân thể nàng một cách vội vàng. Hương thơm da thịt con gái làm Cưng ngây ngất, chàng cúi xuống tìm làn môi mọng đỏ của Châu, nàng ngước lên, mắt nhắm lại, chiếc hôn nồng cháy vụng dại của Cưng làm nàng biết ngay anh chàng còn thực nai tơ. Tuy nhiên, bàn tay chàng cũng đã luồn qua vạt áo, lần lên trên, bứt tung nịt áo ngực của nàng. Châu hơi co người lại, nhưng nàng vẫn để yên…

Bỗng nhiên Châu chợt nhớ tới Tiến, anh chàng hàng ngày được dl ghẻ nàng mướn chèo xuồng cắt rau muống cho nhà nàng. Tiến và nàng thỉnh thoảng vẫn lén lút ân ái khi nhà không có ai. Tuy nhiên Châu chỉ có chút cảm tình với Tiến thôi chứ nàng không hề yêu Tiến. Chính Châu đã nhiều lần nói với Tiến như vậy và cả hai cùng cam kết không nói với ai những gì thỉnh thoảng hai đứa vẫn lén lút làm. Có lẽ Tiến cũng biết thân, biết phận nên chàng chẳng bao giờ mơ ước hơn. Bởi vì Tiến thực nghèo, không nhà, không cửa, không thân nhân, không bà con giòng họ gì ở đây cả. Diện mạo chàng cũng chẳng đẹp dẽ gl để mê hoặc được ai, hơn nữa, chàng lại lớn hơn Châu cả chục tuổi. Cái lần đầu tiên Châu ngả vô lòng Tiến, chàng tưởng như nàng tinh nghịch một trò chơi trẻ con, ai ngờ Châu qủi quái đến thế,và rồi thỉnh thoảng nhà khôngcó ai, Châu lại kêu Tiến tới đùa rỡn như vậy. Riết rồi Tiến và Châu thành thói quen, cứ vắng người là Tiến lại mò vô nhà Châu, chẳng ai để ý tới

chàng vì sự chênh lệch đủ mọi thứ giữa Châu và chàng. Hôm nay khi gánh rau muống ra chợ cho dì ghẻ nàng, Tiến nhìn thấy cảnh thân mật giữa Châu và Cưng, linh cảm cho Tiến biết từ nay sẽ không còn những cuộc vui với Châu nữa. Có lẽ Tiến nổi cơn ghen thực sự, mặc dù chàng biết rằng mình không có tư cách gì để làm thế. Nhưng không biết sao, Tiến vẫn cứ kiếm một chỗ rình rập Châu. Tới khi cả đám kéo nhau ra chợ Thị Nghe ăn, chàng cũng lẽo đẽo theo sau và tới lúc Châu và Cưng tách riêng ra, chàng lại càng bám sát hai người kỹ hơn. Tiến rất cẩn thận nên cả Châu và Cưng nhiều ìân đã nhìn trước trông sau mà không nhìn thấy Tiến. Lúc Cưng nắm tay Châu kéo vô ruộng mía làm Tiến điên lên, chàng cũng lủi vô ruộng mía và cố tình đi thật gần để nghe xem Cưng và Châu nói năng gì. Bây giừ Tiến đoán được là Cưng đã lột hết quần áo Châu ra từ lâu, nếu không chính Châu cũng tự làm lấy, chàng biết Châu hơn ai hết, con nhỏ này can không nổi, nó làm tất cả những gì ưa thích, không chừa một thứ gì. Bây giờ, sau một lúc cả hai im lặng thực lâu, Tiến mới lại nghe Châu thì thầm.

– Anh có mệt không?

Giọng Cưng yếu ớt.

– Ừ kỳ quá héng em.

– Để em làm cho anh hết mệt nhé?

– Ừ em làm sao?

Tiến lại không nghe ai nói gì nữa, một lúc sau, giọng Cưng rên hừ hừ làm Tiến chịu không nổi nữa, chàng đã biết Châu đang làm gì rồi. Cái hình ảnh ấy làm chân tay chàng run rẩy và muốn nổi điên lên. Chàng muốn xông ra bóp chết thằng nhóc con lắc bầu cua này. Bỗng Tiến chợt nghĩ tới San, anh chàng làm tình báo mà thường tới am chàng dọ hỏi tin tức trong vùng. Tiến đã nghe tiéng tăm con người này trong lãnhvực bùa ngải. Ngay cả Châu cũng nhiều lần nói với chàng về San. Bây giờ là lúc phải nhờ cậy tới San rồi, từ trước tới nay San nhờ Tiến rất nhiều mà chàng chưa đòi hỏi gì ở San cả. Tại seo hôm nay không nhờ San giúp cho một chút bùa yêu để giựt người con gái này lại hoặc ít nhất cũng đừng để mất đi những giây phút thần tiên lén lút từ trước tới nay.

Nghĩ vậy, Tiến lủi ra khỏi ruộng mía ngay, mặc dù những tiếng rên rỉ của Cưng còn đó, càng ngày càng gấp rút và hình như có lúc nó rít lên nữa, những âm thanh ấy lại làm Tiến chạy thực nhanh.

Về tới chợ Thị Nghè. Tiến kiếm cục gạch vẽ mật hiệu trên cột đèn trước cửa chợ bên cạnh bà già bán thuốc. Chàng vô quán cà phê ngồi chờ. Khi Tiến vừa đi khỏi, chàng không biết bà già bán thuốc nhìn thấy hình vẽ của Tiến, lật đật gửi tủ thuốc cho người bên cạnh, móc trong người ra mảnh giấy chạy vô tiệm thuốc tây gần đấy, trao mảnh giấy cho ông dược sĩ. Ông này đọc qua mảnh giấy hấp tấp chụp điện thoại gọi đi ngay.

Cũng ngay lúc đó, San nhận được tín hiệu phải liên lạc với sở Phản Gián ngay. Chàng lật đật tạt qua một trạm gác cảnh sát, xuất trình sự vụ lệnh, mượn điện thoại gọi về sở. San ghi chép địa điểm báo động rồi nhẩy lên xe tới đó tiếp xúc với Mật Báo Viên ngay. Không đầy 10 phút sau, San gặp Tiến. Sau khi nghe Tiến kể lể, San nửa khóc, nửa cười. Tiến đã dùng mật hiệu liên lạc khẩn cấp báo động để gặp chàng. Cũng vì San đang nhờ Tiến theo dõi một tổ chức đặc cơng Việt cộng trong hẻm Lao Động mà mấy tháng trước Tiến phát hiện được. Chàng đã chỉ cho Tiến cách liên lạc khẩn cấp khi đám đặc công hành động. Nhưng bây giừ Tiến dùng cái đó gọi chàng tới để xin một cái bùa yêu! mà người con gái ấy lại là học trò chàng. Cũng như thằng nhóc con Tiến muốn trừ khử cũng lại là học trò chàng luôn! San nghe xong câu chuyện, cười hì hì. Trao cho Tiến một chai dầu thơm nhỏ.

– Tôi đồng ý giúp ông lấy lại cảm tình con nhỏ, cũng như có thể dùng cái này mồi chài những người ông khoái. Nhưng giết thằng Cưng thì không thể làm được vì tôi chưa hề giết người bằng bùa ngải bao giờ. Hơn nữa, thàng Cưng có ăn nằm với con Châu cũng chưa đáng tội chết. Vì cả hai đứa cùng tự nguyện. Tối nay trước giờ giới nghiêm, ông ra nghĩa trang người Tàu ở đường Dương Công Trừng đợi tôi, chúng ta sẽ cùng luyện thêm những gì ông muốn. Còn lần sau có chuyện gì thì vô võ đường thầy Tư nhắn tôi, đừng dùng mật hiệu khẩn cấp này nữa, vì ông làm như vậy cả sở tôi báo động rồi, chúng mình không nói chuyện với nhau lâu được, ông chỉ có thể gọi tôi bằng cách này để theo đám đặc công Việt cộng mà thôi. Bây giờ tôi phải về sở không có mọi người chờ.

Nói rồi San đi ngay. Từ ngày luyện được Bùa Yêu trong cây chuối hột, chàng chưa bao giờ dùng tới. Hôm nay San định nhân cơ hội này thử một lần cho biết, thực ra chàng cũng chẳng hăng hái gì giúp Tiến làm cái chuyện tào lao này. Hơn thế nữa, Châu là đệ tử đã nhập môn của thầy Tư rồi, chàng chỉ muốn thử xem Bùa Yêu trong cây chuối hột của chàng mạnh tới mức nào, nó có thể lấn lướt được những gì thầy Tư điểm vào mình Châu hay không? Tiến sẽ là người giúp chàng nghiệm lại những ẩn số này.

San đi rồi, Tiến mừng lắm. Nhất định phen này chàng phải giữ Châu vĩnh viễn làm của riêng mới được. Dù cho có không lấy được Châu làm vợ, nhưng cứ lén lút như thế này có khác gì là vợ chồng đâu. Bỗng chàng giật mình vì chựt nhớ phải đi cắt rau muống với bà Tám. Mải theo dõi Cưng và Châu nên quên béng cái vụ cắt rau muống rồi. Tiến lật đật đút chai dầu thơm vô túi, trở về ngay.

Chàng vừa tới đầu hẻm đã thấy bà Tám đứng ngóng ở đó rồi, bà ta có vẻ nóng ruột lắm,

Tiến biết ngoài chàng ra, không ai có thể giúp bà .cắt rau muống nhanh như chàng được, một mình chàng có thể làm bàng ba người khác. Không phải chàng nói phách, đã có lần bà Tám đã cho chàng nghỉ để mướn người khác, nhưng cuối cùng rồi không ai làm bằng chàng, bà Tám lại đành theo năn nỉ Tiến làm trở lại.

Vừa nhìn thấy Tiến, bà đã la chói lói:

– Trời đất ơi, chú đi đâu giờ này mới về? Muộn quá  trời rồi nè. Hôm nay dám cắt rau tới nửa đêm cũng chưa xong lắm.

Tiến chỉ còn biết cười trừ, chàng lật đật theo bà Tám vô nhà lấy đồ nghề ra ghe ngay. Ông Tám cũng phụ với chàng cầm mớ lạt và còn cẩn thận đem theo cây đèn măng xông để tới tối có ánh sáng cho Tiến thấy đường mà cắt cho đủ số rau giao cho người ta. Ông cố dặn dò:

– Tôi biết chắc hôm nay làm trễ rồi, chú ráng ở lại cắt cho đủ số nhé. Cầm cây đèn này cho chắc ăn.

Tiến gật đầu lia lịa:

– Được mà, được mà. Chú Tám cứ yên trí đi. Tui có cây đèn này nhất định cắt đầy ghe mới về mà.

Bà Tám được thể giao hẹn:

– Đó tự chú nói đó nhé, cắt không đầy ghe, tôi không cho về đâu đó nghe.

– Dì Tám cứ tin tui đi, nhất định không đầy ghe tui không về mà.

– Thôi được rồi, chúng mình chèo ghe đi.

Chiếc ghe lao ra sông thực nhanh. Khúc sông hồi đó ông Tám be lại cũng cách nhà không xa lắm chèo khoảng nửa tiếng là tới ngay. Chỗ đó sở dĩ trồng rau muống được vì có một khúc sông lõm vô, lội xuống chỉ khoảng ngang bụng, nước ở đó dù lên hay xuống cũng chẩy hết sức từ từ, bởi vậy rau muống không bao giờ bị rã bè. Cứ khoảng xế trưa sau khi bán hết rau, bà Tám về nhà nghỉ một chặp, đợi Tiến tới là lấy ghe đi với anh chàng này cất đầy một ghe rau đem về, chờ tới sáng sớm mai lại chở ra chợ Thị Nghè giao một mớ cho các bạn hàng ngoài đó, còn bao nhiêu đem về bán ở Chợ Nhỏ. Cũng nhờ đám rau muống này mà gia đình bà sống rất thoải mái và lâu lâu bà lại sắm được vài chỉ vàng để dành.

Trong khi đó Tiến vẫn nghĩ miên man về Châu và Cưng, không biết giừ này hai con quỷ đó về chưa. Những tiếng rên rỉ của Cưng vẫn còn vang vang trong đầu Tiến. Chàng biết chắc thằng nhóc con đó đâu có nhằm nhò gì với Châu, chính Tiến còn có khi chịu không nổi há gì là thằng con nít hỉ mũi chưa sạch này. Nhiều lúc Tiến cũng tự nghĩ, không hiểu sao Châu mới ngần ấy tuổi đầu mà nàng có những đòi hỏi ghê gớm hư vậy. Tiến nhớ một lần, trời mưa thật lớn, Châu mò tới nhà chàng, mình mẩy ướt như con chuột lột. Nàng cởi bỏ qưần áo vắt hết nước, treo lên vách. Tiến lấy khăn lau cho nàng và đốt lửa cho Châu sưởi. Tiến ở một mình một nhà, nói là nhà chứ thực ra đó chỉ là cái trái của một gia đình đông con, ngăn ra cho chàng mướn. Được cái có cửa ra vào riêng và nằm khuất về phía sau nên rất kín đáo.

Hôm đó Tiến kéo Châu lên giường, lúc đầu cũng như mọi lần, hai đứa rỡn qua, rỡn lại. Tới khi táp vào nhau rồi, không hiểu sao Châu như con cọp đói, nàng làm cho Tiến vã mồ hôi.

Khi Tiến mệt ngất ngư, Châu vẫn không tha chàng, nàng nói có cách làm cho Tiến hết mệt, thực ra sau đó Tiến nằm liệt giường luôn cho tới hôm sau mới bò dậỵ được Hồi trưa, Tiến nghe Châu nói với Cưng y như hôm Châu làm chàng ngất ngư. Hình ảnh đó không thế nào chàng quên được.

Nghĩ tới đó, thân thể Châu lại nóng lên, chàng liếc nhìn bà Tám đang chèo phía sau. Thường thường bà chỉ cầm lái, để cho một mình Tiến chèo phía trước. Hôm nay có lẽ sợ trễ nên bà ra sức chèo, Tiến thấy mồ hôi bà ra nhễ ngại, vô tình chàng nhìn xuống chiếc áo bà ba bà đang bận, mồ hôi làm thân áo dính sát vô da bà. Tiến nhìn thấy ngay bà không mặc đồ lót bên trong. Bộ ngực vung đầy như hai trái dưa hấu. Cặp núm nhô hẳn lên hằn ra nhìn thấy thật rõ ràng. Mỗi lần bà khua mái chèo, bộ ngực đưa đẩy lại càng làm Tiến muốn run lên. Thực ra bà Tám cũng chẳng hơn chàng mấy tuổi, vì bà lấy ông Tám thợ mộc nên mọi người phải kêu bằng dì thôi, chứ bà chưa đầy bốn mươi đâu.

Chẳng mấy chốc đã chèo tới khu trồng rau muống rồi, bà Tám vừa cắm sào cột ghe vừa hối Tiến.

– Rồi, nhẩy xuống làm liền đi chú Tlến, làm sớm nghỉ sớm mà. Hôm nay chắc chắn khó cắt đầy ghe lắm. Tiến nhẩy xuống ngay, chàng cố cắt thực mau, nhưng cũng không thế nào mau bằng bà Támvừa cột vừa cắt được. Hàng ngày chỉ có một mình chàng cắt và bà Tám ngồi thư thả trên ghe cột. Hôm nay sợ muộn, bà Tám cũng nhẩy xuống cắt phụ với chàng luôn, đứng gần Tiến, bà vừa cắt vừa cột. Tiến ngạc nhiên hỏi:

– Dì Tám nhảy xuống nước ướt hết quân áo rồi làm sao.

Bà Tám cười hì hì:

– Ôi lo gì, lúc về trời cũng tối rồi, có ai để ý mình trên ghe đâu. Hơn nữa tôi cũng già rồi chứ còn con gái, con ghiếc gì đâu mà mắc cỡ.

Tiến cười nịnh:

– Dì Tám còn trẻ mà, già cái nỗi gì. Tôi nói thực chứ chưa chắc gì con gái xóm này qua mặt được dì đâu đó.

Bà Tám liếc Tiến một cái thực dài.

– Úi đào chú cứ nói chơi hoài. Làm tôi nở mũi ra bây giờ.

– Tui nói thiệt đó dì Tám à, không hiểu sao dì lấy chú Tám, chứ tui thấy ông ấy không xứng với dì chút nào. Bà Tám lại cười, ìân này Tiến thấy bà có vẻ vui thực sự. Bỗng Tiến ngửi thấy mùi gì hôi thối kinh khủng, chàng nhìn chung quanh.

– Dì Tám có ngửi thấy mùi gì thúi quá phải không?

Bà Tám ngước đầu lên, chỉ về phía trước.

– Kìa, tổ cha đứa nào ném con chó chết xuống sông, đang tắp vào bè rau muống của mình phía trên kia lda. Chú lội ra đó đẩy nó ra ngoài đi. Để nó máng vô đó mình chịu gì nổi.

– Được được rồi, để tui ra đó kéo nó ra cho.

– Ấy ấy đừng có đụng vô nó, ghê lắm đó. Chú lấy cái sào đẩy ra được rồi.

Tiến leo lên ghe, chàng định nhổ cây sào đẩy ghe đi, bà Tám cũng lật đật leo lên.

– Chú đẩy nó ra thì tôi cũng phải ngồi đây chứ ở dưới nước ghê quá, chịu không nổi đâu.

Tiến đẩy ghe lại gần con chó chết, mùi hôi thúi càng xông lên dữ dội làm chàng hất xì mấy cái liền. Tới nơi, Tiến thọc mạnh cây sào vô mình nó, con chó trôi mòng mòng, vướng hết bè rau muống này tới bè rau muống khác, làm Tiến cứ loay hoay mãi. Mùi hôi thối lại càng xông lên kinh khủng. Bỗng chàng chợt nhớ chai dầu thơm San cho lúc nãy. Tiến vội vàng móc ra quẹt lia lịa. Bà Tám thấy chàng mang theo chai dầu thơm mừng quá nói ngay:

– Ờ, ờ có cái thứ này thiệt là đúng lúc đó. Chú cho tôi xin một chút đi.

Tiến vô tlnh trao cho bà Tám, bà cầm chai dầu nhỏ síu dốc hết ra tay bôi lên mũi, xoa vô mặt, vừa toa vừa nói:

– Tôi bôi hết của chú rồi, chúc nữa về tôi lấy chai khác bắt thền cho chú nhé.

Tiến sực nhớ ra chai dầu là bùa yêu của San cho để chài Châu, nay bà Tám lấy bôi hết thật là uổng, chàng không dám nói ra, nhưng tiếc hùi hụi. Chàng đành lờ đi và cố đẩy con chó chết ra thực lẹ. Khi con chó trôi theo dòng nước, Tiến thở phào nhẹ nhõm, chàng nhìn lại bà Tám, bỗng nhiên Tiến để ý qưần áo dính sát vô da thịt thật khêu gợi cửa bà và vô tình chàng cũng bầt gặp ánh mắt bà đang nhìn mình tinh quái, chàng biết ngay bà Tám bắt gặp cái nhìn tò mò của chàng. Mặt Tiến hơi đỏ lên, chàng luống cuống nhln đi nơi khác.

Hình như bà Tám biết Tiến đang nghĩ gì, bà nói lảng đi:

– May mà có chai dầu thơm của chú, nếu không tụi mình chịu gì thấu với con chó chết này chứ.

Vừa nói, bà Tám vừa men lại bên cạnh Tiến.

– Bộ chú hay sài dầu thơm lắm hả. Tui sẽ trả lại chú hai chai. Thứ này tui ưa sài nên ở nhà lúc nào cũng có mấy chai, nếu biết chú thích sài thứ này tui đã cho chú rồi. Mua nhiều nó rẻ lắm.

Tiến đành nói dối:

– Dạ, dạ, tui cũng lâu lâu mới sài thôi, không hiểu tui bỏ nó vô túi hồi nào cũng không hay.

– Như thế cũng may cho tụi mình nhỉ. Mùi dầu thơm này tôi ưa ghê vậy đó, này chú ngửi xem.

Vừa nói, bà Tám vừa đưa tay lên mũi Tiến, chàng cầm tay bà ngửi, không biết vô tình hay cố ý, bà Tám đứng sát vô Tiến hồi nào không hay, bộ ngực bà chạm nhẹ bên hông chàng.

Tiến nhìn lại, bắt gặp ngay nụ cười của bà thực dễ dãi, nửa thẹn thùng, nửa mời mọc.

Giọng bà nhỏ lại:

– Thôi tụi mình ngồi xuống đây nghỉ chút đã, cắt cũng hơn nửa ghe rồi còn gì, mau thực.

Cả hai cùng ngồi xuống nghỉ, không hiểu sao Tiến vẫn chưa buông tay bà Tám ra và Bà cũng không nói gì. Chàng nhìn xuống bộ ngực bà, không hiểu chiếc khuy áo giữa ngực tuột ra tự hồi nào, Tiến nhìn rõ một khoảng da thịt trắng ngần, nhấp nhô. Chàng vội vàng nhìn lên và thấy bà Tám mỉm cười như đồng lõa. Tiến thì thầm:

– Da dì Tám trắng quá.

Bà Tám ngả ngay mình vô người Tiến thực dễ dàng, bà nói thực nhỏ.

– Anh nói thực không?

Tiến không trả lời, chànglại nhìnxuống khoảng da thịt hở ra bên chiếc nút áo. Lần này bà Tám vòng tay kéo đầu chàng xuống nhẹ nhàng, Tiến nương theo tay bà ngả hẳn đầu vô vùng da thịt nóng bỏng ấy. Chàng lịm đi trong hơi thở dồn dập của bộ ngực núi lửa này…

***

Mặt trời đã khuất sau rặng cây từ lâu, bóng tối tràn về trên mặt nước thực nhanh, Tiến thấy hơi lành lạnh, chàng với tay đốt cây đèn măng xông lên.

– Dì Tám à, có lẽ chúng mình phải cắt thật mau không tui sợ tới giờ giới nghiêm quá.

Bà Tám liếc Tiến thực tình.

– Giờ này anh còn gọi em bằng dì này dì nọ nữa hay sao?

Tiến cười hì hì.

– Tại tui quen miệng rồi, sửa không được.

– Thì anh cứ kêu em một tiếng xem có chết ai không?

– Thôi mà, tụi mình cất rau đi.

Vừa nói Tiến vừa nhẩy xuống nước. Bà Tám cũng nhẩy theo ngay, bà bám lấy vai Tiến cười khúc khích.

– Sao bây giờ anh xiêng quá vậy?

Tui nghĩ tụi mình đi lâu mà không cắt được bao nhiêu sợ chú Tám nghi đó.

Bà Tám vòng tay dưới nước, ôm ngang bụng Tiến.

– Ôi, thằng cha già đó mà biết cái gì. Tối ngày lục đục trong nhà thôi mà.

– Dì coi chừng đừng ỷ y, có ngày ổng bắt gặp, không biết chui vô đâu nữa đó.

Bà Tám cắn vô vai Tiến, nói nhây nhúa:

– Lúc đó em theo anh luôn.

Từ trước tới giờ, Tiến chưa hề thấy bà Tám có một cử chỉ nhỏ nào kỳ quái như hôm nay. Bà ta rất khó và chẳng bao giừ đùa cợt hay nói chơi một lời nào với chàng. Không hiểu sao bỗng nhiên hôm nay bà ấy dở chứng một cách kỳ quái Lúc mới tới đây, Tiến còn bị hình ảnh và âm thanh của Châu và Cưng trong ruộng mía ám ảnh làm chàng ấm ức. Khi nhìn thấy những đường cong lộ liễu hằn lên áo Tám, Tiến thấy nôn nao. Tới khi bà ôm Tiến vô ngực, tự nhiên chàng thấy ghê ghê. Một cảm giác rờn rợn và nhớp nhúa vì da thịt bà Tám như một miếng thịt mỡ lèo nhèo, nhão nhoẹt, khác hằn với thân thể Châu cương cứng đầy nhựa sống.

Lúc đó, Tiến đã chực xô bà ta ra, nhưng chàng chợt nhứ tới Châu, nếu làm mất lòng bà Tám, có thể mất việc làm và không chừng chẳng bao giờ được nhìn thấy mặt Châu nữa, chứ đừng nói tới giữ nàng làm của riêng. Bởi vậy chàng phải nằm im. Có lẽ thấy Tiến nằm êm rơ trong lòng bà, bà Tám đã tưởng chàng thích thú với cuộc tình vụng trộm này, và từ đó, bà cố tình cọ sát thân thể vô mình chàng. Bây giừ hai tay bà ôm cứng lấy bụng Tiến, bộ ngực gần như trần trụi ép sát vô lưng chàng, bà áp chặt má lên vai Tiến, hơi thở bà nóng hôi hổi. Tiến chợt nhớ ra chai dầu thơm của San đưa cho chàng. Như vậy là chết rồi. Chai dầu có bùa mê trong đó, San đã bảo chàng dùng để mê hoặc Châu, bây giờ vô tình đưa cho bà Tám sức, hèn gì bà ta không kỳ cục như thế này! Bây giờ mới phải làm sao đây? Loạng quạng đổ bể ra chắc chắn chàng lãnh cái búa tạ chứ không phải chơi đâu.

Bỗng Tiến giật nẩy mình vì một bàn tay của bà lần xuống dưới. Mặc dù đứng dưới nước và chỗ này không có ai, nhưng chàng cũng tá hỏa vì không ngờ bà Tám bạo phổi đến như vậy.

Chàng run lên như bị bệnh.

– Dì Tám à, coi chừng có ai thấy là bỏ mạng đó.

Giọng bà thì thào trong hơi thở:

– Làm gì có ai ở đây mà anh sợ, hơn nữa tay em đang ở dưới nước mà.

Tiến chỉ chiếc đèn măng xông.

– Tụi mình đang ở chỗ sáng, nếu có người đi ghe qua bên ngoài, nhất định họ nhìn thấy chúng mình rồi đó Bà Tám cười khúc khích, quay lại tạt nước vô chiếc đèn, bóng đèn đang nóng, gặp nước lạnh nổ cái đốp. Bóng tối tràn lên ngay, màn đêm bao chùm dầy đặc, tiếng bà Tám thì thào hớn hở.

– Bây giờ cưng yên tâm rồi phải không, quay lại đây đi mà, còn thấy gì nữa đâu mà cắt chứ. Chúc xiú nữa về cứ nói bóng đèn bể làm sao cắt cho đầy ghe được, phải không người yêu của em.

Giọng bà õng ẹo, kéo dài ra như làm nũng với chàng. Chưa bao giờ Tiến gặp cảnh chớ trêu như thế này. Chàng bỏ con dao cắt lên ghe vì sợ đâm phải bà Tám, bây giờ không còn cách nào thoát khỏi tay bà được nữa. Tiến nghĩ cái tội này cũng tại chàng mà ra, không biết chút nữa có nên nói lại cho San nghe không. Chàng ngửi thấy mùi dầu thơm nồng nặc trên mặt bà Tám đang ép sát vô mặt chàng. Hình như mùi dầu thơm cũng làm Tiến thấy là lạ, chàng kê sát mũi vô má bà Tám hít một hơi thực mạnh, tâm thần thấy lâng lâng. Thân thể

chàng bất đầu nóng lên. Bà Tám quay mặt lại, bờ môi bà tìm miệng Tiến phủ đầy. Những tiếng rên rỉ bật ra, Tiến hình dung hình ảnh Châu đêm nào trong cơn mưa bão ở nhà chàng…

San cười sặc sụa khi nghe Tiến nhăn nhó kể hết từ đầu tới cuối buổi cắt rau hồi chiều.

Chàng ra nghĩa địa đường Dương Công Trừng gặp Tiến và định dùng ông Tổ luyện trong cây chuối hột chinh phục Châu. Nhưng khi nghe Tiến kể xong vụ bà Tám dùng dầu thơm có bùa yêu trong đó, San đổi ý ngay. Chàng nắm vai Tiến nói thực chậm.

– Như vậy kể như ông đã có người an ủi rồi, từ trước tới giừ tôi chưa bao giờ cho ai bùa yêu để dê vợ người khác, lần này mặc dù ông vô tình, nhưng cũng là do tôi cho ông thứ đó để làm trái với những điều tôi thề trước bàn thờ Tổ, phen này chắc chắn tôi sẽ bị vạ lây. Nếu bây glờ tôi lại tiếp tục tiếp tay với ông mê hoặc nhỏ Châu, chẳng hóa ra tôi tiếp tay với ông làm chuyện tầm bậy quá. Ngủ cả với mẹ lẫn con sao được.

Mặt mũi Tiến nhăn nhó thực khó coi, chàng cố kỳ nèo:

– Thầy San ơi, xin thầy giúp em một lần này nữa thôi, em không dám xin thầy làm chuyện tầm bậy đâu, chỉ xin làm sao cho bà Tám đừng theo em nữa là được rồi.

San mỉm cười:

– Bây giờ ông đổi ý rồi à?

– Dạ, không phải em đổi ý đâu, nhưng cớ sự như thế này rồi làm sao đây.

– Tôi nghĩ dễ thôi mà, bây giừ ông không cần bùa ngải gì cả. ông đã nắm được mẹ con Châu trong tay rồi, tại sao không nói với bà ta giúp ông tiến tới vụ hôn nhơn với con bà ấy. Sau khi ông chính thức làm chồng con Châu rồi, lẽ dĩ nhiên bà ta đâu còn cớ gì mà theo ông nữa.

Tiến tần ngần.

– Nhưng mà…

– Nhưng mà làm sao, ông không nghĩ đó là kế vẹn toàn sao.

– Vẹn toàn thế nào được, nhỡ bà ấy cứ theo em hoài rồi mới làm sao đây?

– Không sao đâu, chai bùa dầu thơnl đó chỉ có hiệu nghiệm trong vòng 100 ngày là hết linh rồi. Bởi vậy ông cũng chẳng cần bùa giải làm gì mất công.

Tiến giẫy nẩy lên như người ngồi phải lửa.

– Trời đất ơi, không được đâu thầy San ơi. Phải chịu đựng tới 100 ngày chắc chết quá.

San cười:

– Nhiều người muốn không được, tại sao ông có lại còn chê. Ông đâu có biết, nếu muốn giải bùa mê cho bà Tám, ông phải mang bà ấy tới cho tôi làm phép giải. Như vậy ông lấy cớ gì nóị với bà ấy đây. Hơn nữa, vụ này xì ra, liệu ông sống có nổi không?

– Nếu vậy thì chết em rồi còn gì!

– Hơn ba tháng có là bao, chỉ sợ ông không đủ thì giờ dụ dỗ bà má vợ tương lai thôi. Bây giờ sáp tới giờ giới nghiêm rồi, ông phải về đi thôi, nếu không lại bị lôi thôi với cảnh sát đó.

Nói xong San leo lên xe đi ngay, chàng không muốn bị Tiến kỳ nèo lôi thôi nữa. Gió đêm thổi hất vào mãt chàng thực mát, San cho xe chạy thực nhanh về hướng chợ Bà Chiểu.

Chàng miên man nghĩ tới cảnh bà Tám Rau Muống tấn công Tiến trên khúc sông vắng mà Tiến vừa kể cho chàng nghe. Chàng không ngờ chai dầu thơm bùa yêu đó lợi hại như vậy.

San thấy tiếc công trình mình luyện chai dầu, lúc trao cho Tiến chai dầu này, chàng đinh ninh là Tiến dùngvới Châu chiều nay vài giọt thôi rồi trả lại chàng, chứ có ngờ đâu Tiến vô tình trao cho bà Tám xài hết một lần như vậy? Chai dầu này sự thực là nước luyện Ông Tổ Bùa Yêu trong cây chuối hột còn dư lại, chàng chứa vào chai dầu thơm ấy để dùng dần trong trường hợp hi hữu mà thôi. Thứ này mạnh gấp trăm ngàn lần hơn những bùa mê, thuốc lú thường. Bà Tám điên lên là phải rồi. Trong xóm Lao Động này, bà Tám Rau Muống, dì ghẻ của Châu là người có bộ ngực vĩ đại nhất, ai mà không biết. San tưởng tượng bà phanh ngực áo ra có thể làm cho chàng điên lên được. Đã có nhiều lần, San định dùng bùa mê chài bà cho biết mùi đời, nhưng chàng lại không

dám vì sợ bị. Tổ hành. Quy luật của những người luyện bùa mê thực nghiêm ngặt cố tình mê hoặc đàn bà có chồng, Ông Tổ có thể bỏ ngay, từ đó trở đi không còn luyện được thứ gì nữa. Hoặc ít nhất cũng bị Ông Tổ hành hạ điên khùng cả năm trời chứ hông phải chơi.

Xe vừa chạy tới ngã tưchợ Bà.Chiểu, bỗng có người gọi San ơi ới.

– Thầy San, thầy San ơi.

San nhìn về hướng ấy, chàng nhận ngay ra Hà đang vẫy chàng rối rít. San rà xe lại, chưa kịp nói gì, Hà đã leo lên phía sau xe chàng rồi.

– May quá gặp thầy, nếu không tối nay em lại ngủ đường ngủ chợ nữa rồi. Xin thầy chở em về nhà đi, bây giờ không có xe nào chịu rước khách nữa rồi.

– Sao bữa nay em đi làm về khuya quá vậy?

Hà nói láo:

– Mấy thằng cô hồn say rượu trong quán níu kéo, em nể bà chủ phải tiếp tụi nó tới gần giờ giới nghiêm mới về được, tối qua đã ngủ lại một đêm rồi đó.

San tin lời Hà ngay, chàng biết tình trạng của những cô gái bán bia ôm là như vậy. Mấy cô này không hẳn là những cô gái mãi dâm, nhưng nhiều khi đi ngủ với khách, kiếm thêm tiền cũng không có gì lạ.

San cho xe chạy thực nhanh, chàng cũng không muốn rắc rối với cảnh sát làm gì, mặc dù có Sự Vụ Lệnh đi trong giờ giới nghiêm, nhưng San không muốm lợi dụng trong những trường hợp như thế này. Có lẽ Hà cũng biết vậy, nên nàng không nói gì nữa, cho dù Hà có muốn nói gì, San cũng không nghe được vì xe chạy quá nhanh, gió thổi vù vù bên tai. Bỗng San chựt để ý, ngực Hà ép sát sau lưng chàng, hai tay nàng ôm lấy eo chàng thực chặt như sợ té. Bộ ngực Hà cũng nổi tiếng vào khổ lớn trong võ đường. Đã có nhiều lần San biết Hà cố tình để hở hang trước mắt chàng cũng như nhiều người khác mà Hà chú ý, hoặc đang nhờ vả một điều gì. Chàng cũng chẳng lạ gì nhiều học trò trong võ đường đã ngủ với nàng.

Đó cũng là lý do tại sao thầy Tư không điểm đạo cho Hà nhập môn. Có điều Hà cũng không bị loại ra khỏi võ đường vì nàng chi tiền cho thầy Tư rất hậu hĩ, nếu không có nàng chu cấp, chưa chắc gì thầy Tư có đủ tiền chi dùng thoải mái như ngày hôm nay. Tất cả các học trò khác đều nghèo như chàng, làm gì có tiền mà cho thầy Tư hàng tháng như Hà được. Có lẽ chỉ còn vài phút nữa là tới giờ giới nghiêm, ngoài đường vắng tanh, không còn bóng dáng chiếc xe nào. San tăng vận tốc xe nhanh hơn nữa, gió thổi ù ù. Bỗng Hà vỗ vào lưng San ra

hiệu cho chàng dừng lại. San ngạc nhiên, nhưng chàng cũng cho xe ép sát lề.

Chàng ngạc nhiên hỏi:

– Ủa, bộ em muốn xuống đây hả, chỗ này đâu có nhà cửa ai đâu?

Hà vừa đổi thế ngồi vừa nói:

– Không phải em muốn xuống đây đâu. Thầy chạy nhanh quá nên em sợ té, nói thầy đậu lại cho em ngồi chàng hảng cho chắc ăn thôi. Bây giừ thầy cho xe chạy được rồi đó.

San mỉm cười, chàng rồ máy cho xe chạy ngay. Bây giờ chẳng nhữngbộ ngực Hà ép sát vô lưng chàng, mà cả phần thân thể nàng cũng bám chặt phía sau lưng, San mường tượng thấy hết những gì Hà có. Chàng nghĩ thầm hình như con nhỏ này không mặc một thứ gì khác ngoài bộ đồ bà ba bên ngoài này. Thân thể chàng nóng lên hình ảnh những cuộc truy hoan ngập đầy đầu óc. Hình như Hà cũng biết San đang nghĩ gì, thân thể nàng càng tra sát phía sau thực bạo dạn. Nhưng chẳng mấy chốc đã tới đầu hẻm nhà nàng, San cho xe đi từ từ lại, con đường nhỏ nhấp nhô những hàng hiên nhà lồi ra thụt vào. Khi còn cách nhà Hà một quãng, nàng ra hiệu cho San dừng lại. Cả xóm vắng tanh, tối om om, chỉ có ánh đèn xe Honda của San rọi sáng được một khúc. Hà tuột xuống xe, San vừa chống chân xuống đất, nàng đã với tay tất máy, bóng tối ập xuống thực nhanh bao lấy hai người khi chiếc đèn xe chợt tắt. San chưa kịp nói gì, Hà đã đứng sát vô vít đầu chàng xuống hôn thực bạo lên

môi. San không còn suy nghĩ gì nữa, những ham muốn lúc đang chạy xe bùng lên dữ dội. Chàng vòng tay ôm lấy nàng. Hà thì thầm:

– Anh ơi, anh có giận em không?

San nói như người trong mộng:

– Tại sao anh lại giận em chứ.

– Em lãng mạn quá phải không anh?

– Như vậy mới dễ thương mà.

– Anh có khinh em không?

– Chẳng bao giờ anh nghĩ như vậy cả.

– Anh có biết em thương anh lâu lắm rồi không?

– Tại sao em không nói?

– Em sợ…

– Em sợ cái gì chứ?

– Trong võ đường ai không sợ anh. Thầy Tư còn nể anh há gì tụi em.

San cười nho nhỏ:

– Như vậy mà sao anh không biết.

Hà cắn nhè nhẹ vô tai chàng.

– Anh làm bộ thôi.

– Thế bây giờ em còn sợ anh không?

– Sợ chứ, tại em thương anh quá nên làm ẩu thôi, lúc nãy anh không thấy em run muốn chết đó sao?

San luồn cả hai tay vô áo Hà.

– Có phải không đó?

Hà ứ một tiếng nho nhỏ, nhưng nàng để yên cho hai bàn tay San mò mẫm. Mặt Hà gục xuống vai chàng. Nàng thủ thỉ:

– Mai mốt anh cưới chị Hoa rồi cũng đừng quên em nhé.

San thì thào:

– Chỉ sợ lúc đó em xa lánh anh thôi.

– Em thề với anh, không bao giừ quên anh đâu. Bất cứ lúc nào anh muốn, em vẫn xin chiều anh tất cả như ngày hôm nay.

– Em có giữ được lời nói đó hay không?

– Tại sao không được chứ? Anh còn lạ gì em nữa, với ai còn dấu giếm, chứ có cái gì em qua mắt được anh đâu. Anh không khinh em đã là may cho em rồi.

– Tại sao lại khinh em được. Trời cho mỗi người một cái số biết ai hơn ai mà trọng mà khinh. Hơn nữa, nếu may mắn bây giờ có được một chút địa vị trong xã hội, nhưng liệu tồn tại được bao lâu đây. Sự tồn tại lâu dài là cái ân tình mà thôi phải không em?

– Hình như Hà cảm động thực sự, nàng nghẹn ngào không nói được nữa. Môi nàng tìm lên

gắn chặt lấy bờ môi San. Hai tay ôm ghì lấy chàng…

Khi San vòng xe lại, trở ra. Hà vẫn còn tần ngần nhìn theo, tự nhiên nàng có những so sánh giữa San và Tam. Một người khôn ngoan, ăn nói ngọt ngào tới tim, tới óc người khác, thân thể lúc nào cũng tỏa đầy sự đam mê, che chở cho người chung quanh, nhưng với nàng không thế nào chinh phục con người này làm của riêng được. Còn một người tính tình đôn hậu, thực thà. tới khù khờ; không biết ăn nói văn hoa, nhưng dễ sai bảo và đối với Hà thực dễ dàng nắm trong tầm tay, sai khiến làm tất cả những gì nàng cần thiết. Cũng vì vậy, nhiều lúc Hà cũng thấy tội nghiệp và tìm được thú yêu đương thực dễ dàng trong con người này.

Bây giờ Hà trở về với những gì của nàng có thực sự. Nàng biết giờ này Tam đang trông mong nàng lắm, đã hai hôm rồi không về.

Khi Hà bước vô nhà, Tam đã chạy ra ôm chầm lấy nàng, hỏi han rối rít. Chàng đỡ nàng ngồi xuống giường, lấy nước lau mặt cho Hà và kể lại cho nàng nghe hết những gì lúc nàng vắng nhà. Hà mừng lắm, nàng không ngờ tụi nhỏ lại được việc như vậy, nàng thủ thỉ với Tam:

– Nếu sòng bài mà làm ăn được, em đâu có phải đi làm đêm hôm như thế này nữa.

Tam nghe Hà nói mừng lắm, chàng hớn hở:

– Phải đó, từ nay em cứ ở nhà lo sòng bài với anh, có khi còn nhiều tiền hơn em đi làm như thế này.

Hà mỉm cười, gật đầu. Thực ra nàng cũng đâu có muốn làm cái nghề bạc bẽo, trơ chẽn này. Cực chẳng đã phải bán thân nuôi miệng thôi. Bây giờ đã có Tam, lại có nguồn lợi như thế này còn tội gì tiếp tục con đường nhơ bẩn đó nữa. Hà ôm lấy Tam, ghì chặt chàng vào lòng.

Cả hai ngả xuống giường, cuộng vào nhau. Những thèm khát yêu đương còn đọng lại trong người Hà khi San rời nàng, giờ đây tuôn trào vô Tam, nàng rít lên ngay từ phút đầu. Thân thể nàng căng cứng, hàng nút áo bật tung ra ngay, Tam ném chiếc áo xuống đất. Thân thể Hà lồ lộ dưới ánh đèn điện như một thân hình vệ nữ.

Tam đam mê trong thú yêu đtâlng tột cùng. Chàng nói thực nhỏ bên tai Hà:

– Nhất định anh sẽ bảo vệ sòng bầu cua này cho tới chết, để đem tiền về cho em. Em sẽ ở nhà nghỉ ngơi, luyện bùa, nuôi ngải như em thích.

Hà tát nhe nhẹ lên má Tam mơn trớn.

– Có phải không đó, hay là khi có tiền rồi lại bỏ em lăn lóc một mình thôi.

Tam lụp chụp, nói:

– Không có đâu, không có đâu, nếu anh bỏ em cho ông Tổ hành anh chết đi, đừng thấy ánh mặt trời nữa.

Hà bụm miệng Tam lại không kịp, nàng giẫy nảy lên:

– Trời đất ơi, ai bảo anh thề vậy. Tầm bậy tầm bạ quá hà.

Tam cưừi hì hì, khù khờ:

– Ờ, thôi anh không thề nữa đâu.

Hà siết thật chặt cổ Tam, cắn mạnh. Tam vẫn cười hì hì, không biết phải làm gì. Hình như

chàng cố chịu đựng để đền cái tội thề ẩu vừa rồi.

Hà rít lên:

– Em cắn cho anh chết luôn.

Tam ngây ngô:

– Ừ em cứ cắn đi, anh không đau đâu.

Hà cười khúc khích, hai tay nâng mặt Tam lên, nhìn thật chăm chú vô mắt chàng, nói:

– Sao anh khờ quá à. Em không muốn làm anh đau đâu. Còn để anh sống kiếm tiền cho em ở nhà luyện bùa chứ. Chỉ có điều em chưa được điểm đạo thật là khó lòng chu toàn những điều mong ước được.

Tam nhanh nhẩu:

– Hay là để anh điểm đạo cho em.

Hà đập mạnh tay vào lưng Tam, gắt:

– Tầm bậy nè, anh điểm đạo cho em rồi làm sao chúng mình thành vợ chồng được.

Tám chợt nhớ ra quy luật của môn phái, chàng tiếc rẻ, nói:

– Ờ, uổng quá héng. Mình biết mà không làm gì được mới tức chứ.

Suy nghĩ một lúc, Hà bảo chàng:

– Anh đừng lo, em nghĩ ra một kế rồi.

Tam mừng rỡ, hỏi:

– Em nói anh nghe đi.

Hà từ từ nói:

– Này nhé, thầy Tư không điểm đạo cho em vì thầy biết em đang bán bia ôm và lâu lâu lại tiếp khách nữa. Nhưng thầy Tư cũng không loại em ra khỏi võ đường vì thầy cần tiền của em. Bây giờ em nghỉ bán bia ôm, lấy anh, chỉ ở nhà cơmn nước thôi. Đồng thời chúng mình lại có tiền chu cấp cho thầy Tư, em hỏi anh còn lý do nào thầy Tư không điểm đạo cho emnữa?

Tam mừng hớn hở:

– Như vậy là chắc ăn rồi. Thế nào thầy Tư cũng điểm đạo cho em thôi.

– Nhưng cũng còn nhiều vấn đề lắm.

– Còn gì nữa đâu?

– Có chứ, thứ nhất: chúng mình phải làm đám cưới ngay, để cho thầy Tư tin và mọi người không ai còn phá phách em nữa. Thứ hai: Hàng ngày lựa những lúc thầy Tư vui, anh kỳ nèo thầy Tư điểm đạo cho em, trong khi đó, chúng mình dùng tiền vừa mua chuộc lòng thầy ấy, cũng vừa bắt chẹt nữa.

– Bắt chẹt thế nào chứ?

– Có gì đâu cứ nhè lúc nào thầy Tư thật túng bấn là chúng mlnh lờ đi, không chung tiền cho ông ấy nữa là có hiệu quả ngay chứ gì.

Tam cười sằng sặc, chàng có vẻ phục Hà lắm. Bỗng Tam chợt nhớ tới mấy cuốn sách bùa mượn trộm của thầy Tư đưa cho Hà bữa trước, chàng hỏi:

– Còn mấy cuốn sách bùa em chép tới đâu rồi?

– À xong hết rồi, chiều mai em mang về để anh trả lại, kẻo bại lộ thì nguy to đó.

– Em làm sao mà hay quá vậy?

– Em đã nhờ một người bạn chụp hình lại tất cả những trang sách ấy, anh ta đã rửa ra hình rồi, nhưng chờ đóng thành cuốn sách, chiều mai là xong hết.

– Như vậy là chúng mình đã có tất cả những gì chú Tư có nhưng không biết có luyện được không đây?

– Tại sao anh lo luyện không được? Em không biết bùa thì như thế nào, nhưng về ngải, em đã biết tất cả cách luyện cũng như cách sử dụng rồi. Bây giờ chúng ta chỉ còn lo đem chúng về trồng trong vườn ngải bên Thủ Thiêm nữa là xong.

Tam hơi trầm ngâm:

– Biết là một chuyện, nhưng kiếm cho đủ những loại ngải ấy lại là cả một chuyện khác.

Hà mỉm cười:

– Anh lầm rồi, có những thứ ngải thực độc địa mà mọi người cứ tưởng là cây kiểng hay rau cỏ dại. Thí dụ như ngải Ma Lai anh có biết nó ra sao không?

– Anh nghe chú Tư nói thứ đó khó nuôi lấm, ít người có.

Hà vẫn cười bí mật.

– Anh có biết công dụng của nó ra sao không?

Tam lụp chụp trả lời:

– Biết chứ, biết chứ, thử đó ăn vô là đứt ruột liền, có trời cứu.

– Anh đã nhìn thấy ngải Ma Lai bao giờ chưa?

Tam ngẩn người ra nhìn Hà.

– Bộ em có nhìn thấy nó rồi à?

– Chẳng những em nhìn thấy, mà em còn lấy nó thử chơi nữa.

– Em không có nói rỡn phải không?

– Không, em đâu có rỡn với anh làm gì. Khi đọc cuốn sách ngải của thầy Tư tới khúc ghi chú về ngải Ma Lai, em mới bật ngửa ra là thầy Tư trồng cả trăm cây ngải Ma Lai ngay trước cửa nhà mà không ai biết. Em cũng chưa tin tưởng ở những lời ghi chú đó lắm, nên mới nhổ một cây về thử cho con mèo nhà em ăn. Anh có biết kết quả ra sao không?

Tam hồi hộp hỏi:

– Kết quả thế nào?

– Sau khi con mèo ăn xong miếng cá có rắc chút ngải Ma Lai, chỉ độ năm phút sau nó dẫy đành đạch, chết ngắc. Trước khi chết, nó són cứt, đái ra tùm lum. Mà kỳ lắm, mùi hôi thối không thế nào chịu được. Phân nó mầu xanh lè như chiếc lá của Ngải Ma Lai nữa.

Tam rùng mình.

– Ghê vậy sao?

– Phải, em cũng không ngờ thứ ngải đó độc địa như vậy.

– Em nói chú Tư trồng cả trăm cây trước nhà sao không ai biết?

– Mọi người không biết vì lầm ngải Ma Lai với loại cây khác thôi.

– Vậy nó ra sao?

– Anh có biết trước nhà thầy Tư có một vườn rau dấp cá không? Tam nói ngay:

– Biết chứ sao không.

– Đó là vườn ngải Ma Lai đó, chứ không phải rau Rấp Cá đâu.

Tam ngồi bật dậy, sợ hãi.

– Em có nói chơi không đó?

Hà bình tĩnh đáp:

– Em không nói chơi đâu.

– Nếu vậy ai không biết bứt ăn chết cha sao?

– Đó cũng là lý đo tại sao những người chơi bùa ngải không bao giờ ăn rau Rấp Cá. Họ sợ lầm với ngải Ma Lai chứ không phải loại rau đó có điều gì kiêng cử với họ đâu.

– Hèn gì Chú Tư luôn luôn nhắc các đệ tử không bao giờ được ăn rau Rấp Cá. Nhưng mà bộ rau Rấp Cá là ngải Ma Lai hả?

– Không phải đâu, nó chỉ giống nhau như hệt, song ngải Ma Lai nhổ lên nó có củ như củ sắn nho nhỏ. Nếu anh chỉ nhìn phía trên không thôi, không thế nào phân biệt được ngải Ma Lai và rau Rấp Cá đâu. Nhưng khi nhổ lên mà thấy nó có củ dưới gốc thì coi chừng, chính y đó. Ăn vô là bỏ đời.

– Như vậy ăn rau Rấp Cá dễ bị lầm lắm.

– Dù có lầm ăn vô cũng không chết đâu.

Tam ngạc nhiên, hỏi:

– Em nói cái gì kỳ vậy?

– Tất cả các loại ngải đều phải biết cách dùng mới có hiệu quả. Ngải Ma Lai cũng vậy. Ai ăn phải thứ ngải này trộn với cứt Gà Sáp mới chết, còn như ăn khơi khơi như ăn rau Má thì vô hại.

Bây giờ Tam mới hết thắc mắc, chàng chợt nhớ ra chuyện Ma Lai ăn cứt Gà Sáp mà chú Tư thường kể.

– Hèn gì Chú Tư thường kể chuyện con Ma Lai ăn cứt Gà Sáp là nhắm vào cách luyện ngải Ma Lai. Có ai ngờ như vậy đâu.

– Đúng rồi, chắng những thầy Tư thường kể chuyện đó mà mọi người ai cũng biết chuyện Ma Lai đêm đêm tìm cứt Gà Sáp mà ăn. Thực ra đó là cách truyền tụng luyện ngải Ma Lai của giới chơi bùa ngải để cho dễ nhớ, mọi người không ai biết thôi.

Hà nắm tay Tam kéo chàng nằm xuống.

– Anh nằm xuống đi, làm gì mà ngồi sửng như ông phỗng đá vậy.

Tam cười hì hì, lấy tay quẹt mồ hôi trên trán, chàng nghe Hà nói về ngải Ma Lai mà soát mồ hôi lúc nào không hay. Chàng với tay tắt đèn nằm xuống bên Hà. Bóng tối tràn đầy căn phòng nhỏ. Hà gác một chân lên mình Tam, nói:

– Thôi chúng mình đi ngủ nhe.

Tuy vậy nhưng Tam không thế nào ngủ được, chàng chằn trọc nhìn lên trần nhà đen thui mà tưởng tượng ra hàng trăm chuyện ma quái, một lúc sau, Tam nói nho nhỏ:

– Hà à, trong cuốn sách ngải của chú Tư có ghi rõ tất cả phép luyện các giống ngải hay sao?

– Dạ, mỗi thứ ngải đều ghi chú đủ cả cách dùng cũng như hình dáng của cây ngải nữa.

– Tất cả có bao nhiêu loại ngải được ghi trong đó.

– 36 loại.

– Hèn gì trong lời kinh tụng của môn phái chúng mình có câu “Ba Mươi Sáu Vị Tà Ngải” là như vậy.

– Anh Tam à. Hình như cuốn sách ngải này thầy Tư có trao cho thầy San chép rồi phải không?

– Đúng rồi, thầy San chép cuốn sách này ngay từ khi được xuất sư, lúc đó anh đâu có biết nó lợi hại như vậy nên không để ý.

– Ngoài cuốn sách này ra, anh còn thấy cuốn sách nào nói về ngải nữa không?

– Anh đâu có biết, bộ cuốn sách này chép không đủ sao?

– Cuốn sách này chép đủ hết phép luyện và cách dùng, cũng như tả hình dáng 36 loại ngải, nhưng em không thấy có ghi cách giải.

Tam chợt nhớ ra điều gl, chàng kêu lên một tiếng:

– Thôi chết rồi, còn một cuốn nữa mầu đỏ thầy San còn giữ.

– Anh hỏi mượn đi.

Tam giẫy nảy lên:

– Đừng có súi dại chứ, chúng mình vừa trộm cả đống sách, bây giờ anh lại mở miệng ra hỏi, như vậy có khác gì lậy ông con ở bụi này hay sao.

– Ừ héng, để lộ ra là bỏ đời.

– Bỏ đời là cái chắc rồi, hơn nữa, từ hồi nào anh không biết chữ, bây giờ lại đi mượn sách về ngắm hay sao. Có ai ngu như con heo cũng biết tụi mình gian. Nhất là thầy San thì đừng hòng qua mặt nó. Anh ngán thằng này còn hơn chú Tư nữa!

– Không hiểu sao em cũng như anh vậy đó. Nhiều lúc mình còn dám rỡn mặt với thầy Tư, còn thầy San mình lại không dám, mặc dầu anh ấy cũng chỉ sấp sỉ như tụi mình chứ có hơi gì nhiều đâu.

– Ừ thôi ngủ đi nhé, khuya rồi đó.

Hà không nói gì nữa, nàng cũng buồn ngủ rồi. Bàn tay Tam mò mẫm nhẹ nhàng trên thân thể làm nàng dễ chịu và lịm đi lúc nào không hay.

Thời gian trôi qua thực mau, hôm nay lại tới ngày San hẹn Hoa tới đón nàng lên Saigon chơi. Con đường xuống cầu Bình Lợi như dài ra hơn mọi lần. San cho xe chạy thực mau, gió thổi ù ù qua hal bên tai. Trời chưa sáng rõ mà đã oi bức khó chịu rồi. Trên trời nhiều đám mây đen kéo nhau che kháp vùng. San đoán hôm nay dám có mưa lớn lắm. Sở khí tượng đã tiên đoán cả tuần nay một trận bão sẽ thổi qua đây vào cuối tuần này.

Tới đầu hẻm nhà thầy Mười, San đã thấy Hoa ra đón chàng ở đó. Nàng cười thực tươi, khuôn mặt rạng rở.

– Em đoán giờ này thế nào anh cũng tới.

San mỉm cười vui sướng:

– Sao em tài quá vậy, bọ thầy Mười có dậy em học bói toán nữa sao?

Hoa thực thà nói:

– Dạ, em có biết chút ít, nhưng mà em đâu có bói anh xuống đây chơi hôm nay đâu. Anh chả hẹn em tuần trước là gì.

San cười hì hì, nắm nhẹ tay Hoa.

– Anh nói chơi thôi, sao em thực thà quá vậy. Mấy bữa nay có gì lạ không em?

Hoa gật đầu.

– Anh vô nhà em cho anh coi.

– Cái gì mà bí mật quá vậy?

Hoa cười khúc khích.

– Em biết anh thích lắm đó.

– Vậy thì em leo lên xe đi, anh chở em vô trong.

Hoa không để San phải nói lại lần thứ nhì, nàng leo lên xe chàng ngay. San rồ máy cho xe chạy vào trong xóm. Con đường đất nhỏ, hai bên dừa Xiêm mọc dài che phủ cả phía trên, những trái dừa xanh mơn mởn in bóng xuống con lạch rung rinh ánh nước. Vài con chim bay vội vã lúc xe San lướt qua.

– Thầy Mười đang làm gì ở nhà hả em?

– A, thầy đi chữa bệnh rồi, đi từ sáng sớm lúc em chưa thức nữa.

– Bao giờ thầy mới về?

– Em đoán cũng phải tới tối mới về được, hơn nữa, hôm qua thầy Mười nói với em, hôm nay thế nào cũng có mưa to, gió lớn. Không biết thầy có về kịp tối nay không, hay là lại kẹt luôn trên Lái Thiêu mất.

– Thầy đi chữa bệnh gì vậy?

– Em nghe thầy nói có người bị thư ếm gì đó, gần chết rồi ông ta là một thầy pháp thì phải.

– Thầy pháp mà lại để cho người ta ếm à?

Hoa cũng cười theo, nàng vòng tay ôm chặt bụng San hơn nhữa. Con đường gồ ghề nên sóc quá. Xe vô tới sân nhà, Hoa nói ngay:

– Anh vòng xe ra nhà sau đi, không có ai ở nhà trên đâu.

San ngạc nhiên.

– Ủa, mọi người đâu hết rồi?

– Dì Mười đi bán hàng, mấy đứa nhỏ đi chợ với ngoại em. Bây giờ còn có một mình em coi nhà thôi.

Hoa mới nói xong, xe cũng vừa tứi căn nhà nhỏ phía sau. Nàng bảo chàng:

– Anh cho xe chạy luôn vô trong nhà đi, em sợ để ngoài này chút nữa trời mưa quá.

Mấy con chó thấy người lạ, chạy ào ra sân sủa dử dội. Hoa nạt một tiếng, chúng cúp đuôi chạy vô nhà ngay. San cười:

– Kể ra em cũng có uy đó chứ, phải chi anh đi một mình, tụi này dám làm thịt anh lắm.

Hoa cười khúc khích.

– Cái anh này cứ ngạo em hoài.

San chống xe lên, chàng nhìn quanh.

– Nhà vắng quá, em ở nhà một mình không sợ ăn cướp sao?

Hoa nhìn San tinh quái.

– Anh nghĩ có đứa nào vô nhà thầy Mười ăn cướp được hay sao?

San nắm tay Hoa kéo nàng sát vô người chàng.

– ờ héng, nhất là thầy Hoa coi nhà, có Thiên Lôi cũng phải né chứ nói gì mấy thằng cóc con phải không?

Hoa dựa sát vô mình San cười khúc khích, chàng vòng tay ôm lấy nàng. Hoa vừa ngước mặt lên, San đã cúi xuống, nụ hôn đầy ắp bờ môi mọng đỏ làm Hoa run lên, nàng nhắm mắt lại. Lần nào cũng vậy, San thường hôn nàng như thế và Hoa không còn tự chủ được nữa; nàng níu cưng lay chàng. Bàn tay San luồn qua vạt áo bà ba làm nàng càng run rẩy hơn, San lúc nào cũng tham lam như vậy, nhưng không hiểu sao nàng chiều chàng đử mọi thứ. Chưa có lần nào Hoa phản đối hay không chịu cả, nhất là những lúc nhà không có ai như hôm nay, Hoa biết thế nào San cũng còn đi xa hơn thế nữa. Nàng thì thầm:

– Anh ơi, vô buồng trong đi, đừng để ai đi ngang thấy làm em mắc cỡ lắm dó.

San không nói gì, cúi xuống bế bổng Hoa vô buồng. Hoa vẫn úp mặt vô bờ vai chàng, nàng không dám mở mắt nhìn San vì mắc cỡ. Hàng nút áo ngoài đã bật tung ra tự hồi nào, chiếc áo lót của Hoa cũng bị kéo lệch qua một bên, nước da trấng ngần làm San mê man trong hơi thở cuồng dại.

– Em thương anh nhiều không?

– Nhiều.

– Ngoại em có nói gì không?

– Không, ngoại cũng thương anh ghê lắm. Ngoại nhắc anh hoài đó.

Đám cưới xong, anh mướn nhà trên Saigon, nhất định phải đưa cả ngoại em về ở chung mới được. Bây giờ em đâu còn ai ngoài bà ngoại nữa phải không?

Hoa dụi đầu vô ngực chàng.

– Dạ, chỉ còn hai bà cháu thôi.

Ngoài trời, cơn mưa ập xuống thực nhanh, những hạt mưa thưa và nặng rơi trên mái lá rào rào. Gió bắt đầu rít lên từng cơn, mây đen kéo tới thực nhanh, bầu trời bỗng dưng tối xầm lại. Một tia chớp loé lên, tiếp theo tiếng nổ đinh tai, nhức óc. Hoa ôm chặt lấy San, nàng tìm thấy ở chàng những che chở vô biên trong cuộc đời. San kéo chiếc mền ở góc giường đắp lên cho cả hai đứa. Hoa vẫn xoắn lấy chàng. Nàng ôm cứng thân hình lực sĩ của San, dấu mặt đi qua vai chàng để che lấp những đam mê cùng cực hiện lên khuôn mặt. San chồm lên làm thân thể nàng cong cớn. Tiếng rên rỉ bật ra khỏi miệng…

Hình như gió đang đổi chiều, đập vô nhau, xoay thành cơn lốc bất ngờ. Trận mưa như thác đổ ầm ầm trút xuống. Nước chẩy lênh láng, tràn cả vô nhà.

Đang nằm ôm Hoa nghe tim nàng đập, bỗng San nghe có tiếng cục cục như gà trống gọi mái, chàng nói nho nhỏ:

– Ủa, trời mưa lớn như thế này, anh gà trống nào hứng trí đi gọi gà mái vậy kìa.

Hoa nhổm dậy, nàng ..nghiêng tai nghe, nhưng không thấy gì.

– Em có nghe thấy gì đâu.

San cũng ngồi dậy, nghe ngóng.

– Rõ ràng anh nghe thấy tiếng cục .cục mà. Kỳ cục héng.

Hoa kéo chàng nằm xuống.

– Thôi mặc kệ nó, chắc anh nghe lộn đó, mưa rơi thôi mà.

Vừa nói nàng vừa gác một chân lên mình San, bỗng tiếng cục cục vang lên thực rõ như ngay sát chân giường. Hoa lăn một vòng vô phía trong, mặt nàng xanh lét. Giọng run rẩy, nói không ra hơi.

– Trời ơi…trời ơi, chết rồi, chết rồi.

San cũng tá hỏa, tốc mền ngồi dậy, nhưng Hoa níu cứng chàng không cho nhúc nhích.

Chàng ngạc nhiên hỏi:

– Cái gì vậy, bộ thầy Mười về hả?

Hoa lắp bắp:

– Không…không phải đâu.

– Vậy em sợ cái gì chứ?

Vừa nói, San vừa kéo nàng ngồi dậy, cả hai ngồi dựa vô tường, quay mặt ra cửa. Chiếc mền đã bị San hất qua một bên, thân thể Hoa lồ lộ cũng không làm nàng để ý. Nước da trắng ngần không một vết nhăn, những đường cong của một thân-hình vệ nữ từ trên xuống dưới ép sát vào thân thể San. Hoa đang trong cơn sợ hãi cùng cực, San cố trấn tĩnh nàng.

– Em đừng sự gì cả, có anh ở đây, không ai làm gì được em đâu.

Vừa nói San vừa luồn tay dưới gối rút cây súng chàng vẫn thường mang theo mình, lên đạn. Trong khi Hoa vẫn còn run lẩy bẩy, hai tay ôm cứng lấy cổ San.

– Không phải người ta đâu. Rắn…rắn thần về đó.

San lập lại lời Hoa:

– Rắn thần?

Tiếng cục cục lại nổi lên, lần này nghe thực rõ. Hoa lại co người lại, run lẩy bẩy, không còn nói được lời nào nữa. Bỗng San chợt nhớ tới thầy Tư thường nói về những cặp Linh Xà hay xuất hiện ở các miếu cổ trong đêm tối. Theo thầy Tư chúng chỉ là một loài rắn sống rất lâu năm và khôn kinh khủng, có thể nói, chúng có trí óc minh mẫn còn hơn con người nữa. Loài rắn này khi đã xuất hiện ở đâu rồi, ít có khi di chuyển đi nơi khác lấm, chúng thường làm cho người ta sợ mà cúng quải để đêm đêm về ăn. Không biết chúng có giúp ích gì được

những người cúng quải cho chúng ăn hay không, nhưng tuyệt đối khi đã được ăn uống ở đâu rồi, không bao giờ quấy phá khu vực ấy nữa. Thường thường mọi người đều coi chúng như thần linh. Những con rắn này dài cũng phải hai ba thước, mầu đen, xám hay có khi mầu trắng thì to lớn gấp mấy lần những con khác. Đặc biệt con nào trên đầu cũng có một chiếc mào như con gà trống, và hai bên mép lại có những sợi râu thực cứng. Có thể nói chúng mang hình ảnh một con rồng trong tranh vẽ nhưng không có vẩy mà thôi. Đặc biệt nhất là bao giờ cũng đi từng cặp, ít có khi nào người ta thấy chúng đi một con cả. Cũng theo lời thầy Tư, những con Linh Xà này không sợ Ngải Rắn như những con rấn thường. Tuy nhiên, Ngải Rắn cũng làm chúng khó chịu mà bỏ đi.

San cúi xuống nhìn Hoa đang run rẩy trong lòng chàng, một tay ôm ngang nàng, một tay cầm cây súng chĩa ra phía ngoài, chàng cố trấn tĩnh nàng.

– Anh biết rồi, có phải em nói mấy con rấn thực lớn, có mòng như mòng gà đó không?

Hoa nghe San nói càng run hơn, nàng lấy tay bịt miệng chàng lại, rên rỉ:

– Anh ơi anh, đừng có nói tầm bậy mà. Các ngài linh thiêng lắm đó, bắt anh chết bây giờ.

San bật cười, chàng đã biết chắc là loài rắn này về đây rồi hèn gì không làm Hoa sợ hãi như vậy. Những học trò thầy Mười và ngay cả thầy Mười nữa cũng đâu có biết nhiều về phép luyện rắn, bởi vậy gặp loài rắn này về không sợ sao được. Còn với thầy Tư và các đệ tử đã học phép luyện rấn, nếu gặp được loài rắn này phải gọi là một kỳ duyên hiếm có. Tuy nhiên, bắt chúng thực là khó và điều trở ngại nhất là sự mê tín dị đoan của dân chúng trong vùng đó, họ không bao giờ cho bất cứ ai đụng chạm tới loài rắn này, vì cho chúng là thần linh của họ.

Tiếng cục cục lại vang lên, thân thể Hoa mềm nhũn, hình như nàng muốn sỉu trong lòng chàng. San bảo Hoa:

– Em đừng có sợ nữa, hãy xem anh bắt chúng nè.

Hoa ré lên, San không để cho nàng có phản ứng gì nữa, chàng đưa tay lên miệng, vận khí lên môi thổi phì phì liên tục mấy tiếng. Có nhiều tiếng lục cục rồi lõn chõm như có vật gì rơi xuống nước. Chỉ một phút sau, có tiếng như nhiều con cá vẫy vùng dưới nước. San đoán ngay được ba con rắn Trun của chàng đã bắt gặp con Linh Xà rồi, có lẽ chúng đang quần thảo với nó. Chàng hối Hoa.

– Mặc quần áo vào mau lên em, mấy con Rắn Ma của anh đang đánh nhau với con Linh Xà ở nhà ngoài rồi, chúng mình ra đó tiếp sức với chúng mới được. Dù sợ hãi, nhưng Hoa cũng lật đật mặc qưần áo vô thực nhanh. Khi San tụt xuống giường, nàng hơi ngần ngừ một chút, không dám xuống. Nhưng thấy San chạy ra nhà ngoài, Hoa cuống quýt theo ngay. Nước đã tràn vô nhà lên tới mắt cá, hai người lội bì bõm.

Vừa tới cửa, San đã nhìn thấy ngay một con rắn khổng lồ to bằng bắp chân, dài cũng ba, bốn thước là ít. Toàn thân mầu trắng như bông, da nó lóng lánh như có kim tuyến. Trên chiếc đầu to như cái đấu, một cái mòng thực cao như mòng gà trống, lưỡi nó thò ra, thụt vô trông thực khiếp đảm. Ba con Rắn Ma của chàng chấn ba góc, không chút sợ hãi, nhưng San biết ngay chúng không thế nào lấn áp đảo nổi con Bạch Xà này. Tuy nhiên, con Bạch Xà cũng không làm gì được chúng, những con rắn Trun được chàng huấn luyện cả mấy năm trời, tinh khôn còn hơn chó săn, chúng biết không làm gì được con Bạch Xà khổng lồ, nhưng nhất định giữ chân nó lại, không cho chạy trốn.

Nhìn thấy tình hình bất lợi cho phe mình, San vội vàng móc trong túi qưần một mớ Ngải Rắn thẩy vô mình con Bạch Xà, con vật tinh khôn né tránh ngay, nó lấy đuôi hất những củ ngải văng ra xa làm nước bắn tung tóe.

Mấy con Rắn Ma của San, nhân cơ hội con Bạch Xà bậm đối phó vứi San, chúng nhẩy sổ vô táp liền. Con Bạch Xà túng thế phải lui vô vách tường, cuốn mình lại. San không ngờ nó khôn như vậy, bây giờ nó không còn phải chống đỡ tứ phía nữa, trận chiến phân ranh ngay, nó phải đối đầu trước mặt ba con Rắn Ma của chàng xếp một hàng ngang, chấn trước con Bạch Xà, thỉnh thoảng chúng phải chườn lại phía sau để né tránh con Bạch Xà tấn công, nhưng con Bạch Xà cũng không chạy được, vì hễ cứ chực mổ con này, hai con kia xông vào ngay, nên nó lại phải rút vào thế thủ sát vách.

Bỗng San nhìn thấy cái lưới đang máng trên vách, chàng mừng rỡ bảo Hoa:

– Hoa, em lấy cái lưới kia mang ra đây cho anh ngay đi mau lên, mau lên.

Dù sợ hãi, nhưng Hoa cũng luýnh quýnh nghe lời San ngay, nàng chạy lại kéo chiếc lưới xuống đem ra cho San. Chàng mừng rỡ, ném hết số Ngải Rắn còn lại vô mình con Bạch Xà, trong khi con Bạch Xà co người lại, chàng đỡ chiếc lưới trên tay Hoa, thẩy liền vô mình nó. Con Bạch Xà không côn đường tránh nữa, nằm gọn trong lưới. Có lẽ nó biết bị bắt nên vùng vẫy dữ dội, nhưng chiếc lưới đã bao trùn lấy toàn thân nó rồi, càng vùng vẫy bao nhiêu, chiếc lưới càng rối mù, cuốn chặt lấy nó hơn nữa. San biết nó sáp nổi điên lên, không còn sợ gì nữa, chàng đưa tay lên miệng thổi phì phì mấy tiếng, mấy con Rắn Ma bò lại phía chàng ngay, San cúi xuống để ngửa bàn tay trên mặt đất cho chúng chui vô tay áo.

Hoa há hốc miệng nhìn những con Rắn Ma của San chui vô tay áo chàng. nàng hơi lui lại.

San phải hối:

– Chạy ra sân đi em, con Bạch Xà sắp làm dữ bây giờ đó.

Ngoài trời mưa vẫn tầm tã, gió thổi thực mạnh, cơn bão mà đài khí tượng tiên đoán mấy hôm nay, thực sự đang kéo qua đây, những hạt mưa hắt vô mặt San ran rát. Hoa cũng đã chạy theo San, nhưng nàng không dám tới gần chàng. San biết ngay nàng sợ mấy con Rắn Ma trong tay áo San. Chàng cũng chợt nhớ phải để chúng trong nhà canh chừng con Bạch Xà, San trở vô nhà, bung tay áo, miệng rít lên những tiếng phì phì nghe thực lạ tai. Mấy Con Rắn Ma trong tay áo chàng chui ra ngay, nhưng lần này chúng không tới gần con Bạch Xà nữa mà chỉ bò chung quanh nhà nhìn con Bạch Xà vùng vẫy trong lưới.

San chạy ra ngoài sân nắm tay Hoa, hỏi:

– Em có thể bắt cho anh một con gà thực lớn được không?

– Dạ được, nhưng anh cần con gà đó làm gì giờ này chứ?

– Em cứ bắt cho anh nhanh lên, con nào càng lớn càng hay nhé.

Hoa không hỏi nữa, nàng chạy thực nhanh ra chuồng gà Có lẽ giừ này tất cả gà thầy Mười nuôi cũng chui vô chuồng tránh bão rồi. Trong khi đó, San chạy thực nhanh ra am thầy Mười, chàng đã để ý từ lâu, chung quanh am thầy Mười trồng không biết bao nhiêu là Ngải Rắn. Hồi đó chàng chỉ tưởng là thầy trồng loại ngải này cũng như những cây ngải khác, bây giờ San mới biết, vì chính thầy sợ con Bạch Xà này về phá am nên mới trồng những cây ngải này chung quanh am. Chàng nhổ một mớ Ngải Rắn cả củ lẫn lá ôm về. Gió vẫn thổi thực mạnh, mưa tuy thưa dần nhưng những hạt mưa đập vào mình chàng ran rát, đi ngược chiều gió nên chàng tiến thực chậm, nhiều khi muốn bị gió hất xuống mương.

Bỗng San tá hỏa vì vừa nghe một tiếng sẹt sát bên mình và chàng nhìn ngay thấy con Bạch Xà xuất hiện trước mặt, nó ngóc đầu định mổ vâo đầu chàng. San sợ hãi buông mớ Ngãi Rắn, té lăn cù xuống mương. May mà chiếc mương chỉ sâu tới ngang bụng nên chàng chồm dậy được ngay. Con Bạch Xà tấn công hụt, nó điên tiết trườn mình tới, cũng vừa lúc San rút được cây súng bên mình ra, chàng không còn suy nghĩ gì nữa, bóp cò liền. May mà súng đã lên đạn ngay từ lúc chàng còn nằm trên giường với Hoa, nếu không San cũng không có thì giừ lên đạn nữa và chắc chắn hôm nay chàng tử với con Bạch Xà này rồi.

Chàng bắn một hơi hết băng đạn, con Bạch Xà trứng đạn bật ra sau chết ngay vì nó đứng quá gần chàng và lãnh luôn một hơi bẩy viên đạn liên tiếp. Bắn chết con Bạch Xà rồi, chàng mệt nhoài, muốn sỉu. Chàng vừa sợ, vừa tiếc và không hiểu tại sao con Bạch Xà này có thể thoát khỏi chiếc lưới ni lông chắc như vậy, bò ra đây tấn công chàng. Một luồng điện lạnh chạy dài theo thân thể làm San run lên. Chàng hốt hoảng vùng ngay dậy, vội vàng tốc lên bờ chạy thục mạng về nhà. San chợt nhớ tới Hoa và ba con Rắn Ma của mình. Nếu con Bạch Xà thoát lưới ra đây tấn công chàng, có nghĩa là nó phải loại được mấy con Rắn Ma và chắc chắn Hoa cũng không thoát khỏi cùng chung số phận như chúng. Vừa chạy, chàng vừa thét lên:

– Hoa, Hoa ơi, em đâu rồi.

Chạy tới sân, San bỗng đứng sững lại, chàng thấy Hoa đang đứng ôm con gà ở mé hiên.

Mừng rỡ, chàng chạy vội lại ôm lấy nàng hôn lên mặt, lên môi Hoa cuống quýt làm nàng quýnh lên. Hoa cố đẩy chàng ra.

– Anh, anh… anh làm gì vậy.

San đưa hai tay bợ mặt nàng lên cười ha hả

Em chưa chết hả Hoa. Tạ ơn trờ đất. Tạ ơn trời Phật.

Hoa ngơ ngác không hiểu gì. .

– Anh nói cái gì vậy?

San chỉ ra ngoài vườn, nói thực nhanh.

– Anh bắn chết con Bạch Xà rồi, chút xíu nữa nó cắn anh chết. Kể cũng tiếc, nhưng toàn mạng là phúc đức rồi. Không hiểu sao nó không giết em trước mà lại đi tìm anh ngay.

Hoa nắm tay San kéo vô nhà, chỉ con Bạch Xà đang vùng vẫy trong lưới. San chưng hửng, chàng nhìn thấy cả mấy con Rắn Ma của chàng lang lởn vởn chunng quanh con Bạch Xà có vẻ đã thấm mệt. San ngư ngác hỏi:

– Ủa, như vậy anh vừa bắn chết con Bạch Xà nào ngoài vườn?

– Trời ơi, anh vừa gặp con Bạch Xà khác. Chúng nó có một cặp mà.

San buông Hoa ra ngay, chàng chạy vội ra ngoài vườn. Xác con Bạch Xà còn nằm sõng sượt bên bờ mương, chàng vội vàng vác nó lên vai, nhặt nhanh những cây Ngải Rắn ôm về nhà. Hoa nhìn thấy San vác con Bạch Xà về, dù nàng đã biết nó chết rồi mà vẫn run lên.

Khòng ngờ con này còn lớn hơn con nằm trong lưới, San vác nó trên vai mà cả đầu lẫn đuôi nó còn chạm đất. Như vậy có lẽ nó là con đực. San ném con Bạch Xà xuống đất, bảo Hoa:

– Em lấy dùm anh con dao và cái thớt ra đây mau lên, để anh giữ con gà cho.

Hoa trao con gà cho San, chạy ngay vô bếp lấy dao và thớt. San mổ bụng con gà, nhét những cây Ngải Rắn vô trong, vừa làm vừa giải thích:

– Ít người biết công dụng của Ngãi Rắn là để luyện rắn. Thường thường thì không phải dùng tới một số lượng nhiều như thế này, nhưng đây là trường hợp đặc biệt, con Bạch Xà này lớn quá anh mới phải dùng cả một con gà. Thực ra chỉ dùng một con chuột con cũng đủ rồi.

Vừa nói, San vừa đem con gà vô trong nhà. Con Bạch Xà cũng đã cắn rách được một mắt lưới, chui cái đầu ra, le lưỡi dài thòng thật ghê rợn. Nó luôn luôn kêu cục cục một cách thảm thiết, hèn gì con Bạch Xà kia không biết nó bị nạn mà tới cứu. San ném con gà có nhồi Ngải Rấn trong bụng tới trước mặt nó. Con Bạch Xà táp ngay, nó nuốt chửng con gà một cách dễ dàng. San mừng rỡ, chàng nắm lấy tay Hoa âu yếm:

– Bây giờ mọi biệc đều êm đẹp rồi, chỉ tiếc không bắt được đủ cặp nhưng mà một con Bạch Xà này luyện được cũng quá đủ rồi. Từ trước tới giờ, trong môn phái chưa có ai bất được loài Bạch Xà này cả. Nghe nói ngày xưa Sư Tổ có luyện được một cặp, nhưng nhỏ thôi, và mầu xám. Vậy mà nhờ chúng, ngài đã tu yên lành trên ngọn núi đó cả trăm năm không bị ai quấy nhiễu.

– Anh có biết luyện loài Bạch Xà này không?

– Trong sách có nói, luyện nó cũng giống như luyện những con rắn khác thôi. Tuy nhiên, có lẽ những vị thuốc sau này dùng phải nhiều hơn nó mới thấm đòn.

Nghĩ ngợi một lúc, San nhìn thẳng vào mặt Hoa nói nho nhỏ

– Có điều này anh muốn bàn với em, không biết em nghĩ sao.

– Anh cứ nói đi.

– Anh không muốn ai biết chúng mình bất được con Bạch Xà này, Kể cả thầy Tư và thầy Mười.

Hoa ngơ ngác hỏi:

– Tại sao vậy?

– Tại em chỉ biết sự lợi hại của cặp Bạch Xà này. Nếu bất cứ ai biết mình có cũng sanh tâm sang đoạt ngay, và lúc bấy giờ họ bất chấp thủ đoạn nào cũng làm cho bằng được, không cần tới đạo nghĩa giang hồ đâu. Vậy muốn giữ báu vật này làm của riêng chúng mình, em phải giấu kín chuyện ngày hôm nay cho tới khi anh luyện thành mới không sợ gì nữa. Lúc ấy không ai có thể ngó ngàng gì tới bửu bối này được cả. Vì những con Rắn Ma chỉ trung thành và quen với một giọng người điều khiển chúng mà thôi.

Hoa gật đầu đồng ý ngay.

– Như vậy cũng hay, vì chính em cũng không muốn cho ai biết chuyện này. Mọi người ở đây, kể cả thầy Mười đều cho cặp Bạch Xà này là thần linh phải thờ phượng. Nếu mọi người biết anh bắt một con, giết một con, em sợ không ai để anh yên đâu.

San lật đật nói:

– Nếu vậy càng hay, anh phải mang chúng về Saigon ngay bây giờ. Trời còn mưa lớn, không ai để ý đâu.

Hoa thắc mắc.

– Làm sao anh mang chúng về được?

Sam mỉm cười.

– Em đừng lo, con Bạch Xà chết thì dễ rồi, cứ cho nó vô bao bố cột lại, chở phía sau xe là yên. Còn chú còn sống cũng thế thôi. Sau khi ăn con gà có Ngãi Rấn, nó sẽ yếu sìu như con trùng. Anh sẽ cho nó ngửi một thứ ngải nữa là cả tuần sau mới thức dậy được. Trong lúc đó, anh thổi những âm thanh như một ngôn ngữ vào tiềm thức con vật và dần dà nó quen với những âm thanh này, và mình có thể sai khiến nó như một con chó trung thành. Lúc đó nó sẽ trở thành Rắn Ma của anh rồi:

Hoa mừng rỡ, nàng mlm cười sung sướng:

– Lúc đó nó phải là Bạch Xà Ma chứ đâu có phải là Rắn Ma .

San cười tở mở:

– Đúng rồi, đúng rồi, Bạch Xà Ma, cái tên nghe thực đẹp.

Hoa rùng mình.

– Đẹp cái gì, thấymà ghê đi. Lần sau anh tới em không cho anh ôm nữa đâu?

– Tại sao vậy?

– Anh thử nghĩ xem, trong mình anh, rắn lớn, rắn nhỏ, cuốn cùng mình, ai mà dám ôm anh chứ.

San cười ha hả.

– Anh không để nó trong mình đâu, lúc nãy em không thấy mấy con Rắn Ma nằm trong túi sau xe đó sao.

Hoa chợt nhớ ra, nàng nói:

– Hèn gì, lúc đó anh thổi phì phì gọi chúng. Em nghe thấy tiếng lục cục, rồi lõm chõm, hóa ra mấy con Rắn Ma đó nhẩy ra khỏi cái bị xuống nước.

– Đúng rồi, thường thường thl anh để nó cuốn trên cánh tay. Ống tay áo phủ lên chúng nên không ai nhìn thấy. Nhưng tới đây anh cho nó vô túi sau xe đó.

Hoa thắc mắc:

– Rồi mai mốt con Bạch Xà Ma này anh chứa nó ở đâu?

– Ông nội đó chắc chắn phải để ở nhà rồi, nó to như con voi thế kia làm sao tha đi đâu được. Bây giờ em cho anh xin haị cái bao gạo đi.

– Thứ đó em có nhiều lắm, nhưng để em cho anh cái túi lớn hơn, bữa trước may chơi, ráp mấy cái bao gạo lại làm một, chắc anh có thể chứa được cả hai con cũng còn rộng nữa.

San mừng rỡ:

– Nếu vậy tiện lắm, em lấy cho anh mượn đi.

Hoa kéo San vô buồng trong, nàng lục tủ lấy ra chiếc bao đưa cho San. Lúc ấy con Bạch Xà đã nằm êm rơ như chết rồi, có lẽ ngải đã thấm vô toàn thân nó đúng như lời San nói, bây giờ nó chẳng khác gì con trùng. San cẩn thận để nguyên cả chiếc lưới đút con Bạch xà vô bao bố, chàng lại ra ngoài hiên kéo con Bạch Xà chết bỏ vô túi luôn. Khiêng lên yên xe, lấy dây cột lại thật chặt, xong đâu đấy, San nhặt mấy con Rắn Ma bỏ vô bị sau xe, từ giã Hoa ra về.

Ngoài trời vẫn mưa tầm tã, tuy nhiên gió đã nhẹ bớt và hạt mưa nhỏ hơn. San cho xe chạy thực cẩn thận, chàng biết là bảo vật mà chàng có hôm hay hàng ngàn năm khó thấy. Bởi vậy mưa gió đối với chàng không thành vấn đề nữa.

Trời đã về chiều, mưa vẫn còn rả rứt, trong khi San lội mưa chở hai con Bạch Xà về nhà, Tam và Hà đang nằm trên ghe đùa rỡn. Hồi sáng, tự nhiên Tam rủ nàng đi câu chơi, Hà theo chàng ngay vì cũng muốn đi thăm vườn ngải bên Thủ Thiêm nữa. Tới khi ghe qua sông, chui vào được con lạch bí mật đưa tới chỗ trồng ngải, trời bắt đầu mưa thực bất ngờ, cũng may mà mấy bữa trước, Hà đã mướn bác thợ mộc gần nhà làm mui ghe và hai cánh cửa hẳn hoi nên cả hai chống ghe chui vô trong đóng cửa lại, không sợ ướt át gì nữa. Trong khoang ghe như một căn buồng xinh xắn. Mưa càng to, gió càng lớn làm cho chiếc ghe chòng chành dễ sợ. Tam bảo Hà:

– Để anh cởi quần áo ra chèo ghe vô sát mé lạch, cột vô bờ cho chắc ăn nhé.

Hà đồng ý ngay, nàng cũng muốn theo Tam ra ngoài.

– Cho em đi với.

Tam lắc đầu lia lịa:

– Không được đâu, không được đâu. Trời mưa lạnh lắm, em trúng nước mưa là đau ngay cho mà coi.

Hà phụng phịu không chịu, nàng chạy đại theo Tam. Chỉ một loáng, cả hai đã ướt như chuột lột. Tam cười ha hả:

– Đã nói rồi, không chịu nghe, coi kìa, ướt hết chơn rồi.

Hà tinh nghịch cúi xuống bốc nước sông tạt vô mình Tam, cười khúc khích, trong khi đó Tam cố cột được ghe vô một bụi dừa nưức thực chắc. Chiếc ghe không còn bị gió thổi chòng chành nhưlúc nãy nữa. Chàng kéo Hà vô trong khoang ghe nhưng nàng ghì lại, ôm cứng lấy chàng, cười như nắc nẻ.

– Em muốn tắm mưa với anh cơ.

– Em không sợ lạnh à?

Nàng bướng bỉnh.

– Không.

Tam đành chịu, đứng ngoài mưa với nàng. Bỗng chàng để ý, mảnh áo bà ba mỏng manh, ướt át dính sát vô da thịt Hà, bộ ngực nàng căng phồng hằn lên thân áo. Gió thổi mớ tóc Hà bay ngược ra sau, nước mưa chẩy dài trên khuôn mặt trông thật bướng bỉnh. Tự nhiên chàng mê đi với hình ảnh man đại này. Máu trong người Tam chảy mạnh, chàng rít lên, đè Hà xuống ván thuyền. Hà vẫn cười sặc sụa thích thú với trò chơi trong mưa này, nàng ôm ghì lấy Tam, cắn vô vai chàng…

Mưa gió tràn đầy, những đám mây đen cuốn tới thực nhanh theo cơn bão làm bầu trời thấp hẳn xuống. Nằm dưới ván thuyền, Hà thấy những tào dừa nước rạp mình trong cơn gió bão. Những hạt nước mưa chẩy dài theo thân thể nàng thực sảng khoái. Thân hình lực sĩ của Tam nằm gọn trong vòng tay nàng nhưng nhìn thực xa xăm mờ ảo, những hạt nước mưa chẩy vô mắt nàng đã làm cho nàng nhìn Tam như tranh vẽ chốn thiên thai.

Nàng vít đầu Tam xuống, bĩu môi chàng đầy ấp mật ngọt tình yêu. Nàng lịm đi trong hơi thở điên cuồng.

Bỗng cả hai ngồi bật dậy. Một tia lửa nóng bỏng lóe lên chói lòa, cảnh vật chung quanh đỏ chói tới mờ mắt. Tiếng sấm nổ tung, bầu trời khét lẹt, tai Hà ù đi không còn nghe thấy gì nữa. Nàng thất thanh la lên:

– Trời đánh, trời đánh, chết… chết anh ơi.

Tam cũng hốt hoảng cùng cực, chàng ôm Hà kéo vô khoang thuyền, đóng cửa lại. Mặt Hà nhợt nhạt, mắt trợn chừng, hình như nàng vẫn còn trong cơn khiếp đảm cùng cực Tam lật đật cởi hết qưần áo nàng ra, lấy khăn khô lau mình cho Hà. Chàng bôi chút dầu nóng cho nàng, thoa bóp kháp người làm cho nàng hồi tỉnh. .

Có lẽ chỉ vì quá sợ hãi bị sét đánh sát bên nên sau khi Tam xoa bót dầu nóng cho nàng một hồi, Hà lấy lại được bình tĩnh thực nhanh. Nàng đưa hai tay lên ôm ngực thở hổn hển, miệng mỉm cười nhìn Tam ngây ngất. Tam vẫn thoa bóp cho nàng, chàng thấy Hà bớt sợ, sắc mặt trở lại hồng hào nên mừng lấm, chàng vừa cười vừa nói:

– Phen này Thiên Lôi đả mà tụi mình không chết, kể như lột da sống đời được rồi đó.

Hà với tay, đập nhẹ vô vai Tam, cười khúc khích.

– Trời vẫn còn mưa đó, ở đó mà nói tầm bậy tầm bạ đi. Ông Thiên Lôi mà nghe được là bỏ đời chứ đừng có vội giễu.

Tam cười hề hề, nắm hai tay Hà dang ra, nhìn vô ngực nàng, bộ ngực trần trụi, trắng ngần không một nếp nhăn, và to phồng quá khổ.

– Em coi, hơ hớ như thế này, làm gì Thiên Lôi không đánh chứ.

Hà mắc cỡ, dằng tay Tam ra, ôm cứng lấy chàng, cắn vô bờ vai chắc nịch.

– Em cắn cho anh chết luôn.

Tam bị Hà cắn đau,la lên: .

– Trời ơi…chết, chết.

– Cho anh chết luôn.

– Sao em ác quá vậy?

– Ai bảo anh tầm bậy tầm bạ.

– Tầm bậy hồi nào?

Hà đẩy Tam ra, nhưng vẫn còn níu lấy đầu chàng âu yếm.

– Anh còn nói được nữa hả, em cắn cho anh chết luôn đó lúc bấy giờ cho dù anh có luyện đưực Ngũ Hành Thiên Tiên Khí em cũng không sợ đâu.

Nghe Hà nhắc tới Ngũ Hành Thiên Tiên Khí, Tam bỗng chợt nhớ ra ngọn sét đánh vừa rồi, chàng vội vàng hỏi:

– Hà à, hình như lúc nãy sét đánh cái cây nào ngay trên bờ lạch phải không em?

Hà ngơ ngác không biết Tam đang định nói gì.

– Dạ, em không định rõ nhưng chắc chắn nghe thấy tiếng cây đổ ầm ầm đó.

Tam mừng rỡ, nói:

– Như vậy trời giúp mình rồi.

– Anh nói như vậy là làm sao?

– Em vừa nói tới Ngũ Hành Thiên Tiên Khí, làm anh nghĩ ngay tới một vật vô cùng qúi báu trời vừa cho tụi mình.

– Em vẫn không hiểu anh nói gì.

– Em biết ngũ hành là gì rồi chứ gì?

– Em biết, đó là: kim, mộc, thuỷ, hỏa, thổ.

– Từ hồi nào tới giờ, trong môn phái mình luyện bửu bối chỉ có kim, mộc, thuỷ, thổ. Còn hầu như chưa ai kiếm được chất hỏa bao giờ.

Không để Tam nói hết câu, Hà mừng rỡ reo lên:

– Em biết rồi, em biết rồi. Mau đi anh, mau lên không có trễ mất bây giờ.

Nhưng mà mình không có dao, có dựa gì ở đây mới làm sao được lá Hà lật đật tháo một miếng ván thuyền, lôi lên chiếc cưa lá.

– May quá là may, hôm chú Ba thợ mộc làm mui ghe cho mình, để quên chiếc cưa này em chưa kịp mang trả.

Tam cầm vội chiếc cưa bò ra ngoài, chàng nói thực nhanh:

– Em ở đó đi, sửa soạn đồ nghề  “giữ lửa” để anh đi cưa khúc cây này về liền bây giờ.

Hà lật đật thư dọn khoang ghe ngay. Nàng nghĩ tới cái may mắn ngày hôm nay quả thực ngàn năm không gặp được Từ trước tới giờ trong môn phái, luyện bửu bối phải cần năm thứ là: kim, mộc, thuỷ, hỏa, thổ làm thành năm ông Phật. Kim thì lấy sắt hoặc chì hay vàng đúc ông Phật quá dễ dàng. Mộc dùng bất cứ loại cây nào khắc ông Phật cũng được. Thổ thì lấy đất sét nặn ông Phật không khó gì. Thuỷ thì hơi khó, nhưng sau này anh em đã am đưực một loại cây Huyền ở Hà Tiên, mọc cả đời dưới nước, không nhô lên khỏi mặt nước mà thân cây thực chắc, lấy về làm ông Phật thay cho chất thuỷ rất tốt. Duy chỉ có chất hỏa, mọi ngươi vẫn lấy cục diêm sinh khắc thành ông Phật, nhưng chất này không đủ trọn vẹn đặc tính của chất hỏa và lại rất dễ bể, nhưng mọi người cũng phải dùng tạm thôi chứ không được hoàn hảo cho lắm. Chất hỏa thực sự mà mọi ngưừi mư ước là thân cây bị sét đánh, phải lấy ngay khúc cây chỗ bị sét đánh khi còn đang cháy hoặc âm ấm, mang về luyện ngay mới có hiệu quả, nếu để chậm một vài tiếng kể như hết linh nghiệm.

Vừa rồi Tam bảo Hà sứa soạn đồ nghề “giữ lửa” là xếp đặt chỗ cho chàng đem khúc cây về luyện phép. Sau khi dọn dẹp sạch sẽ, Hà còn cẩn thận đem cuốn sách chụp lại của thầy Tư, mở trang phép luyện cây bị sét đánh để giữ thiên hỏa. Những chữ bùa này nàng và Tam đã cố học thuộc lòng từ lâu, nhưng nàng cũng cứ mang sách ra để phòng khi quên một nét nào trong chữ bùa, còn có sách mà ngó.

Đồ nghề của thầy bà trên ghe không thiếu một món nào. Vì Hà và Tam đã sắm sửa đầy đủ từ lâu, hai người thường vừa đi câu cá vừa luyện phép và học những chữ bùa trong những cuốn sách chụp lại được của thầy Tư. Bây giờ Hà đem đồ nghề ra đầy đủ, sẵn sàng cho Tam luyện phép.

Chẳng mấy chốc, Tam ôm hai khúc cây về, thân cây chỉ to hơn bắp đùi nên Tam cưa thực nhanh. Chàng vội vàng lau mình cho khô, thay quần áo hẳn hoi. Thắp nhang, vẽ những chữ bùa lên khúc cây mới mang về ngay. Tam nhịn hơi, vận khí lên cánh tay, tập trung hết tư tưởng vô chữ bùa. Chàng vẽ thực cẩn thận, đọc chú, nhịn hơi thổi vô hai khúc cây.

Hà ngồi bên cạch canh chừng, nàng không tưởng tượng được những gì đang nhìn thấy. Mỗi ìân Tam đọc chú, vẽ bùa thổi vô khúc cây, những vết than đen bị sét đánh cháy dang dở lại hồng lên nóng hừng hực. Quả thực là lửa trời, nàng phải nhẩm đi nhẩm lại câu chú và tưởng chữ bùa hộ mệnh chống lại ngọn lửa liền liền, nếu không, không thế nào ngồi đây coi chừng cho Tam luyện phép được. Vậy mà sau khi Tam luyện song phép giữ thiên hỏa, thân thể Hà cũng nóng hừng hực, mồ hôi nàng vã ra, chẩy dài trên khuôn mặt đỏ hồng.

Khi cây nhang trên tay Tam đã cháy hết, chàng cắm chân nhang vô bình. Nhìn Hà hân hoan:

– Chúng mình thành công rồi.

Hà nắm tay Tam, âu yếm:

– Anh có mệt không?

Tam gật đầu.

– Mệt mà nóng nữa.

Hà đề nghị.

– Hay là chúng mình ra tắm mưa nữa đi.

Tam chịu liền, chàng nắm tay Hà kéo ra ngoài khoang thuyền. Gió đã ngừng hằn, nhưng mưa càng nặng hột và thực dầy. Trời đã sâm sẩm tối. Tam dìu Hà ngồi trước mũi thuyền. Những hạt mưa thấm qua quần áo chạy luồn vô trong da thịt làm Hà thấy sảng khoái lạ kỳ. Tam vòng một tay ra sau lưng Hà kéo nàng ngồi thực sát vô mình chàng, bàn tay chàng luồn qua áo nàng hồi nào Hà cũng không hay. Những cảm giác đê mê tràn ngập kháp thân thể, nàng vừa vui mừng vì dịp may lấy được thiên hỏa, vừa sung sướng được Tam chiều chuộng, nhất là hồi này Hà không còn phải đi bán bia ôm nữa, vì sòng bầu cua đã thừa tiền cho cuộc sống của cả nàng lẫn Tam. Hà nhướn người lên cho thân thể ép thực sát vô mình chàng. Nàng kéo bật tung hàng nút áo trước ngực để lộ thân thể trắng ngần. Tam cúi xuống ngay, chàng biết Hà đang muốn gì. Tự nhiên chàng nghĩ phải làm sao cho Hà mang thai ngay, càng sớm càng tốt Đã tới lúc chàng phải lưyện được Thiên Linh Cái rồi. Tam rà một tay xuống bụng nàng, thì thào:

– Có phải đứa con trong bụng này em cho anh không?

Hà vô tình không nghĩ tới những gì nàng đã hứa với Tam trong lần đầu ân ái, nàng trả lời trong đê mê cùng cực của xác thịt:

– Em cho anh hết tất cả, tất cả những gì của em là của anh mà. Chỉ còn vài tháng nữa là chúng mình đám cưới phải không anh? .

– Ừ vài tháng nữa thôi. Tất cả những gì em có là của anh phải không?

– Dạ, em xin hiến dâng tất cả cho anh, con cái, thân thể em, anh hãy giữ lấy mãi mãi nghe anh.

Tam ngây ngất trong men chiến thắng tình yêu, chàng đỡ Hà nằm xuống. Mưa đã tạnh, gió sông thổi lành lạnh nhưng thân thể chàng lại nóng hừng hực, chàng nghe thấy tiếng Hà rên rỉ, van xin. Tam chồm lên trên thân thể cong cớn của nàng. Những vùng da thịt vặn vẹo chìm vào bóng tối cũng vừa tràn tới. Tam không còn nhìn rõ mặt người yêu nằm dưới, nhưng hơi thở nàng nóng hổi và thật gấp rút…

Mưa đã tạnh từ lâu, con trăng mười sáu tròn và thật sáng, ánh trăng trải đều trên trên mặt nước. Sau cơn mưa bão, trời thực trong, không khí mát mẻ lạ kỳ. Tam ngồi bên Hà trên mũi ghe nhìn những chiếc phao giữ lưới cá nổi lừ đờ, nhấp nhô. Chàng biết chắc mẻ lưới này thế nào cũng đầy ấp. Từ mấy tuần nay, chàng và Hà thường đánh cá ban đêm như thế này ở đây chỉ cần thả một mẻ lưới rồi đi ngủ tới sáng mai, kéo lên là có đủ cá ăn cả tuần không hết. Tam đã phải bán cho mấy người lối xóm, lúc đầu chỉ để lại rẻ, sau Tam thấy đó là mối lợi lớn, chàng bắt đầu kiếm tiền thực sự bằng cách bỏ mối cho mấy bà bán cá ở chợ Nhỏ. Cá của chàng tươi và lớn nên mọi người tranh nhau mua rất được giá. Chàng bắt đầu ham đánh cá kiếm tiền. Hà cũng rất thích đi đánh cá chung với Tam, không phải để bắt cá, nhưng mục đích chính là cùng Tam luyện tập những bùa phép trong những cuốn sách chụp trộm được của thầy Tư. Nàng học rất nhanh và hầu như thuộc lòng gần hết những gì có trong sách. Tam chậm hiểu và hay quên. Hơn nữa, bây giờ chàng ham đánh cá nên cũng chỉ học hỏi qua loa để làm Hà vui mà thôi. Tuy nhiên, những năm tháng theo Chú Tư học đạo, Tam cũng có một chút kiến thức kha khá đủ để Hà tìm hiểu những khúc mắc với chàng khi gặp những điều khó khăn trong sách.

Cứ mỗi lần thả lưới xong, cả hai đứa cùng ngồi coi cá đớp bóng một lúc rồi vô khoang ghe đi ngủ, hoặc tìm hiểu những chữ bùa trong sách. Hôm nay Hà không muốn học vì hơi mệt, nàng ngồi bên Tam xem cá đớp bóng tới thật khuya, Tam có vẻ cao hứng lấm, những tăm cá làm chàng mê mẩn không để ý tới Hà ngồi bên. Nàng cũng ngồi lặng thinh nhìn Tam đăm đăm. Tự nhiên Hà nghĩ tới San, đã mấy hôm nay, những lúc rảnh rỗi ngồi nghĩ ngợi bâng quơ, hình ảnh San cứ lởn vởn trong đầu óc nàng: Hình như trong con người San có một cái gì lạ kỳ; hễ gần chàng làm cho Hà cảm thấy náo nức và khi xa chàng nàng thấy nhớ nhung?

Đám cưới của Hà với Tam đã được loan báo kháp nơi, ai ai cũng biết và chính cả gia đình Tam cũng đã dọn qua nhà nàng ở, lúc đầu như người mướn nhà, nhưng sau này tự nhiên Tam trở thành chủ gia đình lúc nào cũng không ai hay. Thậm chí có nhiều ngườị còn gọi Hà bằng tên Tam nữa. Vậy mà tự nhiên không hiểu sao dạo này Hà lại thấy hình bóng San lởn vởn trong cuộc sống nàng hơi nhiều. Không biết có phải vì sự thay đổi cuộc sống chân chính của nàng đã được San nhìn Hà với con mắt khác hay không. Nàng đã để ý thật kỹ và thấy quả thực San quan tâm và gần gủi với nàng hơn bao giờ hết. Không hiểu sự quan tâm này của San có phải bắt nguồn từ cái nể nang Hà khi biết nàng sắp làm vợ Tam, hay vì thầy Tư đã công bố chính thức sẽ điểm đạo cho Hà cùng một lượt với Dung và Oanh. Hoặc là chàng đã yêu nàng?

Nhưng dù với bất cứ lý do gì, Hà cũng thấy tự ái mình được vuốt ve cùng tột. Chẳng ai còn lạ gì trong môn phái, San đương nhiên là truyền nhân của cả thầy Tư và thầy Mười. Hiện nay Sư Tổ không chỉ định chưởng môn, ngôi vị đó hiện giờ còn để trống. Những người có uy tín nhất để nắm chức chưởng môn bây giờ là thầy Tư và thầy Mười, còn thầy Mười lớn đã tu hành thực sự, ông cạo đầu và không màng gì tới danh lợi của trần thế nữa. Như thế có khác gì chức chưởng môn đã ở trong tay San rồi, có chăng chỉ còn là ngày giờ sớm muộn mà thôi. Tự nhiên Hà thấy ghen với Hoa. Con nhỏ quê mùa mà tốt phúc. Mai này khi San chính thức được chỉ định làm chưởng môn, chắc chắn nàng gặp Hoa là phải cúi đầu khoanh tay hẳn hoi chứ không thế nào coi thường Hoa được. Luật lệ của môn phái rất khắt khe về sự tôn kính này.

Có một điều làm Hà còn hy vọng, mặc dù thầy Mười, hứa gả Hoa cho San và cô nàng cũng yêu San đấm đuối, nhưng thầy Mười đã không cho hai người thành hôn ngay mà bắt buộc Hoa phải luyện được phép Rắn Ma rồi mới tính. Hà chẳng lạ gì tâm tính thầy Mười. Không có chuyện gì ông không dám làm. Cái vụ bắt Hoa phải học được phép Rắn Ma có khác gì chính ông muốn có loại bửu bối đó, chứ chưa chắc gì ông đã thực tâm gả Hoa cho San.

Tự nhiên Hà cũng muốn đám cưới của nàng đình lại. Nàng nghĩ chú rể trong ngày cưới của nàng phải là San chứ không phải Tam mới có lý. Điều này không phải ngày hôm nay Hà mới nghĩ tới, thực ra nàng đã toan tính ngay từ khi thấy San có vẻ thích nàng rồi. Nhất là lời hứa với Tam trục bầu thai cho chàng luyện Thiên Linh Cái lại càng làm Hà muốn bỏ Tam. Cũng vì vậy mà Hà đã lén lút ngừa thai thật kỹ càng. Nàng nhất định không thế nào để Tam giết con nàng luyện Thiên Linh Cái được. Hồi còn đi bán bia ôm, ngủ hết với người này tới người khác kiếm tiền, khi có thai phá đi là chuyện không có gì đáng nói, vì chính nàng cũng không biết những đứa bé trong bụng đó là con ai và những kẻ bỏ tiền ra vùi dập thân thể nàng trong một vài đêm đó cũng chẳng có ai nhận những cái bào thai ấy cả. Nhưng bây giờ không còn như vậy được nữa. Nàng đã bỏ hẳn việc làm nhơ nhuốc kia rồi, tất cá chỉ còn là dĩ vãng. Cuộc sống của Hà ngày hôm nay đã thay đổi hẳn. Sòng bầu cua của nàng trong chợ Nhỏ đã thừa sức nuôi sống Hà và nàng cũng không cònphải nhờ vả Tam nhiều trong công việc điều khiển sòng bài này nữa. Có lẽ chính Tam cũng không thích thú gì với cái nghề đổ bác này lắm, chàng ham câu cá đến độ quên hết mọi việc khác. Thậm chí nhiều khi chàng không còn để ý tới Hà nữa, nếu không phải là cố ý làm cho Hà mang thai thực mau có lẽ Tam đã cho nàng ra rìa rồi không biết chừng. Với Tam, bây giừ chỉ còn nghe cá và quyết tâm luyện bằng được một con Thiên Linh Cái. Tất cả những thứ khác đều không làm chàng có hứng thú, hoặc quá tầm tay của Tam. Chàng đã bắt đầu lười biếng học những câu chú trong sách, mặc Hà muốn làm gì thì làm. Tam thường nói: “Chính thầy Mười nổi danh cũng là nhờ luyện được mấy con Thiên Linh Cái, chứ những món ngải nghệ khác ai mà không biết”. Và cứ như vậy Tam theo đuổi mục đích của chàng mà không màng gì tới bất cứ thứ gì khác nưa. Tình trạng này lại càng làm cho Hà suy nghĩ nhiều; nàng không thể công khai bỏ Tam nga, bây giờ được, vì dù sao cũng nhừ chàng mà mọi người nê nang nàng, hơn thế nữa, nàng cũng còn phải nhờ Tam để học hỏi những điều khó khăn trong sách. Nhưng điều quan trọng nhất có lẽ là nhờ vào đám cưới sáp tới với Tam mà thầy Tư bằng lòng điểm đạo cho Hà. Đó là mục đích bắt buộc nàng phải đạt được.

Tuy nhiên, việc rời lại ngày cưới cũng không có gì trở ngại cho mục đích nàng đang tiến tới. Chắc chắn Hà phải tìm một cái cớ, biết đâu đó, nếu San thương Hà thực sự việc dời ngày cưới lại không làm chàng vừa lòng. Nàng thấy vui vui nghĩ tới quả thực điều đó xẩy ra. Hà ngáp dài bảo Tam:

– Thôi, em đi ngủ.

Tam gật đầu không nói gì, chàng vẫn chăm chú theo dõi những chiếc phao nhấp nhô trên mặt nước. Ngoài chiếc lưới giăng ngang lòng rạch, Tam còn thả mấy giây câu để bắt cá lớn. Chàng chẳng để ý gì tới Hà đang lết vô khoang thuyền đi ngủ. Hà đã để bụng những cử chỉ này của Tam từ lâu, bởi vậy, những hình ảnh săn đón của San lại càng làm nàng thấy sốn sang. Hà nằm co người lại, với chiếc mền phủ lên mình, nàng nhắm mắt nghĩ tới San. Hai bàn tay nàng úp vào nhau, luồn vô giữa đùi, cặp chặt lại, tưởng tượng như tay chàng. Hà không ngờ chỉ có nhưvậy mà cũnglàm người nàng nóng lên. Nàng lịm đi trong giấc mơ đầy hoa mộng…

Hà bừng tỉnh, nàng dụi mắt nhìn Tam đang cười hì hì bên cạnh. Ghe đã về tới nhà.

– Em ngủ gì mà mê inan, mằm mơ rên ư ử. .

Hà chột dạ, hỏi:

– Anh có nghe thấy em nói gì không?

– Em rên ư ử, có ai nghe thấy gì đâu.

Hà yên bụng, mỉm cười:

– Em ngủ mệt quá, không còn biết trời đất là gì nữa.

Tam hí hửng, chỉ chiếc sọt đựng cá.

– Em coi này, chưa có hôm nào đánh được nhiều cá như hôm nay. Anh còn câu được mấy anh cá Mú khổng lồ này nữa. Để biếu chú Tư một cặp nấu cháo cho cả làng ăn chơi.

Hà bước ra ngoài nhìn sọt cá, nàng cũng thấy vui vui, nhất là cặp cá Mú lớn tổ chảng kia, đem biếu thầy Tư lấy điểm, làm gì ông không thích cho được. Cái kế mua chuộc thầy Tư bằng đủ mọi thứ này coi bộ dễ có kết quả thực. Chỉ còn vài ngày nữa, thầy Tư sẽ điểm đạo cho nàng rồi. Lúc bấy giờ Hà thả cửa hỏi những gì nàng thắc mắc từ lâu Tam không giải đáp nổi. Nàng lấy mớ lạt, rút ra một cọng xỏ vô mang hai con cá lớn nhất, bảo Tam:

– Để em mang cặp cá này cho thầy Tư đã, anh đem bỏ mối cho mấy bà bán cá đi kẻo cá ươn hết. Chúng mình sẽ gặp lại nhau ở sòng bài nhé.

Vừa nói Hà vừa nhẩy lên bờ đi ngay, nàng hơi lật đật vì muốn gặp mặt San. Hà biết chắc giờ này chàng đang lởn vởn ở võ đường.

Xách cặp cá vô nhà thầy Tư, Hà nhìn dáo dác không thấy ai. Nàng lấy làm lạ, giờ này trong võ đường có học trò mới phải. Mấy đệ tử tập buổi sáng đáng nhẽ phải ở đây, chưa tới giờ về mà. Cả San cũng không thấy đâu. Hà lui khui đi thẳng vô trong bếp. Con chó vàng thấy nàng ngoe nguẩy đuôi ra mừng. Nó lấy mũi ngửi ngửi cặp cá, lẽo đẽo theo Hà vô bếp. Hà cúi xuống vỗ nhè nhẹ vô đầu nó.

– Cả nhà đi đâu hết chơn rồi hả mày?

Con chó nghếch mõm, lim dim mắt nhìn Hà, nó vẫn thích mọi người vỗ đầu như vậy. Hà máng cặp cá lên cây đinh trên vách, ngồi xuống ôm lấy đầu con chó, nựng nịu:

– Mày nói tao nghe, mọi người đi đâu hết rồi?

Con chó dụi đầu vô mình Hà kêu ư ử. Bỗng nó nhẩy dựt lên, vuột khỏi tay Hà, nhẩy xổ ra cửa; vừa chạy vừa sủa ầm ỹ. Hà ngạc nghiên chạy theo nó ngay. Nàng cũng nghe thấy tiếng nhiều người cười nói thật ồn ào. Ra tới cửa, Hà nhìn thấy ngay đoàn người lố nhố đầu đường. Mấy đứa nhỏ đi đầu reo hò. Một chiếc xe cyclo đi thật chậm, thầy Tư đi ngay bên cạnh, trên xe Hà nhìn thấy hình như con Oanh và con Dung ngồi hai bên một đứa con gái khác đang vùng vẫy Nàng đoán ra liền; chắc chắn con nhỏ đó điên nên người nhà mang tới đây nhờ thầy Tư chữa dùm. Có lẽ con nhỏ này dữ dằn lắm mới phải để nhỏ Dung và Oanh kèm hai bên như vậy. Thường thì mấy con điên nhìn thấy thầy Tư là sợ rồi, chứ đâu có dám hỗn như thế này. Phía sau xe cyclo các đệ tử thầy Tư vừa đi vừa cười nói có vẻ thích thú lắm; hèn gì trong võ đường không còn ai. Mọi người đã túa ra đường đón con bệnh điên này về. Hà cố nhìn trong đám đông xem có San hay không, nhưng nàng không thấy chàng đâu Có lẽ nào những cảnh chữa bệnh điên náo nhiệt như thế này lại không có chàng được. Tự nhiên Hà thấy buồn buồn vu vơ. Chiếc xe cydo chở con bệnh điên đã vô trong sân, con nít chạy tứ tung, la lối om xòm. Thầy Tư thấy Hà, cười ha hả, nói:

– Con bà nó, tôi chưa thấy con điên nào dữ như con Hà Bá này. Nó dám táp tôi một miếng chứ.

Hà cũng cười, nàng tới gần thầy Tư dả lả:

– Không lý có ông bà nào nhập nó phải không thầy?

Thầy Tư lắc đầu.

– Chẳng có ông, có bà nào hết đó; nếu có họa may mấy con tà chó mới cắn ẩu vậy chứ, ông bà nào nhập mà hỗn vậy đâu.

Hà bật cười, nàng nhìn Dung và Oanh đang ghì con nhỏ điên kéo xuống xe.

– Nếu vậy lần này thầy để con trị nó cho.

Thầy Tư cười hềnh hệch.

– Mày mà đụng vô nó, nó cắn bỏ ăn chứ trị cái gì:

– Thầy cho con thử được không?

– Được mày không sợ thì thử cho biết.

Hà chỉ nói chơi, ai ngờ thầy Tư lại cho nàng thử thật. Ai còn lạ gì chỉ có những đệ tử được điểm đạo rồi mới có ân điển để trị bệnh trừ tà. Có lẽ thầy Tư ng he Hà nói chơi, ông cũng nói vậy thôi. Nhưng Hà làm thực. Khi Dung và Oanh kéo con nhỏ điên đi qua Hà, nàng nói:

– Dung với Oanh buông nó ra đi, để tao trị con điên này cho tụi mày coi.

Có lẽ cả Oanh lẫn Dung cùng muốn chơi Hà, nghe nàng nói liền buông con nhỏ điên ra ngay. Dung cười hí hí, giễu:

– Thưa thầy, xin mời thầy trị bệnh ạ.

Tất cả mọi người nghe Dung giễu cười ồ. Vì ai cũng biết; Hà chưa được điểm đạo, làm sao nàng có thể trị bệnh điên được. Hơn nữa, con điên này thật dữ dằn; tới thầy Tư còn bị nó cẩn một phát há gì Hà. Lúc ấy Hà cũng thấy sờ sợ. Nhưng nàng chợt nhớ những gì học được trong sách về phép trị bệnh điên. Nhất là hiện trong mình Hà còn có mảnh cây bị sét đánh; thứ này trị tà đệ nhất thiên hạ không có gì sánh bằng. Nàng đánh liều đưa tay bất ấn, chỉ con điên quát:

– Con tà chó, gặp tao sao không qùi xuống?

Con nhỏ điên vừa được Dung và Oanh buông ra, xô lại phía Hà, nhìn nàng cười hí hí; đến khi nghe Hà quát lớn, nó nhẩy xổ lại táp nàng liền. Mọi người được dịp cười nghiêng ngả; ai cũng ngờ thế nào Hà cũng bị nó cắn một phát như cắn thầy Tư ở đầu ngõ. Ai ngờ lúc đó Hà quýnh quá, sáng nó một bạt tai nẩy lửa. Miệng la lớn:

– Ngũ Lôi Thần Chưởng chết mày.Con điên bị Hà đánh một bạt tai té bò càng. Trong lúc đó Hà cũng không ngừ mình buộc miệng la lên những gì học lóm trong sách; và ngay chỗ để miếng cây bị sét đánh! Da thịt nàng nóng ran. Một luồng hơi nóng chạy dài ra cánh tay làm Hà muốn run lên. Mắt nàng chói lòa vì có cái gì bùng lên ngay trong con ngươi nàng. Hà lui lại mấy bước, dựa lưng vô thành cửa cho khỏi té, nàng vịm tay vô vai thầy Tư đang đứng kế bên.

Mọi người thấy Hà đánh con bệnh nặng tay như vậy bỗng im bặt, không ai nói một câu nào nữa. Không khí trở nên nghẹt thở. Lúc ấy con điên lồm cồm bò dậy, máu mũi, máu miệng rỉ ra trông thật dễ sợ. Nó ngơ ngác nhìn quanh rồi oà lên khóc. Bỗng nó nhìn thấy bà cụ đứng góc phòng, nhổm dậy yếu ớt gọi:

– Má, má.

Bà cụ run lẩy bẩy chạy lại đỡ con điên dậy, miệng mếu

– Con, con tôi. Con hết bệnh rồi à. Trừi ơi…tạ ơn trời phật. Con nhận ra mẹ thật rồi phải không?

– Má ơi má, con làm sao vậy hở má.

– À … à… con bị đau, con bị tà nhập. May mà hết rồi.

Cô gái vịn tay vô bà mẹ đứng dậy một cách yếu ớt. Hà lật đật chạy lại đỡ cô ta. Nàng mừng rỡ, hỏi:

– Em bị chị đánh có đau không?

Cô gái ngơ ngác nhìn Hà, giáng điệu thực mệt mỏi.

– Bộ chị đánh em thực à?

Bà cụ nắm tay Hà, bảo cô gái:

– Con cám ơn bà thầy đi con, bà thầy đã cứu con khỏi bệnh đó.

Hà thấy bà cụ gọi mlnh là bà thầy, lật đật nói:

– Cụ ơi cụ không phải con đâu, thầy Tư mới là thầy con đó. Cụ cám ơn thầy Tư đi.

Bà cụ quay lại nhìn thầy Tư, cúi đầu lật đật nói:

– Dạ, dạ… tôi cám ơn thầy Tư. Thầy cho bà thầy đây chữa bệnh cho con gái tôi.

Có nhiều tiếng cười khúc khích trong đám đệ tử. Ai không biết Hà là đệ tử chưa được điểm đạo nhập môn, nói gì tới thầy bà. Hà bất đầu thấy lúng túng không biết phải làm sao. Nàng nhìn thầy Tư cầu cứu.

– Thầy ơi thầy, bây giờ phải làm sao đây.

Thầy Tư có vẻ cao hứng lấm, ông cười ha hả.

– Còn làm sao, mày chữa hết bệnh cho nó rồi còn gì nữa. Thật tao cũng không biết phải nói cái gì bây giờ. Ông Tổ hiển linh độ mày chữa bệnh thật tài tình. Mai mốt điểm đạo cho mày rồi, chác chấn mày có tay làm thầy khá chứ không phải chơi đâu.

Hà mừng rỡ, và cũng hồi hộp sợ thầy Tư phát giác ra nàng học trộm kinh sách.

Nàng lật đật nói:

– Tạ ơn Tổ nghiệp, giúp con trị được con bệnh.

Vừa nói, Hà vừa tới bàn thờ thắp mấy cây nhang, khan vái tạ ơn ông Tổ. Trong khi đó thầy Tư quay lại bảo bà già:

– Bây giờ bà cụ có thể đem con bà về được rồi đó. Tuy nhiên, bà phải tới tiệm thuốc Bắc, hốt ít thang thuốc bổ cho cô ấy uống để lấy lại sức. Chúng tôi chỉ biết đuổi tà thôi, còn sức khoẻ phải có mấy ông thầy thuốc mới được. Bà cụ khúm núm lấy trong túi ra mấy tờ giấy bạc, trao cho thầy Tư.

– Thưa thầy, xin thầy nhận ít đồng mua nhang đèn cho ông Tố.

Thầy Tư lấy tiền để lên bàn thờ.

– Cám ơn bà nghĩ tới chúng tôi.

Bà cụ cũng quay qua Hà, thọc tay vô túi nàng, nghé sát miệng vô tai nói nho nhỏ:

– Bà thầy cầm chút ít uống cà phê, chúng tôi thật không biết lấy gì tạ ơn bà. Bữa nào rảnh, xin mời bà tới nhà cho chúng tôi hầu bữa cơm gia đình.

Hà ngẩn ngơ không biết phải ăn làm sao, nói làm sao. Nàng mắc cỡ tới đỏ mặt, từ hồi nào tới giờ, Hà có biết tới chuyện ơn nghĩa như thế này đâu. Hơn nữa, bà ấy cứ một điều bà thầy, hai điều bà thầy lại càng làm Hà bối rối hơn. Trong khi đó các đệ tử thầy Tư đều ngỡ ngàng, nhiều người nghĩ thầy Tư đã âm thầm dậy Hà vì nàng sắp lấy Tam. Hơn nữa, Hà cũng sắp được điểm đạo nhập môn rồi còn gì.

Sau khi đưa con bệnh ra về, bỗng nhiên không khí võ đường vui nhộn hẳn lên. Hà lật đật kéo thầy Tư vô trong bếp, dúi mớ bạc bà già nọ cho nàng vô tay thầy Tư.

– Thầy ơi, tiền bà già để lại nè, thầy cầm lấy đi.

Ông Tư cầm mớ tiền, tần ngần:

– Thì bà ấy cho mày, mày đưa tao làm chi vậy?

Hà cười khúc khích:

– Không lý con tới đây chữa bệnh kiếm tiền sao. Thầy còn lạ gì tiền bạc con kiếm đâu có khó, thầy cứ cầm lấy đi.

Thấy thầy Tư còn tần ngần, Hà nhét đại mấy tờ giấy bạc vô túi ông, nói:

– Thì thầy cứ lấy đi mà, khổ quá. Con đã nói rồi, con tới đây chỉ mong được học đạo thôi, còn ngoài ra không có ý gì khác nữa. Bây giờ con không còn đi bán bia ôm, nhưng sòng bài ngoài Chợ Nhỏ đem về cho con còn nhiều gấp ba lần đi làm nữa. Đó là chưa kể anh Tam đánh cá càng ngày càng khá hơn. Không lý tụi con kiếm ăn được mà lại không nghĩ tới thầy sao.

Ông Tư cười hề hề, hồi này trong nhà cũng đang túng quẩn, có món tiền này cũng đỡ lắm.

Ông chưa kịp nói gì, Hà đã chỉ tay lên vách bảo ông:

– Đó, thầy coi, con vừa mang cặp cá tổ chảng này cho thầy nấu cháo ăn chơi. Tối hôm qua chúng con câu được đó.

Ông Tư lại bên vách nhìn cặp cá chặc lưỡi, khen:

– Con bà nó, thằng Tam câu được cặp cá ngon lành quá trời ta.

Vừa nói, ông vừa đem cặp cá ra nhà ngoài khoe đám học trò:

– Ê, tụi mày coi này, thầy Tam cho cặp cá bự tổ chảng nấu cháo đã không. Nặng cả mấy kí chứ không ít đâu.

Trong khi mọi người xúm lại bên thầy Tư, Hà khều thằng Cưng ra ngoài hỏi nhỏ:

– Ê Cưng, mày có thấy thầy San đâu không?

Cưng mỉm cười ranh mãnh, lắc đầu:

– Từ sáng tới giờ, em đâu có thấy thầy ấy tới.

Hà kí vô đầu nó một cái nhe nhẹ, hăm:

– Mày coi chừng tao đó nghe.

Cưng biết Hà muốn nói gì, từ mấy tưần nay, nó đã để ý Hà có vẻ săn đón San một cách bất thường, và rồi nó đã tìm ra nguyên nhân; bữa hôm trước, sau giờ học, Cưng vô tình nhìn thấy Hà cố ý ép sát.người vô mình San trong bếp, nó đã đoán ra ngay. Bữa ấy Hà cũng thấy nó bắt gặp mình đang mơn chớn San, nàng trợn mắt nhìn nó làm Cưng hoảng hồn dông thực lẹ, và từ hôm đó, cứ mỗi lần Hà hỏi San là Cưng lại mỉm cười, cái cười đồng lõa một cách tinh nghịch. Hôm nay cũng vậy, Hà hỏi San rồi hăm nó, nhưng Cưng còn lạ gì Hà đã đương nhiên coi nó như đồng lõa với vụ ngoại tình này rồi. Thực ra mà nói, Tam chưa chính thức là chồng Hà, bởi vậy Cưng thấy nếu Hà có đổi ý bây giờ cũng chưa phải là quá muộn. Tuy chỉ có một điều Cưng không hiểu sao ai cũng mê San một cách mù quáng như vậy, không hiểu ông này có cái gì khác người ta chăng. Cưng ghé sát vô tai Hà nói nho nhỏ, mặc dù ngoài vườn chỉ có hai người.

– Chị đừng có lo, em không có nói với ai đâu. Nhưng mà chị tính cưới thầy San hay thầy Tam đó?

Mặt Hà đỏ hẳn lên, mặc dù nàng biết Cưng đã biết hết chuyện nàng ve vãn San từ lâu rồi, Hà nói nho nhỏ vô tai nó:

– Làm sao tao cưới thầy San được, thầy ấy sắp lấy con Hoa học trò thầy Mười rồi còn gì? Biết vậy sao chị còn đeo đuổi thầy ấy làm gì cho mất công chớ. Mày không hiểu nổi đâu, tâm lý đàn bà con gái nó kỳ cục lắm, tao biết như vậy rồi mà vẫn còn muốn người ta mới chết chứ.

– Còn thầy Tam thì sao?

– Thì thầy Tam vẫn là thầy Tam chứ sao, tao có bỏ ông ấy đâu, đám cưới tới nơi rồi mà.

– Nhưng mà chị có thương thầy ấy không?

– Thương thì cũng thương chứ sao không, nếu không làm sao sống với nhau được.

– Nếu thầy ấy biết chị thương thầy San rồi làm sao?

– Làm sao mà biết được, có một mình mày biết thôi, nếu mày nói ra mới bể chuyện còn không có gì đâu.

Cưng nghe Hà nói nhẩy nhổm lên, la nho nhỏ:

– Em không có nói à nghe, chị làm sao thì làm, đổ bể chết cả đám ráng chịu đó, lúc ấy đừng đổ thừa thằng nhỏ này là không được đâu đó nghe.

– Ừ, không có sao đâu, miễn là mày đừng nói là được. Hơn nữa, nếu mày nói chuyện này ra, mày là người lỗ hơn tao nhiều.

– Em có mấc mớ gì vô chuyện chị lẹo tẹo với thầy San đâu mà lỗ với lời.

– Không à, mày là người biết chuyện này lâu hơn ai hết. Hơn nữa, nếu thầy Tam nổi ghen, liệu sòng bầu cua của tụi mình còn tồn tại nổi không. Lúc ấy mày mất việc, lại còn mất luôn cả con Châu nữa.

– Cái gì mà còn có con Châu trong đó nữa.

– Chứ mày tưởng không ai hay chúng mày đem nhau ra ruộng mía, ngây một ngày hai đó hẳn.

Cưng tái mặt, nó không ngờ Hà biết vụ này. Cưng run run hỏi:

– Tại sao chị biết?

Hà cắc cớ hỏi lại:

– Tại sao mày biết vụ tao với thầy San.

– Thì. . . thì . . chị. . .chị…

– Còn mày cũng thế chứ gì. Có sao đâu, tao không nói ra đâu có ai biết, cũng như mày đừng nói vụ của tao thì làm sao lộ ra ngoài được.

Cưng đưa một ngón tay ra, nói:

– Được rồi đó, nghéo tay đi, không đứa nào nói chuyện đứa nào đó nghe.

Hà đưa tay nghéo tay với Cưng, nàng nói nho nhỏ:

– Chịu rồi nghe.

– Được rồi. Bây giờ còn vụ này đây, tính kiếm chị nói gấp nè.

– Vụ gì nữa đó?

Cưng hắng giọng, từ từ nói;

– Bữa qua, nghe con Châu nói; thằng Hai Cảnh Sát dụ nó hỏi coi có đứa nào biết lắc bầu cua không, kiếm cho nó mấy đứa. Tụi nó định lập một sòng ngay bên cạnh mình đó.

Hà giật mình, hỏi thực nhanh:

– Nó nói hồi nào?

– Mới nói sáng hôm qua à, lúc con Châu uống cà phê ở quán Hủ Tíu đầu hẻm đó.

Hà chửi thề:

– Tổ cha nó, tao đã cho nó ăn rồi mà còn mưốn phá nữa. Thằng này tới số rồi sao.

Cưng nhìn Hà lắc đầu:

– Nó là Cảnh Sát, mình không dễ gì làm gì được nó đâu.

Hà trợn mắt:

– Cảnh Sát rồi sao chứ, bộ dễ đụng vô tụì mình lấm hay sao.

– Dù sao thì mình cũng không dám đánh nó, hơn nữa nó cũng có thể đem lính tới dẹp sòng mình cái một. Chỉ có cách nếu nó mở sòng, chị súi thầy San dẹp sòng nó thôi, nhưng mà sòng mình cũng tiêu luôn.

– Ừ ai ngu gì làm nhưvậy. Nhưng mà chuyện này mày không được nói với ai là mình biết ý định của tụi nó nghe.

– Tao đã có cách.

– Cả thầy Tam cũng không được nói à?

– Ừ, cả thầy Tam nữa cũng không nói bây giờ được, để một mình tao lo được rồi. Mày nói luôn với con Châu nữa nghe.

– Chị định làm gì thằng Hai Cảnh Sát đó?

Hà mỉm cười bí mật:

– Mày vừa thấy tao trị bệnh điên không?

– Thấy, rồi sao, có ăn chung gì tới vụ thằng Hai Cảnh Sát đâu?

Hà cười khẩy:

– Mày không biết trong môn phái mình, trị được người điên thì cũng làm cho người ta điên lên được rồi chứ?

Cưng há hốc miệng, nó chợt nhớ ra mình đang đứng trongvõ đường thầy Tư, nơi mà ai khôngbiết thầy Tư cũng như những đệ tử ruột của ông có thể thư ếm người ta một cách dễ dàng tới điên khùng. Nó liếc thực nhanh vô nhà, mọi người đang cười nói thực ồn ào, vô tình Cưng nhìn xuống bàn thờ ông Tà; những hình nhơn bằng giấy vàng dán kín một bên, nó rùng mình nhìn Hà thực nhanh. Không lý nàng đã được thầy Tư chỉ cho phép thư ếm này rồi hay sao? Bỗng Cưng chợt hiểu, Hà đã sáp sửa làm đám cưới với Tam, hai người đã chung sống với nhau như vợ chồng từ lâu rồi,làm gì Tam không chỉ cho nàng, tuy nhiên phép này chưa chắc Tam đã biết, làm gì Hà biết được. Còn San, chắc chắn ông này rành sáu câu rồi, Cưng nghĩ không lý San dám chỉ cho Hà sao, hai người mà lẹo tẹo với nhau cái kiểu này ai biết đó vào đâu. Con điên vừa rồi thầy Tư nó còn sơi một miếng, vậy mà Hà

sáng cho một bạt tai hết bệnh thì nàng không phải tay vừa rồi.

Cưng vừa mở miệng nói, Hà đã kéo vô nhà. Bây giờ hình như mọi người quên hẳn vụ con điên vừa rồi, ai nay hỉ hả nói về nồi cháo cá đang nấu, Hà nhìn trước nhìn sau, không thấy ai để ý, nàng lẻn ra ngã sau tới chợ Nhỏ tìm thằng Hai Cảnh Sát, bây giờ nhất định y đang la là ở quán cà phê đâu đó trong Chợ.

Hai cảnh sát ngồi nhâm nhi ly cà phê, gật gù bảo Hai Què:

– Em nhìn kìa, chúng nó làm ăn thế kia, tại sao anh lại ngồi không được hả?

Hai Què nhìn qua đường, sòng bầu cua của Hà lớp trong lớp ngoài đông nghẹt, có lẽ dân trong xóm lao động này dư giả lầm sao mà hễ cứ chỗ nào có ba vụ đỏ đen là họ bu lại ngay. Đầu tiên còn xổ số của nhà nước, rồi tới ba con số đề, bây giờ lại bư vô cái sòng bầu cua cá cọp này nữa. Nàng mỉm cười:

– Đúng là đám thiêu thân, ai còn lạ gì chúng nó chơi bịp, vậy mà không hiểu tại sao bà con cứ thẩy tiền cho chúng lượm vậy không biết kìa? Coi bộ dân trong xóm này dư tiền lắm sao?

Hai Cảnh Sát nhìn Hai Què cười hề hề:

– Có một mình em ở trong nghề mới biết chúng nó chơi lận, chứ ai mà biết được chuyện đó đâu! Còn bà con trong xóm này nghèo cùng cực rồi, bởi vậy mới có đồng nào cứ tính chuyện đỏ đen, đặng kiếm thêm đó mà. Đã nghèo cho nó nghèo luôn. Chỉ có một điều mình không nghĩ ra trước, để cái con bán bia ôm về đây làm trùm thì tức thật!

Hai Què cười khẩy. .

– Chưa chắc gì ra trước đã là hay đâu, rồi anh coi con em của anh ra nghề mới biết đá, biết vàng được. Cái tụi con nít chưa hỉ sạch mũi mà nhàm nhò gì.

Hai Cảnh Sát cười nịnh:

– Em khỏi nói anh cũng biết tài nghệ của em rồi, nếu không anh đâu có đi tận Thủ Thiêm rước em về đây.

Hai Què cười thoả mãn:

– Em sẽ không phụ lòng anh đâu, nhất định phải được việc cho anh mà. Anh cứ nhìn kìa, song của tụi nó vòng trong vòng ngoài thế kia, mỗi ngày không hốt bạc ngàn em không chơi. Đó là chúng tay nghề còn non, nếu cứng cựa một chút, đám mê đỏ đen này đừng hòng còn một xu dính túi.

Hai Cảnh Sát khoái trí cười hềnh hệch,y móc túi ra bao thuốc 555, moi một đíếụ châm lửa, hít một hơi thực dài, từ từ nhả những vòng tròn khói quện vào nhau bay vô tóc Hai Què. Đã mấy ngày rồi, Hai Cảnh Sát chở Hai Què tới xóm Lao Động này chỉ để ngồi đây ngắm tụi thằng Cưng, thằng Phèn lắc bầu cua, chàng cố tình cho Hai Què nghiên cứu tình hình. Hai Què khoái trí lắm, nàng chắc chắn chỗ này “đắc địa” rồi, không mở sòng ở đây, còn

chạy đi đâu hơn nữa. Khu vực này lại là địa bàn hoạt hộng của Hai Cảnh Sát, thử hỏi còn ai làm khó làm dễ gì được nữa chứ. Nàng mỉm cười tự mãn, nghiêng mình sát Hai Cảnh Sát hỏi nhỏ:

– Vậy bao giờ anh tính cho em ra quân đây?

Hai Cảnh Sát nheo mắt.

– Em thấý chắc ăn chưa?

Hai Què cười thật tự tin.

– Chắc như bắp mà, anh cứ lo vòng ngoài, còn phần sòng bầu cua em bao dàn cho anh.

Hai Cảnh Sát cười hì hì.

– Làm gì có vòng trong vòng ngoài, em muốn lắc giờ nào thì cứ lắc, em quên là khu vực này của anh sao?

Bữa trước sao anh nói đám thằng Tam con Hà là người của võ đường thầy Tư, trong đó có đám An Ninh Quân Đội nữa, nếu chúng có ăn chia, đâu có để thi mình yên.

Hai Cảnh Sát gật gù.

– Em nói đúng đó, An Ninh Quân Đội tuy ghê gớm thực, nhưng về ba cái vụ hình sự này không phải nhiệm vụ của họ thì cũng chẳng ăn nhằm gì.

– Nhưng nếu chúng nó cố ý làm khó cũng không phải là không được phải không anh?

– Nếu cố ý làm khó, cơ quan an ninh nào cũng có thể làm được, tuy nhiên chuyện gì đáng kla, anh nghĩ không vi cái sòng bầu cua nho nhỏ này mà chúng nó nhúng tay vô đâu. Hơn nữa trước khi ra nghề, anh sẽ tìm mần liên lạc với chúng nó là xong ngay chứ gì, ai sao mình vậy, không lý tụi nó không để mình sống sao. Còn như tụi nó cố tình chơi cửa cha mình, anh không biết phá hôi hay sao. Ba cái vụ này là nghề của chàng mà, em không biết sao?

Hai Què cười nịnh.

– Anh Hai của em mà, anh muốn cái gì mà không được.

Vừa nói Hai Què vừa lúc lắc thân mmh, Hai Cảnh Sát nhln ngay thấy những gl Hai Què muốn phô ra cho chàng coi. Đã mấy ngày nay khi chở Hai Què từ Thủ Thiêm qua đây bộ ngực Hai Què ép sát sau lưng chàng làm Hai muốn điên lên, nhưng chỉ dám ngọ nguậy, không phải chàng sợ gì, nhưng công chuyện làm ăn quan trọng hơn, với lại chàng cũng chưa biết ý tứ của Hai Què ra sao nên còn thận trọng. Hôm nay Hai đã để ý thấy cô nàng bắt đầu khiêu khích rõ ràng rồi, Hai Cảnh Sát mỉm cười nhìn nàng nheo nhẹ một bên mất, Hai Què cười chúm chím, làm bộ quay đi nàng trông trước ngó sau, thấy không có ai để ý tới mình, thò một tay xuống gầm bàn nhéo Hai Cảnh Sát một cái thực đau. Hai Cảnh Sát vội vàng nấm lấy tay nàng, Hai Què rụt tay về, bàn tay Hai Cảnh Sát vẫn không buông nên vô tình chạm vô bụng nàng, người Hai Què nóng ran, trong khi Hai Cảnh Sát vội vàng rụt tay về, nhưng chàng cũng đã hình dung được vùng thịt u lên chàng vừa đụng phải. Mặt Hai

Què đỏ lên, nàng vừa cười vừa gất nho nhỏ.

– Đồ quỉ nè. Thiên hạ nhìn thấy người ta nói cho bể đầu bây giờ đó.

Hai Cảnh Sát biết ngay đây là cơ hội tấn công dễ dàng nhất chàng nói nho nhỏ:

– Vậy tụi mình đi chỗ khác.bàn chuyện đi.

Hai Què làm bộ gắt:

– Đi đâu chứ, ngồi đây không được sao.

Tuy nói vậy, nhưng nàng cũng đã với cây nạng theo. Hai Cảnh Sát đứng dậy. Hai hí hửng trả tiền cà phê, dắt xe Honda đỡ Hai Què lên xe vọt đi liền. Xe vừa ra khỏi đầu hẻm, vô đường nhựa, Hai đã thấy bộ ngực như núi lửa của Hai Què ép sát sau lưng mình rồi, lần này chàng còn nghe thấy cả hơi thở dồn dập của cô nàng một cách khác lạ nữa. Hai mường tượng vùng da thịt chàng chạm tay vô lúc nãy, quả thực thiên hạ nói không ngoa chút nào, những người con gái Trung Hoa ngày xưa bị cha mẹ bó chân, để cho sự đi lại khó khăn cũng chỉ với mục đích dồn hết sự cử động khi di chuyển lên háng và làm cho phần da thịt nơi đây nẩy nở hơn những chỗ khác. Bây giờ không còn tục lệ ấy để thoả mãn đàn ông nữa, nhưng những trường hợp như Hai Què, bị tê liệt cả hai chân từ thuở nhỏ đã vô tình làm cho thân thể nàng nẩy nở như những điều người xưa mơ ước. Mặc dù Hai Què không biết chuyện xưa tích cũ là như vậy, nhưng nàng cũng tự biết mình có những bộ phận phải dấu kín nẩy nở một cách quá khổ. Từ trước tới nay, nàng cố tình mặc chiếc quần đáy rộng thùng thình để che dấu những cơ phận này. Hai chiếc chân nhỏ xíu lúc lắc, nàng chỉ đứng cho có lệ vì mọi sức lực di chuyển đều tập trung vào đôi nạng gỗ, đó là chưa kể những lúc ở nưi chật chội hoặc trong nhà, Hai Què thường dùng tay đớ cả thân mình mà lết đi, và có lẽ cả ngày nàng lê lết như thế này nhiều hơll là dùng nạng, cũng vì thế những bắp thịt mông

và ngực no tròn và cứng ngắc. Điều này đã làm nhiều người để ý, nhất là Hai Què lại có một khuônmặt thực dễ coi, hai mắt nàng tròn và to, chiếc miệng nhỏ chúm chím, cặp môi mọng đỏ. Nhưng tuy vậy mà cho tới giờ này nàng vẫn chưa có chồng, cũng chỉ vì đôi chân tê liệt đã làm cho Hai Què thiệt thòi như vậy. Đường tình duyên thì thế, nhưng chuyện xác thịt lại khác hẳn. Cha nàng mất sớm, mẹ nàng cố tần tảo nuôi con, nhưng chỉ vài nãm sau bà cũng phải tái giá, năm ấy Hai Què đã mười bốn tuổi. Và cũng chính ông dượng này là người đưa Hai Què ra khỏi cuộc đời con gái ngây thơ, dắt nàng vào con đường đam mê xác thịt mà mẹ nàng không hay biết một tí gì, vì cứ tưởng nàng còn nhỏ và tật nguyền nên không ai để ý tới.

Cái ngày đầu tiên ấy, Hai Què không thế nào quên được Hôm đó trời mưa như thác đổ, mẹ nàng chuyển bụng sanh em bé, ông dượng kêu xe đưa mẹ nàng đi sanh, Hai Què ở nhà một mình coi chừng nhà. Tới tối ông ta về, quần áo ướt nhẹp, mặt mày xanh mét. Hai Què nấu nước cho ông ta tắm, có lẽ lúc ấy ông ta cũng chẳng để ý gì tới nàng, nhưng Hai Què lại tò mò, lết lại gần phòng tắm nhìn qua khe vách, nàng ỷ y nhà không có ai, ở ngoài lại tối, trong sáng nên ông dượng không biết nàng đang ở ngoài nhìn vô nhưng vô tình một ngọn sét loé lên soi rõ mọi vật, tiếp theo tiếng sấm nổ dinh tai nhức óc đã làm Hai Què quên mất mình đanh nhìn trộm ông dượng tắm mà ré lên. Ông ta ló đầu ra bắt gặp quả tang Hai Què ở đó, ông giận lắm, nắm đầu Hai Què đánh mấy bạt tai, nàng không dám khóc và cũng không còn dám nói lời nào, vì từ hồi nào tới giờ nàng rất sợ ông dượng. Nhất là hôm đó lại lỗi ở nàng và một lỗi nặng nên Hai Què càng sợ. Nàng bị đánh té nhào xuống sàn nhà, ông dượng nắm áo nàng lôi dậy, những hàng núc áo bật tung làm thân thể nàng trần trụi, Hai Què cũng không dám lấy tay che ngực, nàng chỉ biết chắp tay van lậy ông ta rối rít, xin tha tội. Hai Què có biết đâu chính nàng đã làm cho ông ta nổi thú tính lên, đè nàng xuống sàn nhà. Thân thể con gái mười bốn tròn đầy và nhất là những bộ phận đàn bà trộ nở một cách bất thường lại càng làm cho ông ta điên lên hơn nữa. Đáng nhẽ hôm đó Hai Què phải đau đớn ghê lắm, nhưng nàng lại tỉnh bơ chỉ vì đã từ lâu, nàng thích chơi một mình với những ngón tay hay bất cứ vật gì có thể ấn vô đó được. Điều này làm cho ông dượng nàng ngạcnhiên, sau này ông hỏi tới, nàng phải khai thật và từ đó cứ mỗi ìân mẹ nàng đi khỏi là ông ta lôi nàng vô nhà trong. Nhưng sự thực sức vóc ông dượng cũng chẳng được bao tăm hơi, mẹ nàng là người vợ thứ ba của ông, chẳng là ông ta làm cai phu trong thương cảng Sài gòn, mẹ nàng là dân phu trong đó nên ông ta lẹo tẹo, thế rồi ở luôn với nhau, hai bà vợ lớn sau khi ghen tuôngmột thời gian chẳng nhằm nhò gì nên cũng đành chịu, chấp nhận cho ông ăn ở chính thức với mẹ nàng và từ đó ông dượng cứ đi đi, về về với cả mấy người vợ của ông. Người ông càng ngày càng ốm nhom vì mệt mỏi, tới khi đụng tới Hai Què, trông thân thể ông càng thảm hại. Chẳng ai biết lý do tại sao, trong khi đó Hai Què lớn như thổi, thân thể nàng đầy ắp, da thịt tròn trịa, chỉ có điều không hiểu tại sao nàng không mang thai với ông dượng. Có lẽ cũng vì thế Hai Què càng làm dữ hơn, nàng không còn chỉ lén lút với ông dượng không thôi mà bắt đầu la cà tới mấy đứa bạn cùng trang lứa. Hai Què ở nhà trông em cho mẹ và ông dượng đi làm, cũng vì thế nàng có rất nhiều thì giờ lê lết kháp nơi, cho tới một hôm Hai Què cặp với đám lắc bầu cua đầu hẻm, cuộc đời nàngbất đầu đi vào khúc quanh với cuộc sống hoàn toàn đổi mới. Không hiểu sao Hai Què học rất nhanh nghề cờ gian bạc lận này, nàng tập luyện một cách say mê và những ngón tay Hai Què đã làm dân trong nghề kiêng nể. Từ đó Hai Què bắt đầu nổi tiếng trong đám dân chơi vùng Thủ Thiêm. Dưới tay nàng có cả chục đàn em chuyên lắc bầu cua kháp vùng Thủ Thiêm, cũng vì vậy Hai Cảnh Sát đã tìm tới nàng.

Bây giờ ngồi sau lưng Hai Cảnh Sát, tự nhiên nàng có ý nghĩ ngồ ngộ; nếu anh chàng này chịu lấy nàng, dù là làm bé đi chăng nữa chắc chắn rững có hạnh phúc. Cái nghề tổ chức sòng bầu cua, cá cọp của nàng mà lấy được ông chồng cảnh sát thl hay biết mấy, còn phải sợ ai nữa. Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu, nàng lần tay vô túi móc chai dầu thơm nho nhỏ, mở nút bôi vô cổ rồi lần xuống ngực thoa một ít ở đó, nhẩm lại câu thần chú mấy lượt thổi vô tay, chụm lại, vỗ nhẹ vô lưng Hai Cảnh Sát mấy cái, cứ như thế nàng làm lại mấy lần nữa. Chai dầu này nàng thinh của ông thầy Chàm bên Thủ Thiêm từ lâu, nay mới có dịp đem ra xài.

Nàng van vái cho phép thuật của ông linh ứng, bỗng Hai Què thấy Hai Cảnh Sát hơi rùng mình, nàng mừng thầm, hình như bùa phép đã linh nghiệm. Nàng vòng tay ôm thật chặt lấy eo Hai Cảnh Sát làm như sợ té, bộ ngực ép sát vô lưng chàng, Hai Què biết khí giới này đã làm nhlêu thanh niên ngẩn ngơ vì nó.

Xe vừa ngừng lại, Hai Cảnh Sát lật đật đỡ nàng xuống, Hai Què nhìn căn nhà nhỏ nhắn nằm giữa đồng không mông quạnh, hỏi:

– Anh Hai à, nhà ai mà ở hẻo lánh như vậy?

Hai Cảnh Sát mỉm cười.

– Căn nhà này của chú anh, không có ai ở đâu.

– Vậy chú anh cất căn nhà này làm gì mà không có ai ở ?

– À, em thấy ruộng lúa chung quanh đây không, căn nhà này cất lên cho mấy người làm ruộng nghỉ ngơi buổi trưa hoặc là khi mùa lúa chín phải có người ở đây coi chim hay trộm. Còn mùa này mới gặt lúa xong nên căn nhà bỏ trống, thỉnh thoảng anh ghé đây coi chừng nhà cho ông ấy thôi.

Vô nhà, Hai Què ngồi xuống tấm ván cười tủm tỉm, nàng đã nhìn rõ tim đen Hai cảnh Sát muốn đưa nàng tới đây làm gì rồi, nàng làm bộ hỏi:

– Bộ anh muốn đưa em tới đây coi chừng nhà cho ông chú anh sao?

Hai Cảnh Sát cười dả lả, ngồi xuống bên cạnh nàng.

– Anh đâu dám làm vậy chứ, chúng mình tới đây nói chuyện, tiện thể anh dòm chừng nhà một chút thôi mà.

Vừa nói Hai Cảnh sát vừa ngồi sát vô nàng hơn nữa, chàng để một tay lên vai nàng, Hai Què liếc một cái thật

tình như đồng lõa với hành động của chàng, được trớn, Hai Cảnh Sát kéo nhè nhẹ nàng vô mmh, cúi xuống thì thầm:

– Em dễ thương quá.

Hai Què làm bộ nhút nhát, nhắm mắt, dụi đầu vô ngực chàng, nói nho nhỏ:

– Anh Hai à, đừng làm em sợ nhé.

Hai Cảnh Sát nâng mặt nàng lên, nói trong hơi thở rồn rập:

– Anh có làm gì đâu.

Vừa nói xong, chàng đã tìm làn môi Hai Què hôn đắm đuối làm nàng muốn ngộp thở. Chính Hai Cảnh Sát cũng không ngờ mình bạo phổi đến nhưvậy, chàng tưởng đem Hai Què tới đây còn phải đẩy đưa chán rồi mới dám đụng tới người nàng, ai ngờ ngay giây phút đầu tiên chàng đã ôm được nàng vô lòngrồi; bàn tay chàng bạo dạn lần xuống dưới, đặt trên bộ ngực vĩ đại của nàng, từ lúc ngồi trên xe, bộ ngực này đã làm cho chàng nóng người lên dễ sợ, bây giờ được đặt tay lên đây lại làm cho chàng run lên thấy rõ.

Chàng không cầm lòng được nữa, kéo những hàng nút áo bật tung ra, bộ ngực trắng ngần của nàng hiện ra lồ lộ, vươn lên thực cao, chắc nịch. Từ hồi nào tới giờ, chưa bao giờ chàng thấy ai có bộ ngực lớn như thế này mà đứng thẳng căng cứng như vậy. Mùi thơm da thịt nồng nàn, chàng mê đi trong sự thôi thúc ham muốn cùng cực, hình như Hai Què ôm cứng lấy chàng, cả hai cùng ngả mình xuống tấm ván hồi nào không hay. Bây giờ chl còn là hơi thở rồn rập và nóng hổi.

Trời đã về chiều, Hai Cảnh Sát đưa Hai Què trở lại Chợ Nhỏ, giờ này sòng bầu cua của tụi Tam và Hà dã giải tán lâu rồi, nhưng Hai Cảnh Sát nghe lời Hai Què chở nàng tới đây nghiên cứu thời gian bà con di làm về, theo nàng đây mới là lúc ăn tiền, những người có máu đỏ đen vừa lãnh tiền công hàng ngày hoặc cuối tháng mà đi qua sòng bài thế nào cũng phải dừng lại thử thời vận một phen, và lột cái đám này mới bộn bạc.

Hai người vô quán phở tíu của chú Ba đầu Hẻm, vừa ngồi vô bàn, thằng nhỏ chạy bàn đã chạy ra hỏi rối rít, Hai Cảnh Sát vẫn biết những người trong quán này rất nể nang chàng.

– Ê, cho hai cái cà phê xay chừng đi mày.

Thằng nhỏ hỏi thêm:

– Thầy Hai với cô Hai có ăn gì thêm không ?

Hai Què nói với Hai Cảnh Sát:

– Hay là cho em xin một ly cà phê sữa hột gà đi.

Hai Cảnh Sát mỉm cười.

– Phải đó, mày cho tao hai cái cà phê sữa hột gà được rồi, hai hột gà nghe. Ăn cho bổ mà, bỏ cái vụ cà phê xay chừng đi.

Thằng nhỏ chạy đi ngay, nó liếc thực nhanh vô góc tiệm, Hà đang ngồi nhâm nhi ly cà phê ở đó, nàng gật gật cái đầu nhìn nó mlm cười. Thằng nhỏ bỗng thấy run run, vừa rồi Hà đã đưa cho nó một gói đường nho nhỏ, bảo phải bỏ vô ly Hai Cảnh Sát. Nàng nói đây chỉ là đường thường thôi, nhưng nàng có làm bùa chú trong đó để dụ Hai Cảnh Sát đừng làm khó dể sòng bầu cua; tuy vậy, tự nhiên nó cũng thấy hồi hộp lạ thường. Không hiểu vì sợ cái gói đường này gây tai họa hay sợ lời hăm của Hà. Nó nhớ lại nàng nói: “Síu à, mày cứ bỏ gói đường này vô ly cà phê của nó đi, chuyện này chỉ có mày và tao biết, dù có xẩy ra chuyện gì cũng vô hại, bù lại tao sẽ tha cho mày tất cả số tiền mày thiếu sòng bài, bộn bạc đó chứ không phải ít đâu, mày có ăn cắp tiền ông già mày cả năm cũng không đủ trả tụi tao đâu. Còn như màỳ cưỡng lời tao, mày phải trả số tiền đó ngay nội ngày hôm nay, nếu không tao sẽ đòi ông già mày và mày cũng khó sống ở cái xóm này lắm”.

Biết chắc không có thể nào từ chối được, Síu đã nhận gói đường, bây giờ Hai Cảnh Sát ngồi kia, Hà ngồi đó, nàng lại vừa ra dấu cho Síu nữa thì làm sao còn do dự được. Vừa pha cà phê, Síu vừa nhìn chừng mọi người, thừa lúc không ai để ý, Síu đổ hết gói đường vô một ly cà phê, bưng ra cho Hai Cảnh Sát. Síu đặt ly cà phê có pha đường của Hà trước mặt Hai Cảnh Sát, còn ly cà phê kia cho Hai Què. Tim Síu lúc này đập loạn xạ, trời không nóng mà mồ hôi đổ tháo ra lúc nào không hay. Síu vội vàng rảo bước trở về quầy hàng ngay,vừa lúc ấy Hà cũng đưa tay ngoắc nó, Síu do dự nhưng cũng phải chạy tới bàn nàng, Hà nói nho nhỏ:

– Mày làm liền một ly cà phê sữa hột gà nữa y như ly của thằng Hai Cảnh Sát, để sẵn đó cho tao, rồi đổ một nửa đi khi nào thấy Thằng Hai Cảnh Sát đi khỏi, lừa lúc con nhỏ bồ nó không để ý, đem đổi ly đó lấy ly của nó, đem vô bếp đổ xuống cống ngay, rồi rửa ly cho thật sạch, như vậy là mày đã thủ tiêu được tang chứng. Nếu mày làm không xong tao e cả mày lẫn tao cùng khó sống ở cái xóm này đó.

Nghe Hà nói, chân tay Síu rụng rời, nó lắp bắp hỏi không ra tiếng.

– Trời ơi, chị…chị bỏ cái..cái gì trong gói đường đó.

Hà gằn giọng:

– Mày có đi làm ngay những gì tao nói không, hay là đợi lính nó tới đây còng đầu mày lại rồi mới hối hận không kịp.

Síu sợ xanh mặt, lật đật chạy về quầy hàng pha vội một ly cà phê sữa hột gà như lúc nãy làm cho Hai Cảnh Sát, nó quậy lên rồi đổ đi một nửa ngay, maymà bố nó vừa ra ngoài, nếu không ông ta thấy nó làm chuyện kỳ cục này cũng khó mà giải thích. Síu nhìn vội về phía bàn Hai Cảnh Sát, nó tính chạy đại ra đó bảo Hai Cảnh Sát đừng uống ly đó nhưng chân nó nhấc lên không nổi, miệng lưỡi khô đắng. Ngay lúc ấy Hai Cảnh Sát đứng dậy ra khỏi tiệm một cách vội vã còn Hai Què vẫn ngồi đó nhâm nhi ly cà phê. Ruột gan Síu nóng như lửa đốt, Síu nhìn khuôn mặt Hai Cảnh Sát lúc đó biết chắc là gói đường của Hà trao cho nó đổ vô ly cà phê của Hai Cảnh sát phải có một thứ gì ghê gớm lắm, Síu muốn chạy ào ra đổi ngay ly cà phê đó đem đổ đi như lời Hà nói lúc nãy, ngặt nỗi Hài Què vẫn ngồi đó làm sao mà đánh tráo được. Năm phút, rồi mười phút trôi qua, chân tay Síu run lẩy bẩy, mồ hôi càng tháo ra thật nhiều.

Lúc đó Hai Què cũng nhấp nha, nhấp nhổm, nàng đã uống hết ly cà phê từ lâu, Síu thấy hình như nàng muốn lấy ly cà phê của Hai Cảnh Sát uống nên hoảng hôn, không còn suy nghĩ gì nữa, Síu lật đật mang ly cà phê vừa pha chạy lại. Hà ngồi ở góc tiệm nhòm chừng, tim nàng cũng đập loạn đả, gói đường Hà trao cho thằng Síu có pha bột Ngải Ma Lai trong đó, giờ này chắc chắn Hai Cảnh Sát chết rồi, nàng đã dự đoán lúc Ngải mới ngấm, Hai Cảnh Sát sẽ đau bụng và thế nào anh chàng cũng phải chạy đi tìm nhà cầu nhưng không biết có kịp tới đó không hay chết ngay dọc đường. Tâm thần Hà cũng bấn loạn, đây là lần đâu tiên nàng dùng Ngải giết người, thứ ngải độc địa nhất trong vườn thầy Tư. Hà đang ngồi nhấp nhổn chừ kết quả, bỗng thấy Hai Què với ly cà phê của Hai Cảnh Sát định uống và thằng Síu chạy ù ra bàn nó, nàng hoảng hồn vì biết nó định làm gì rồi, nếu nó cản Hai Què uống ly cà phê đó là bể chuyện. Nàng vội vàng đứng dậy thực nhanh, chạy tới bàn Hai Què

trước, vừa lúc Hai Què bưng ly cà phê lên, cả Hà và Síu cùng tới một lượt, Hà thấy nó vừa định la lên, nàng nhìn thấy cặp nạng của Hai Què để trước mặt, tiện chân đá thực mạnh, cặp nạng văng ra xa và Hà làm bộ té chúi vô bàn Hai Què, Hai Què buông vội ly cà phê xuống, đỡ Hà khỏi té vô mình, Síu đứng cạnh đó nhanh tay đổi ly cà phê đem vô trong bếp ngay. Hà mừng rỡ, biết Síu đã đổi được ly cà phê có Ngải Ma Lai rồi, nàng làm bộ nhăn nhó, vịm tay vô vai Hai Què, rên rỉ:

– Trời ơi… trời ơi, chết cái chân tôi rồi.

Hai Què vừa định mở miệng xin lỗi, bỗng có nhiều tiếng la thất thanh từ trong xóm vang lại, mọi người ùn ùn kéo nhau vô phía trong, nàng nghe loáng thoáng cái gì người chết, người chết. Linh tính cho nàng hay có chuyện chẳng lành cho Hai Cảnh Sát rồi, nàng luýnh quýnh lết xuống đất với cặp nạng, hớt hải hỏi một người đàn bà vừa từ trong xóm đi ra:

– Chị ơi chị chuyện gì đó hả chị.

Người đàn bà nhìn nàng ái ngại, trả lời:

– Thầy Hai Cảnh Sát ngồi uống cà phê với chị lúc nãy té xuống sông chết rồi, không hiểu tại sao nhà cầu chắc như vậy mà thầy ấy làm gẫy cả tấm vách sau rồi lọt xuống nước được.

Hai Què tá hoả, nàng nhìn ly ca phê chừng chừng, nhớ lại lời Hai Cảnh Sát trước khi đứng dậy:”Không lý ly cà phê này có thuốc độc hay sao mà anh uống vô đau bụng quá trời”.

Lúc ấy nàng chỉ cười hì hì cho là Hai Cảnh Sát nói chơi, bây giờ chàng chết rồi, chắc chắn phải có nguyên do. Chỉ ít phút sau, xe chữa lửa và cảnh sát ào ạt kéo tới. Hình như mọi người cho Cảnh Sát hay Hai Cảnh Sát vừa ngồi với Hai Què nên nàng được mời về bót ngay. Hai Què không quên nói với người cảnh sát đem ly cà phê của Hai Cảnh Sát uống dở về bót, đồng thời mời luôn chú Ba bán hủ tíu về bóp luôn. Thằng Síu mặt mày tái ngắt, nhìn theo bố nó lên xe cây. Cái xác của Hai Cảnh Sát cũng được vớt lên, chở đi nhà xác, lúc hai người lính cứu hoả khênh xác Hai Cảnh Sát qua chỗ Hà, nàng nhìn thấy miệng anh chàng méo xẹo, mặt xanh lè, mắt trợn ngược, thật rùng rợn. Lúc ấy thầy Tư và San cũng vừa được đám học trò cho hay có người chết đuối một cách lạ kỳ nên kéo nhau ra coi.

Khi nhìn thấy mặt Hai Cảnh Sát, không hẹn mà cả hai cùng kêu lên nho nhỏ:

– Ngải Ma Lai.

Thầy Tư sau khi kêu lên, hình như sợ có ai nghe tiếng, vội vàng nắm tay San dựt nhè nhẹ, lôi ra khỏi đám đông, ông thì thầm:

– Không biết ai xài Ngải Ma Lai hại thằng này, trong xóm này ngoài tụi mình còn ai vào đây nữa. Trong võ đường chỉ có tôi và thầy biết xử dụng cái thứ độc địa này, mà cả hai đứa còn ngồi đây thì nhất định phải có một đứa nào khác hại thằng đó. Cái giống này nuốt vô là chết nhấp nháy hà.

– Thưa thầy, thấy mặt nạn nhân tụi mình đoán như vậy nhưng có thể nó chết vì thứ khác không?

– Không, không thế nào lầm được, không phải tui chỉ nhìn mặt thằng đó không đâu, thầy có để ý mùi tanh nồng phát ra từ xác chết nó không, đó mới là điều quan trọng.

San chợt nhớ ra, khi xác chết khênh tới đâu, mọi người đều bịt mũi, chính chàng cũng ngửi thấy mùi hôi thối, tanh ngòm, bây giờ thầy Tư nói mới để ý. San hỏi:

– Theo như thầy chỉ cho con thì mùi hôi thối này là phân của nạn nhân tiết ra chứ không phải da thịt nó thối như xác chết để lâu ngày. Nhưng mà thằng này chết lại bị té xuống sông, vậy mà mùi hôi thối vẫn còn.

– Thầy không thấy là quần áo nó còn nguyên, như vậy dù có té xuống sông nhưng phân vẫn còn dính trong quần. Theo tôi đoán nó nuốt phải Ngải Ma Lai! Đau bụng vội chạy đi cầu nhưng vừa chui được vô nhà cầu Ngải Ma La đã bứt ruột nó rồi, bởi vậy mới té xuống nước. Thôi, chúng mình đi về coi lại mấy cây Ngải Ma Lai xem có bị ai ăn cấp không. Cả hai lần lủi trở lại Võ Đường, không ai nói với ai một lời nào nữa, mỗi người đều có một ý nghĩ khác nhau trong đầu Khi vô tới sân nhà, không ai bảo ai, cả hai cùng ngồi xuống cạnh những luống Ngải Ma Lai xem xét thực kỹ, bỗng thầy Tư chỉ một khoảng trống, giọng ông lạc đi.

– Có đứa nào ăn cắp Ngải thực rồi, thầy San coi này, nó nhổ cả một khoảng lớn chứ không ít, chỗ lấp đất lại này coi bộ không lâu đâu. Với bây nhiêu, nó có thể giết cả trăm người chứ không chơi.

– Không lý học trò mình lại có đứa nào biết cách xử dụng loại ngải này chứ. Ngoài con, thầy nhớ xem có chỉ cho ai nữa không?

Thầy Tư trợn mắt, gằn giọng,

– Mồ tổ tui cũng không dám dậy cái thứ này ẩu tả như vậy trong môn phái mình, tui nghĩ nhiều lắm là vài ba người biết mà thôi, nhưng phải là cỡ thầy Mười hay thầy Ba Cơ mới biết chứ không phải là đám học trò được đâu. Thầy có nghĩ là đệ tử mình lên thầy Mười học lóm được hay không?

– Cái gì tui tin, chứ vụ Ngải Ma Lai thầy Mười không dám cho ai hay đâu, vì thứ này tụi nhỏ biết được mà có ý phản thầy thì ông ấy cũng khó sống lắm, dù cho có cách ngừa đó, nhưng nó vật mình nhanh quá cũng không đủ thì giờ đi lấy thuốc giải đâu. Tui biết thầy Mười kỵ ba cái vụ này nhất.

– Như vậy thì lạ thực, cứ như anh trạng này phải là một ngươi trong đám đệ tử mình ra tay, nhưng mà ai có bản lãnh này chứ, thầy có nghi ai không?

– Bây giờ thì chưa, nhưng nhất định phải tìm cho ra mới được.

– Thầy nghĩ là nó sẽ tới ăn cắp nữa à?

– Nếu nó lấy được một ìân, nó sẽ tới lấy nữa, lúc ấy mình sẽ biết thôi.

San lác đầu.

– Con không nghĩ như vậy đâu.

Tại sao?

– Nếu đứa nào đó biết cách dùng loại này, nó cũng phải biết thứ này rất dễ trồng, thầy biết nó chỉ nhổ một cây thôi, trồng trong ba tháng là có cả vườn rồi, cái thứ này nó mọc nhanh như cỏ ấy mà.

Thầy Tư ngẩn ngơ, ông thấy San nói đúng, như vậy là tai họa đã tới rồi. Những khuôn mặt đệ tử mà ông nghi ngờ chợt thoáng qua đầu ông. Mây đen từ đâu kéo tới thực nhanh, mùa này trời vẫn nổi giông bão bất thường, bầu trời thấp hẳn xuống. San đứng dậy bảo thầy Tư.

– Thôi vô trong nhà đi thầy, mưa sáp kéo tới bây giờ đó thầy ơi.

Thầy Tư uể oải đứng dậy, trông ông khổ não vô cùng, người ông bần thần như mất hồn, San biết tâm trạng ông lúc này hơn ai hết, chàng cũng không vui gì hơn ồng, vừa rồi bắt được con Bạch Xà, đem về tưởng luyện được thành Bạch Xà Ma, ai ngờ về tới nhà đã thấy nó chết rồi. Có lẽ là lỗi của chàng cho nó ăn nhiều Ngải Rắn quá, làm sao con Bạch Xà đó chịu nổi. Tuy nhiên, nếu không làm thế cũng chẳng có cách nào đem về được, vì để nó sống, sức vùng vẫy của nó có voi cũng không kềm nổi chứ nói gì sức người. Không khéo chính chàng phải bỏ mạng dọc đường không chừng, nhấtlà cái giống linh khôn này thấy chàng giết chết người bạn đời của nó mà nổi điên lên, thử hỏi còn cách gì kiềm chế được nữa chứ.

Cuối cùng San cũng đành tự an ủi mình như là số trời định mà thôi, tuy nhiên, chàng đã lấy được hai hòn ngọc trong đầu hai con Bạch Xà đó cũng là một bảo vật quí báu vô ngần, hơn nữa, chàng lại còn hai bộ xương sống của nó để luyện phép cũng không phải ai cũng có. Với hai thứ bửu bối này, chàng nhìn khắp môn phái cũng đã thấy hơn nhiều người rồi.

Trên bàn thờ khói hương nghi ngút, vậy mà thầy Tư vẫn lấy một bó nhang đốt lên cắm mỗi nơi một cây. San đề ý ông cấm trên bàn ông Tà năm cây, thay vì ngày thường mỗi lần đốt nhang như vậy chỉ cắm ở đó một cây thôi. Đốt nhang xong, thầy Tư ngồí xuống đất xếp bằng tọa thiền như bất động, nhưng chỉ một lúc sau, thân hình ông hơi lắc lư, đảo vòng vòng. Trạng thái này thật lạ, từ trước tới giờ chưa bao giờ San thấy thầy Tư làm như vậy, Chàng tò mò tới trước bàn thừ đốt một cây nhang, cắm trên bàn Phật Tổ rồi cũng ngồi xuống đất tọa thiền, nhưng không phải chàng định tâm tọa thiền mà chi ngồi gần thầy Tư xem ông làm gì.

Hơi thở thầy Tư bất đầu mau hơn và tự nhiên nước mắt ông trào ra, rơi lả chả. Hai vai rung rung hlnh như ông súc động cực độ. Miệng ông mấp máy nhưng San không nghe được tiếng gì, chàng vội vã định thần, nhầm mất lại tập chung hết tinh thần vào câu chú, hai tay để lên bắt ấn định tâm, chỉ một lúc sau, San đã nghe được tiếng thì thầm của thầy Tư trong hơi thở yếu ớt, âm thanh vi vu như gió thoảng. Mồ hôi San bắt đầu vã ra, chàng linh cảm như tai họa sáp ập xuống trong môn phái này. Mây, gió, trăng, sao, sấm, chớt xoắn lại, nổ tung ra trong tâm tướng San. Chàng kêu cô Hai Thu về,cục thịt u lên trong nách chàng hơi nóng lên, hmh ảnh cô Hai Thu run rẩy hiện ngay ra bên cạnh chàng.

San hỏi nho nhỏ:

– Em có biết chuyện gì đang xẩy ra cho anh không?

Tiếng nàng thoảng thoảng trong gió, thì thào:

– Anh ơi, thiên cơ bất khả lậu, tha cho em, giờ này không thể ở đây lâu được, hẹn anh tới tối nhé.

San gật đầu, đọc thần chú cho nàng thăng thật nhanh, chàng ngửa mặt lên trần nhà thở dài. Bỗng thầy Tư mở mắt hỏi nho nhỏ:

– Ai đó thầy San.

San không dám dấú nói thực:

– Con vừa thỉnh con Thiên Linh Ma Nữ của thầy Mười về

Thầy Tư từ từ quay lại nhìn chàng ngạc nhiên.

– Con Thiên Linh Ma Nữ đó dám xuất hiện ban ngày, trước bàn thờ này hay sao?

San gật đầu:

– Sự thực thì không, nhưng con thỉnh gấp nên nàng phải hiện hình thôi, tuy nhiên cũng không dám ở lâu, nàng trở về cõi âm rồi.

– Nó có cho thầy hay gì không?

– Nàng bảo thiên cơ bất khả lậu.

– ý trời, ý trời thôi.

Ngưng một lát, ông ngập ngừng nói:

– Thầy San à, tôi có năm đứa con, vợ tôi bà ấy quê mùa dốt nát, không nuôi nổi tụi đó đâu. Hai đứa con gái thì vô dụng, thằng út còn nhỏ quá. Duy chỉ có hai thàng lớn có thể cáng đáng gia đình này được, nhưng không có ai đỡ đầu chúng nó cũng không sống nổi một mình đâu, tôi muốn thầy nhận hai thàng đó làm đệ tử có được không?

San rùng mình, chàng nghe thầy Tư gửi gấm con cái cho chàng như lời người trhăng trối. Chàng hấp tấp hỏi:

– Tại sao bỗng nhiên thầy lại nói vậy?

– Thiên cơ bất khả lậu thôi, âu cũng là ý trời.

– Thầy biết được sao không cho con hay.

– Hồi đó Sư ông cho tui hay, sẽ có học trò làm phản và tui không sống được lâu, không biết có phải là lúc này hay không, tui chỉ đoán chừng thôi. Tuy nhiên cẩn thận vẫn hơn, nếu ông Tổ muốn tui sống lâu hơn nữa, tôi nghĩ chưa có ai dám phản tôi đâu, nhưng nay đã có kẻ làm phản, ắt số tui đã tận rồi.

– Thầy đừng nghĩ thế, theo con chưa đến nỗi nào đâu. Đệ tử mình ngoài phép thuật ra, con cũng có thể kiềm chế họ bằng luật pháp, hay ngay cả luật rừng mmh cũng chẳng thua ai. Con chưa thấy ai trong môn phái này có thể lấn lướt được mình mà.

– Tui cũng nghĩ như thầy, cũng vì thế mà từ trước tới nay tui cố rèn luyện thầy như một vị hộ pháp của môn phái. Phải thú thực, tui mang ơn thầy rất nhiều, nếu không phải thầy là nhân viên An Ninh Quân Đội, cái võ đường này cũng khó sống lắm, nội đám thầy chú quanh vùng này thôi cũng làm mình bỏ xứ mà đi rồi. Đệ tử mình lớp trốn lính, lớp đào ngũ, chưa kể chúng mở sòng bài bất hợp pháp nữa, đó là những điều mình biết, còn những chuyện chúng làm mình không hay còn tới đâu nữa. Hôm nay tui có linh cảm tới này về với Phật Tổ rồi. Thầy đừng cãi tui, tối nay xin thầy xuất sư liền cho hai thằng nhỏ đi, chỉ có như vậy tui mới yên tâm được.

Vừa nói xong thầy Tư ho lên sù sụ, mới đây mà trông ông khác hẳn rồi, người ông rút lại, co ro, thật yếu đuối. San biết giờ này không nên có ý kiến gì ngoài việc nghe lệnh ông, chàng hỏi:

– Thưa thầy, nhưvậy bây giờ con phải làm sao?

Tiếng thầy Tư run run:

– Thầy đi sắm dùm tui mấy thứ làm lễ xuất sư cho tụi nó đi, tối nay cũng là ngày tốt, tuy không được như ý lắm nhưng như thế cũng được rồi. Khuya nay thầy giúp tui làm lễ xuất sư cho tụi nó. Thôi thầy đi đi.

San đứng dậy, chàng chợt nhớ tới vườn Ngải Ma Lai nên nói:

– Thưa thầy, con nghĩ trước khi làm những chuyện khác, xin thầy nhổ hết đám Ngải Ma Lai đi, vì không trước thì sau chuyện này đổ bể ra, nhân viên công lực cũng sẽ tới đây điều tra.

Thầy Tư gật đầu:

– Tui cũng đã nghĩ tới chuyện đó rồi, thầy cứ yên tâm đi.

San lui ra, chàng hấp tấp lấy xe chạy ra chợ Thị Nghè mua ít vải vàng làm khăn xuất sư cùng những của lễ cho buổi lễ chàng phải làm đêm nay. Chàng phân vân vô cùng, không hiểu trong môn phái ai có bản lãnh dùng Ngải Ma Lai. Về bùa phép, thầy Tư có thể dậy cho các đệ tử một cách dễ dàng, nhưng về ngải nghệ, ông khó khăn vô cùng. Ngay cả dùng các loại ngải bóp trậc ông còn không dậy ai, huấn hồ những thứ dộc địa như Ngải Ma Lai ai mà học được.

San phân vân, cố tìm trong đầu xem có người nào có thể làm chuyện đó. Đi qua một tiệm bán sách, San giật mình, chợt nhớ ra những cuốn sách thầy Tư chép về phép tắc, ngải nghệ. Nếu có đứa nào cả gan ăn cắp nhũng cuốn sách đó kể như chúng có thể dùng được rồi.

Bữa hôm chàng chép lại có nói với thầy Tư những cuốn sách này viết như thế này rất nguy hiềm, chàng đề nghị ông viết bàng một thứ mật mã nào đó hay hơn, vì dù cho có ai ăn cắp cũng không biết cách mở mật mã mà hiểu được. Hôm ấy thầy Tư chỉ mỉm cười, ông nói nếu có ai cả gan tới đây ăn cắp sách kể như ông tới số rồi. Hôm ấy San không đám nói gì thêm nữa, nhưng ít lâu sau chàng có đem những cuốn sách chàng chép lại bằng mật mã cho ông coi, thầy Tư có vẻ hài lòng lắm, ông nói: ” Thầy cẩn thận nhưvậy tui cũng mừng, nhưng tui mà viết cái kiểu này làm sao mà đọc được, tui đọc chữ quốc ngữcòn khó khăn, thêm ba cái giống này vô, mai mốt dám đọc lộn nữa mới không biết phải làm sao. Từ đó trở đi San không nhắc tới vụ kinh sách nữa, nhưng trong đầu chàng vẫn ái ngại và thường hay để mắt dòm chừng các đệ tử trong môn phái.về vụ kinh sách này, nhưng làm sao chàng có thể ngờ được Tam, một anh chàng mù chữ lại đi trộm kinh sách được, hơn nữa chính Tam muốn học cái gì thầy Tư lại không cho mà phải trộm cắp chứ.

Về tới võ đường, trời cũng đã tối rồi, San chạy xe vô sân, chàng vô tình rọi đèn pha vô vườn ngải, San giật mình vì khu đất đã bị cầy sới lên rồi, không còn một cây ngải nào nữa? Tất cả cácloại ngải đều bị nhổ sạch? San muốn ứa nước mắt, phải nói đây là cả một gia tài thầy Tư vừa cho huỷ đi, muốn gầy đựng một vườn ngải như thế này cũng phải mất ít nhất hai ba năm.

Chàng vội vã chạy vô nhà, hai đứa con thầy Tư mặt mày mếu máo chạy ra nói:

– Thưa thầy, bố con bệnh rồi, ổng yếu lắm, đang nằm trong phòng, ổng đang mong gặp thầy đó.

San hơi ngạc nhiên về cách xưng hô của con thầy Tư với chàng, hàng ngày chúng cũng gọi chàng bằng thầy San nhưng xưng tui, hôm nay chúng đổi thành con, như vậy có nghĩa là thầy Tư đã cho chúng biết tối nay chàng xuất sư cho chúng nó rồi. San chỉ vườn ngải hỏi:

– Ai hủy vườn ngải đi vậy Nhiều?

– Dạ, bố con bảo làm vậy.

– Còn những cây ngải đó đâu?

– Dạ, bố con nói ném xuống sông hết rồi.

San thừ người, chàng tiếc một công trình vừa bị huỷ đi trọn vẹn, trong dó có bàn tay bồi đắp của chính mình. Chàng để những thứ sửa soạn làm lễ xuất sư cho con thầy Tư lên bàn thờ, thắp một nén nhang, cắm lên bàn thờ Tổ. Vừa lúc ấy thằng Phèn ở đâu chạy uà vô nhà, mặt mày xanh như tào lá hớt hải nói:

– Thầy San ơi, thầy San, em tìm thầy kháp nơi mà không thấy.

San quay lại hỏi:

– Có chuyện gì thủng thẳng nói, mày làm cái gì mà như đi ăn cướp vậy.

– Không phải đâu thầy ơi, vụ này quan trọng lắm. Chị Hà bị bắt rồi, em sợ có dính liú tới vụ thằng Hai Cảnh Sát chết quá.

– Tại sao mày biết có dính dáng tới cái chết của thằng Hai Cảnh Sát chứ?

Thằng Phèn kéo chàng ra sân nói nho nhỏ:

– Thầy ơi, đừng cho ai hay nhé, hồi chiều em biết thằng Hai Cảnh Sát muốn mở một sòngbầu cua cạnh tranh với chị Hà, em cho chị ấy hay, chị ấy dặn em không được cho bất cứ ai hay, để chị ấy tính, thế rồi thằng Hai Cảnh Sát chết cấp kỳ, và chị Hà bị bắt.

– Mày thấy ai bắt nó đi?

– Dạ cảnh sát chứ còn ai nữa, em thấy cảnh sát đi với thằng con chú Ba bán hủ tiú đầu hẻm đó.

– Thằng nhỏ con chú Ba bán hủ tiú à?

– Dạ, cảnh sát còn còng nó nữa, lúc ấy em đang đứng với chị Hà chứ đâu, thấy cảnh sát dắt thằng nhỏ tới, chị Hà định chạy nhưng không kịp nữa vl thàng nhỏ chỉ chị la lên, thế là chị ấy bị còng liền.

San nghe nói xanh mặt, chân tay chàng run lẩy bẩy, như thế là rõ ràng rồi, chàng nói thật nhanh:

– Mày chạy ra chợ nhỏ nói với tất cả mấy đứa tụi mày nghe ngóng bà con trong xóm bàn tán về vụ này ra sao, được tin gì chạy về đây cho tao hay liền, còn mày phải trốn đi ngay,

càng xa càng tốt, chỉ được trở về khi nghe tin con Hà đã bị ra toà lãnh án, nếu mày về sớm hơn cũng sẽ bị bắt ngay đó, tao biết sức tao không làm gì được cho tụi mày trong vụ này đâu. Thôi đi đi cưng, mày có tiền không, cầm lấy mấy trăm đi đường này.

Phèn mếu máo:

– Thầy San ơi như vậy là chết em rồi, em còn mấy ngàn để làm vốn lắc bầu cua của chị Hà đây, nhưng mà trốn đi đâu được hả thầy. Em đâu có biết ai.

San ngẫm nghĩ một lúc bảo nó:

– Thôi được rồi, mày vô đây tao viết cho một lá thư giới thiệu với thằng bạn trong Khối Kỹ Thuật Kiệt Kích Mỹ ở Long Thành, đăng lính đi, nó sẽ giúp đỡ mày, như vậy mới ổn được, còn cái thân lính đào ngũ của mày khó trốn ở đâu được lắm. Tao sẽ lên thăm sau, cũng gần đây thôi mâ. Số tiền của con Hà cứ giử mà sài, coi như tao cho đó.

– Nhỡ thầy Tam kiếm em đòi thì sao.

– Thằng Tam không biết có giữ nổi mạng nó trong vụ này hay không, chứ nói gì tới vụ đòi hỏi cái gì, tuy nhiên có ai hỏi mày về số tiền đó, cứ nói tới hỏi tao là được rồi, mày không có nợ nần ai cái gì hết.

Nói xong San vô nhà viết thơ giới thiệu đưa cho nó đi ngay, thằng nhỏ bật khóc ôm chầm lấy San, chàng vỗ về nó một lúc rồi nói nho nhỏ:

– Thôi di đi em, nếu trể nải không kịp đâu, tao biết thế nào con Hà cũng khai mày ra thôi, mày cũng khỏi cần ra Chợ Nhỏ làm gì nữa, để vụ đó tao lo được rồi, có một điều chúng mày không biết, bố thằng Hai Cảnh Sát cũng là cảnh sát mà còn là thứ bự nữa, tụi mày giết con nó, nó không dễ gì để yên đâu.

Phèn sụt sùi, buông San ra, tới bàn thờ Tổ thắp mấy cây nhang, lậy xong, ra cửa, nó còn cố quay lại, nói:

– Xin phép thầy San em đi, thầy bảo trọng, em sẽ nghe lời thầy dặn.

San gật đầu, chàng cũng dưng dưng nước mắt.

– Thôi, mày đi đi, tao sẽ lên đó thăm mày sau.

Khi Phèn đi rồi, San vội vã vô trong gặp thầy Tư ngay, ông nắm tay chàng, nói:

– Tôi đã nghe hết những gì thầy nói với thằng Phèn rồi như vậy không còn gì để nói nữa, thằng Tam âm mưu với con Hà làm vụ này chứ không còn ai.

– Nhưng thưa thầy, thầy Tam có biết vụ Ngải Ma Lai ?

– Không, tôi đâu có chỉ cho nó, nhưng bây giờ tôi biết rồi chính nó ăn cắp kinh sách đưa cho con Hà thôi, tôi cũng hơi nghi nghi từ trước vì kinh sách tôi để có thứ tự, quyển nào trước, quyển nào sau, không bạo giờ để lộn xộn, vậy mà có một lần tôi thấy kinh sách để tùm lum, không còn thứ tự gì, tôi đã để ý, nhưng lại không nghĩ là thàng Tam vì nó không biết chữ. Phải thú thực với thầy, tôi nghĩ là thầy tò mò, nhưng cũng không hại gì, vì những kinh sách ấy thầy biết hết rồi. Cũng vì vậy mà tôi bỏ qua luôn. Bây giờ thầy bảo thằng Nhiều phụ

với thầy ra nâng tượng Phật Tổ lên, ở dưới đó có một cái học nhỏ, có cái hộp, đem vô đây cho tôi.

San ra bàn thừ bảo thằng Nhiều phụ với chàng nâng tượng Phật Tổ lên, quả có một cái học nhỏ dưới đó, chàng thò tay vô lấy chiếc hộp như lời thầy Tư dặn. Thì ra thầy Tư còn giấu những thứ quan trọng ở đây chứ không phải chỉ có mấy cuốn kinh ở trong ngăn tủ dưới bàn thờ. Chàng đem vô trao cho thầy Tư, ông run run mở chiếc hộp bảo chàng:

– Thầy lấy cái khăn choàng này ra, mặc vô cho tôi coi.

San nghe lời thầy Tư lấy chiếc khãn lớn đã ngả mầu vàng thật lợt, cũ kỹ, choàng qua vai. Chàng biết ngay đây là chiếc khăn xuất sư của ai đó thực lâu rồi, nhưng những chữ bùa trên đó coi thực lạ mắt, cũng có một số chữ chàng biết, còn nhiều chữ khác rất lạ. San buột miệng hỏi:

– Khăn này của ai vậy hả thầy?

– Đây không phải là khăn xuất sư, mà là Y Lệnh Chưởng Môn của môn phái mình. Thầy sẽ là Chưởng Môn đời thứ 18 nghe rõ chưa. Quỳ xuống đi.

San bàng hoàng, chàng run lẩy bẩy, nói:

– Trời ơi, thầy nói cái gì, con là Chưởng Môn đời thứ 18 .. con..con…

Thầy Tư ngắt lời San:

– Tui nói thầy quỳ xuống sao còn lôi thôi cái gì nữa?

San líu díu quỳ ngay xuống bên cạnh giừơng, thầy Tư húng hắng ho rồi bảo thằng Nhiều:

– Nhiều, mày đỡ tao ngồi dậy coi.

Nhiều chạy lại ngay, nó đỡ thầy Tư ngồi dậy ngay ngắn, ông bỏ hai chân xuống đất, ngồi trên giừơng đối mặt với San, ông nói:

– Mày kiếm thằng em mày về đây, đem tất cả những thứ thầy San vừa mua về vô trong này.

– Đây là bí mật của môn phái, thầy phải nhớ lấy chức Chưởng Môn khôngbao giờ được tiết lộ cho ai biết, nay tui truyền cho thầy, nhiệm vụ này nặng lấm, tui đã nhìn tất cả đám đệ tử của mọi người trong môn phái, không ai qua được thầy đâu, bởi vậy mới có ngày hôm nay.

Nói xong, ông không đợi cho San mở miệng, lấy trong hộp ra một chiếc nanh heo thực lớn, chàng chưa bao giờ thấy chiếc nanh heo nào lớn như cái nanh heo này, thầy Tư cầm bằng cả hai tay, nâng lên trước mặt San, nói:

– Thầy nhìn cho kỹ, trên chiếc nanh heo này có khắc 3 điều luật người Chưởng Môn phải tuân theo bằng chử Nôm ngày xưa, những điều này đã được dịch ra chữ quốc ngữ mình ở trong cuốn sách nhỏ trong cái hộp này, thầy phải học thuộc lòng mà tuân theo. Trong cuốn sách cũng có rất nhiều cách luyện phép và bửu bối bí truyền của môn phái, chỉ người ChưởngMôn mới có quyền luyện, tuyệt đối không được dậy bất cứ người thứ hai nào, dù cho là con cái cũng không được phép dậy. thầy nhớ chưa?

– Dạ, con nhớ rồi.

Thầy Tư nhắm mắt lại, nâng chiếc nanh heo lên cao, khan:

– Xin 36 vị Phật Tổ chứng giám, con là Chưởng Môn Lâm Kinh Thần Võ đời thứ 17, nay xin truyền chức Chưởng Môn cho thầy San.

Thầy Tư khấn xong, từ từ mở mắt ra, nhìn San chừng chừng, ông nói thật chậm: .

– Hạ Sư San, tiếp nhận chức Chưởng Môn đời thứ 18.

San lật đật đưa hai tay đỡ chiếc nanh heo từ tay thầy Tư, trong khi thầy Tư chấp tay lại xá chàng một lậy. San hoảng hồn nâng thầy Tư dậy, la lên:

– Thầy làm cái gì vậy.

Thầy Tư mỉm cười.

– Đó là tục lệ tui không sá thầy không được. Bây giờ thầy ra bàn thờ Tổ thắp mỗi chỗ ba cây nhang tạ ơn, rồi cất tất cả những thứ này đi. Nhớ những điều tui vừa dặn. Sau khi mọi chuyện xong xuôi rồi, ráng luyện cho hết những gì ghi trong sách, phải thú thực với thầy, vì tui không biết chữ nhiều, nên đã không luyện được bao nhiêu trong sách đó đâu, khi Sự Phụ truyền chức cho túi cũng biết điều này, nhưng ngài nói cứ cố gắng được bao nhiêu hay bao nhiêu, miễn là giữ bí mật được theo như Môn qui là được rồi. Mai này thấy ai có khả năng truyền lại là được.

Bỗng San nghĩ tới lời di huấn của Sư Tổ, chàng hỏi:

– Thưa thầy, như vậy lời di huấn của Sư Tổ ở nhà thầy Mười là làm sao?

– Sư Ông, Sư Phụ đều là Chưởng Môn thời đó, cứ người nọ nọ truyền cho người kia, tới thời Sư Phụ tui, ngài mất sớm nên truyền lại cho tôi. Cũng vì vậy mà khi Sư Tổ mất đi, ngài chỉ để lại một di huấn răn dậy thầy Mười mà ông ta không biết, cứ tưởng mình được chọn làm Chưởng Môn, sự thực thì thầy Mười đâu có biết ai là Chưởng Môn đâu. Hôm đó tui nghe thầy Mười xuống núi khi Sư Tổ chết, lại được người nhà thầy Mười nói có di huấn cho thầy Mười làm Chưởng Môn, nên cũng mang ít lễ vật tới, nhưng thực sự tui cũng đoán được phần nào không bao giờ Sư Tổ làm thế, vì chính Sư Tổ cũng không phải là Chưởng Môn, nếu hôm đó ngài có chọn thầy Mười làm Chưởng Môn thì bây giờ mình lại có thêm một môn phái mới nữa, chứ không phải là Lâm Kinh Thần Võ rồi. Bây giờ thầy có thể hiểu được tại sao tui dậy các thầy khác hẳn với các thầy khác trong môn phái: Đó chính vì tui theo chương trình đào tạo đệ tử theo cuốn sách của Sư Phụ để lại.

Nói tới đây thầy Tư có vẻ mệt lấm rồi, ông nằm xuống bảo San.

– Bây giờ tui làm xong bổn phận mình rồi, chỉ có điều không biết thàng Tam lấy đưực bao nhiêu kinh sách cho con Hà, thầy có cách nào lấy lại được không?

San gật đầu.

– Thầy cứ yên tâm, con tới nhà con Hà lục một hồi là ra ngay.

Thầy Tư có vẻ mừng lấm, ông bảo San:

– Nếu như vậy thầy đi ngay đi.

San đi ngay, chàng tới nhà Hà dùng chìa khóa giả mở cửa, chàng không phải mất nhiều công đã ẵm được ngay tập sách Hà chụp lại bằng hình đem về cho thầy Tư, ông mừng muốn rớt nước mắt bảo San:

– Bây giờ tui mới yên tâm được, hèn gì hồi này con Hà làm cái gì cũng hơn các đệ tử khác, thì ra nó có bây nhiêu kinh sách, thử hỏi ai hơn được nó nữa?

Vừa lúc đó hai đứa con thầy Tư về, ông chỉ chúng nó bảo San:

– Bây giờ xin thầy xuất sư cho cả hai đứa đi, mai mốt này tui chỉ còn trông cậy nơi thầy lo cho chúng nó thôi, dù thế nào đi chăng nữa, khi chúng thâu nhận đệ tử, thầy cũng phải bắt chúng dậy theo đúng môn qui nhé. Thôi thầy làm việc đi, tui mệt quá rồi, nằm nghỉ một chút.

Ngoài trời lại bắt đầu mưa thật lớn, những hạt mưa rơi trên mái tôn nghe rào rào. Trước bàn thờ Tổ, hai đứa con thầy Tư quì gối nhận lễ bán sư. Mồ hôi San ra ướt hết áo ngoài, hôm nay chàng không mang theoY Sư của mình nên lấy đại Y Lệnh Chưởng Môn choàng qua vai làm lễ xuất sư cho hai đứa con thầy Tư. khi chàng niệm chú vẽ bùa, tự nhiên San thấy chiếc Y Lệnh Chưởng Môn nhưnặng ngàn cân làm chàng tháo mồ hôi, vất vả lắm mới hoàn tất buổi lễ Chàng vừa định bước vô phòng thầy Tư, bỗng có người xô cửa vô nhà vội vã, San nhận ra ngay một học trò của thầy Mười, gặp San, anh ta mừng rỡ, nói ngay:

– Thầy San, con lên đây tìm thầy.

San thầm nghĩ không biết có chuyện gì nữa đây, linh tính cho chàng hay điềm không lành.

– Có gì không anh.

Anh ta ngập ngừng một lúc rồi rụt rè nói:

– Con lên đây cho thầy hay, thầy Hoa bị một chiếc xe đò dụng chết hồi trưa nay rồi, thầy ấy không kịp trăn trối điều gì cả. Thầy Mười nói mời thầy xuống tẩm liệm dùm.

Đầu óc San quay cuồng, chàng lảo đảo muốn té vịn tay vô thành ghế, chàng muốn lịm người di. Hình ảnh Hoa yếu ớt trong lòng chàng hiện ra thực rõ. Hai hàng nước mắt chàng tự nhiên trào ra nhạt nhoà, chàng nghẹn ngào, hỏi:

– Tại sao lại tới nỗi đó.

Anh học trò thầy Mười nhanh nhẩu trả lời:

– Thưa thầy, trưa nay thầy Mười có một thân chủ tới xin ếm căn nhà, lúc họ ra về, thầy Mười mới phát giác người chồng ăn cắp một mớ ngải ngoài vườn. ông tức giận cùng thầy Hoa đuổi theo, không biết lụp chụp thế nào, khi băng qua đường, chiếc xe đò từ đâu chạy lại dụng phải thầy Hoa chết liền tại chỗ.

– Thế thầy Mười có sao không?

– Dạ, thầy Mười rũng bị té, nhưng nghe nói thầy Hoa xô thầy ấy vô trong nên chỉ bị thương chút đỉnh thôi. Thầy Mười nói thầy Hoa chết thế cho thầy ấy, nên buồn rầu lắm. Thưa thầy con phải về ngay, nếu không thầy Mười quở, vì ở dưới đó bây giờ lộn sộn lắm.

San gật đầu:

– Thôi anh về đi, xin cám ơn anh cho hay tin, tôi sẽ xuống dưới đó liền bây giờ.

Anh học trò thầy Mười đi rồi, chàngvô phòng thấy thầy Tư nằm, hơi thở thật yếu ớt, chàng bảo ông:

– Thưa thầy, con đưa thầy vô nhà thương nhé, hình như thầy bị bệnh nặng rồi.

– Không được, không được đâu. Tui không muốn chết trong nhà thương đâu, hãy để cho tui nằm đây đi thầy San ơi Tui biết mà.

– Thầy đừng nói gở mà, nghe con đi nhà thương đi.

Mặt mũi thầy Tư nhăn nhó:

– Tui đã nói không được là không được mà, không lý bây giờ thầy không nghe lời tui nữa sao. Tui đã nghe học trò thầy Mười báo tin rồi, thầy đi ngay đi, tui nghỉ một chút là khoẻ thôi.

Nghe thầy Tư nói vậy, San đành từ giã ông:

– Nếu vậy xin thầy nghỉ cho khoẻ, con phải đi ngay xuống thầy Mười, vuốt mắt cho thầy Hoa cho trọn tình trọn nghĩa. Con sẽ về ngay.

Thầy Tư gật đầu có vẻ hài lòng lắm, ông cố mỉm cười, đưa tay nắm tay chàng bóp mạnh.

San thấy ông vẫn còn sức nên cũng yên tâm, chàng quay qua nói với đứa con trai lớn của ông:

– Thầy Nhiều, tôi phải đi một chút, nhưng thầy ở nhà không được đi đâu nghe, nếu có gì phải đưa ổng đi nhà thương ngay nhe, nhớ chưa.

Thằng nhỏ nghe San nói chỉ biết vâng vâng , dạ dạ. Trong lòng San rối như tơ vò, chàng cúi chào từ giã thầy Tư, trở về nhà cất đồ đạc rồi xuống Cầu Bình Lợi ngay. Trời mưa như thác đổ, San nằm rạp mình trên xe Honda phóng ào ào chàng không để ý những gì xẩy ra chung quanh nữa, đầu óc chàng quay cuồng với bao nhiêu việc xẩy ra rồn rập từ chiều tới giờ. Chẳng bao lâu San đã tới nhà thầy Mười, trong ngoài đông nghẹt, mọi người thấy San tới dạt ra hai bên cho chàng vô. San thấy Hoa nằm đó như người ngủ, có lẽ mọi người đã tắm rửa sạch sẽ cho nàng rồi. Chàng tới bên giường, gục đầu vô mình người yêu nức nở. Hình như chàng nghe thấy nhiều tiếng khóc khác. Không biết San quì đó bao lâu, khi thầy Mười kéo chàng dậy, người ta đã mang quan tài tới sẵn sàng tẩm liệm. Thầy Mười nghẹn ngào bảo San:

– Thôi, thầy đừng buồn nữa, số trời thôi. Dù sao tui vẫn coi thầy như người trong nhà rồi. Thầy Hoa chết đi là lỗi ở tui một phần lớn, tui..tui…

Nói tới đây thầy Mười nghẹn lời, ông ôm lấy San không nói thêm được lời nào nữa. Một người trong nhà quàng xin phép thầy Mười cho tẩm liệm, thầy Mười buông San ra bảo chàng:

– Bây giờ thầy vuốt mắt cho thầy Hoa đi, từ hồi thầy ấy chết tới giờ, không ai làm cho thầy ấy nhắm mắt được. San để ý nhìn lại, quả nhiên mắt Hoa tuy nhắm mà còn mở hi hí như cố nhìn lại cuộc đời này. Chàng ngồi sát bên nàng, hai tay bưng lấy khuôn mặt lạnh ngắt của nàng, thì thầm:

– Hoa ơi, em ngủ đi, ngủ đi giấc ngủ ngàn thu êm ả để cho mọi người an tâm, anh vẫn yêu em, yêu em trên tất cả tình yêu trên đời này. Dù em có xa anh, nhưng tình yêu vẫn còn đây, kiếp sau thế nào chúng mình cũng gặp lại.

San vừa dứt lời, mọi người ngạc nhiên vì mắt nàng từ từ nhắm lại, khuôn mặt rạng rỡ như mỉm cười thoả mãn, thấy vậy, ruột gan San càng đau như dao cắt, chàng biết nàng yêu chàng tha thiết, tình yêu của người con gái mới lớn đầy mộng đẹp. San móc trong túi ra hai viên ngọc Bạch Xà, ánh sáng của ngọc làm mọi người lóa mắt,

chàng để nhẹ lên môi Hoa rồi đút cả hai viên ngọc vô miệng nàng. Khuôn mặt Hoa tự nhiên hồng lên như có sinh khí, vẻ đẹp huyền ảo làm San ngây ngất, chàng cúi xuống hôn nhẹ lên môi nàng rồi từ từ đứng dậy.

Mọi người còn đang ngạc nhiêrỉ, bỗng San chụm tay lại bắt ấn, niệm chú, miệng chàng phát ra những âm thanh thật lạ tai, chàng chỉ tay vô mặt nàng quát lớn:

– Mau!

Gió bên ngoài bỗng nổi lên như cuồng vũ, đèn nến trong nhà rung rinh, quần áo Hoa bay phất phới trông như nàng muốn ngồi dậy. Thầy Mười hoảng kinh, nhìn San trân chối. Ông không ngờ San lại biết phép chiêu hồn này, như thế có nghĩa là Hoa không chết, thân xác nàng sẽ tan rữa về lòng đất lạnh, nhưng hồn phách nàng đang trong tay San. Một lúc sau, gió ngừng thổi, đèn nến lại cháy lung linh, San nói nho nhỏ:

– Bây giờ các ông tẩm liệm cho nàng được rồi.

Nói xong, San bước ra vườn ngay, nước mắt chàng nhạt nhoà chàng không muốn nhìn thấy người ta khiêng người yêu chàng bỏ vô quan tài. Mọi người lúc đầu còn chú ý tới San, sau ai nấy cũng cố nhìn mặt Hoa lần cuối cùng nên khi chàng đi ra vườn, không còn ai để ý tới chàng nữa. Trời vẫn còn mưa thực to, San thẫn thờ đi trong vườn cây như người mất hồn. Chàng bước tới thân cây chỗ chàng và Hoa thường ngồi tâm tình, nhớ lại những nụ hôn không bao giờ muốn rứt. Không hiểu chàng ngồi đó bao lâu, mưa cũng đã tạnh rồi hình như nhiều người đã về. Trời càng khuya, gió càng lạnh, nỗi đau thấm tlưa cả hồn xác. Trăng vàng èo ọt đã lên thực cao và lú ra khỏi những đám mây đen đangvội vã bay về cuối chân trời. Thân thể San rã rượi, tâm hồn chàng tê tái Bây giờ chàng đã là Chưởng Môn một môn phái thần bí nhất trong thế kỷ này, thế nhưng San cũng đâu có đủ uy quyền vượt qua ý trời để giữ lại mạng sống của người yêu Bỗng San nhìn thấy thầy Mười trong nhà đi từ từ đi ra chỗ chàng. Tới nơi, ông ngồi xuống, nói nho nhỏ:

– Thầy San không đi ngủ à?

San lắc đầu nhe nhẹ:

– Thưa thầy, con làm sao nhắm mắt được.

Thầy Mười khuyên San, nhưng hình như ông tự an ủi chính mình.

– Kể như thầy Hoa chết như vậy cũng được mồ yên mả đẹp và mọi người thương yêu. Chúng ta đau buồn thật, nhưng cũng là ý trời thôi, cái số thầy Hoa không được thọ.

San không nói gì, chàng dựa đầu vô gốc cây nhìn lên trời, thầy Mười lại hỏi:

– Thầy Tư trên đó có mạnh không?

San chợt nhớ tới thầy Tư, chàng nói:

– Thưa thầy, thầy con yếu lắm, có lẽ chút nữa trời sáng con phải về ngay.

Thầy Mười ngạc nhiên, hỏi thực mau:

– Thầy ấy thế nào rồi?

San từ từ kể lại đâu đuôi câu chuyện làm thầy Tư ngã bệnh bất thường, tuy nhiên chàng không đả động gì tới lễ nhận chức Chưởng Môn của chàng cả. Thầy Mười nghe xong nghiến răng kèn kẹt, ông kéo San dậy, lôi vô am. San hơi ngạc nhiên nhưng không nói gì, cứ theo ông đi. Vô trong am rồi, ông lôi ra một cuốn sổ nho nhỏ, bảo San:

– Tôi còn giữ tên họ và tuổi của cả thằng Tam lẫn con Hà trong này. Chúng nó xuống đây xin một mớ ngải và mấy cái khăn. Đám phản đồ này không giết không được. Vừa rồi thầy Hoa chết cũng tại vợ chồng thằng khốn nạn ăn cắp đồ của tôi nên chúng tôi mới lật đật chạy theo, chúng nó cũng đền tội rồi, bây giờ tới cặp này thôi.

San chưa kịp nói gì, thầy Mười đã nắm tay chàng, nói:

– Thầy San à, bây giừ tôi đành phải hy sinh con Thiên Linh Ma Nữ, vì lúc nãy tôi đã sai tụi Thiên Linh Cái đi trị tội hai đứa kia rồi, trong vòng một trăm ngày không nhờ vả chúng làm được cái gì nữa.

San tá hoả, chàng lật đật nói: .

– Thưa thầy, chuyện đâu còn đó, cứ để thủng thẳng được mà.

Thầy Mười cười gằn:

– Đối với cái quân này không nương tay được.

Vừa nói ông vừa bắt ấn chỉ lên trời vẽ bùa, hét lớn:

– Cấp cấp như luật lệnh

San giật nẩy mình, như vậy là cả Hà và Tam đều bị con Thiên Linh Ma Nữ giết rồi, cánh tay chàng tê đi, cục thịt trong nách chuyển động mạnh, nóng bỏng rồi biến mất; có tiếng nói vi vu như ma kêu quỷ hờn vọng về.

– Anh San ơi vĩnh biệt.

San nhẩy lại định chụp lấy tay thầy Mười nhưng không kịp, chàng ngồi bệt xuống đất bưng mặt khóc rưng rức. Như vậy là cô Hai Thu đã trở về lòng đất lạnh, hồn xác nàng lại tan biến trong hư vô theo định luật của trời đất. Vì khi sai khiến nàng đi giết người, nàng cũng phải tiêu tan. Bỗng có tiếng gà gáy sáng, lúc đầu còn thưa thớt, sau hình như chúng đua nhau gáy để đánh thức mọi người dậy.

Thầy Mười kéo San đứng lên, có lẽ ông tưởng chàng thương tiếc Hà và Tam nên nói:

– Thầy còn tiếc chúng nó làm gì, tôi biết thầy và thầy Tư không bao giừ giết chúng đâu, bởi vậy tôi mới ra tay, cái thứ này không nên để chúng sống, mai mốt chúng hại bá tánh biết đâu mà lường, lúc ấy tôi e cả thầy lẫn thầy Tư cũng không gánh hết tội ác chúng gây nên đâu.

San dạ một tiếng nho nhỏ, chàng nói với thầy Mười:

– Có lẽ thầy cho con lên thăm thầy Hoa một chút rồi phải về lo cho thầy Tư ngay.

– Phải đó, mình phải lo cho người sống trước đã, nếu có bề gì ân hận không kịp đâu.

Cả hai cùng trở lại nhà trên, quan tài Hoa để ngay giữa nhà, San ôm quan tài có người yêu chàng trong đó nghẹn ngào một lúc rồi quay lại nói với thầy Mười:

– Thôi, con xin phép thầy về thăm thầy Tư một chút rồi sẽ trở lại ngay.

– Ừ thầy về đi, nhớ nói với thầy ấy tôi gửi lời hỏi thăm nhé. Bảo thầy ấy giữ gìn sức khoẻ, ma chay thầy Hoa xong, tôi lên đó thăm ngay..

– Dạ, cám ơn thầy.

San thẫn thờ lấy xe Honda phóng nhanh về Saigon. Vừa tới đầu hẻm, chàng đã gặp một đám đệ tử kéo nhau vô võ đường, chúng chặn chàng lại nói: “Thầy San ơi, thầy Tư chết rồi”.

San nghe choáng váng, tai chàng ù đi, mắt hoa lên muốn sỉu chiếc xe Honda ngả xuống đường. Đám đệ tử xúm lại đỡ chàng dậy. Khi chúng đưa chàng tới võ đường, mọi người ôm lấy chàng khóc nức nở. San cố gượng hỏi:

– Trước khi thầy Tư chết có trối trăn lại gì không?

Thằng Nhiều sụt sùi vừa khóc vừa nói:

– Bố con nói đừng đưa bố con vô nhà xác, hãy xin thầy cho chôn bố con ngay trước cửa nhà thầy, dưới chân bàn thiên.

San nhìn ra sân, cách đây mấy tháng, thầy Tư có cho chàng cái vũng nho nhỏ trước cửa nhà, San nhờ đám đệ tử lấp đất lại cất trên đó một căn nhà đối diện ngay nhà thầy Tư để tập luyện. Bây giờ ông muốn nằm đó càng hay, chàng từ từ gật đầu, nới nho nhỏ:

– Kể từ nay, khu này sẽ là đất thánh của Lâm Kinh Thần Võ.

Hết


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s