Ó Ma Lai

Ó MA LAI  DaoKy
Sau gần 1 giờ bay từ SG ra Pleiku, chiếc DC6 Air Việt Nam đáp xuống phi trường Cù Hanh, bước ra khỏi khoang tàu không khi lạnh khô của vùng phố núi mơn man trên da thịt làm mình khó chịu. đứng trên cầu thang tôi nhìn quanh khoảng rộng cao nguyên mênh mông màu vàng cỏ úa, xa xa những dải núi thẵm đen sau lớp sương mù mong manh sao mà buồn quá! Bất chợt mình nghĩ :”nơi đây là chổ chịu khó, chịu thương trong cuộc đời của mình khi đối mặt với chiến tranh đây sao ?” Mấy thằng bạn cùng khoá chúng nó viết thư nói về mảnh đất này : ” Pleiku thắm đất đỏ Pleiku buồn. Nắng bụi, mưa bùn gió lạnh Tam Biên”. Thật là lảng mạn kinh khủng ! Nhưng dù sao đi nửa thì mình cũng bắt đầu hội nhập nó đây!
15′ ngồi trên xe bus Air VN ra thị xã những cảnh quang hai bên đường đầy những quán Cafe nhạc Trịnh Công Sơn, những quán Bar giải trí cho đám lính viễn chinh, các cô gái 18, 20 tuổi ra đứng trước quán khêu gợi mời mọc bọn Mỹ “đen như cột nhà cháy” đang ngồi trên xe GMC bám đầy đất đỏ, bọn gái me mẻo nói tiếng Mỹ bằng 1 giọng ngọng nghịu : “-Du, du cơm hia quít mi, ài lốp du èng nít du, ô kê..”
Phải chăng đây là 1 thành phố chiến tranh chỉ có tập đoàn Lính và bọn gái điếm ? Ôi những hình ảnh sự thật chán phèo nơi mình sẽ ở.
Xe dừng lại Trạm bán vé Air VN mọi người bước xuống, mình suy tính không biết bây giờ vào Trại Lính hay đi mướn phòng ngủ qua đêm chờ sáng vào trinh diện đơn vị mới? Mặc kệ đêm nay phải tắm nước nóng, ngũ trên nệm êm ái rồi ngày mai ra đơn vị.
Đêm Thành phố Núi sương xuống lạnh, mình đi dọc theo đường Hoàng Diệu hai bên đường toàn là lính và những bóng hồng thướt tha trong những bộ cánh diện rất bắt mắt
liếc mắt đưa tình mời mọc như ngầm nói :” Anh ơi có muốn 1 đêm hạnh phúc không ?” Mình chỉ mỉm cười và bước đi dạo quanh thị xã vào quán Cafe Dinh Điền ( Hành Cung của Vua Bảo Đại).
Nhấp từng ngụm Cafe tận hưởng chút hương vị cuộc đời thả hồn nhớ đến Sài Gòn nhộn nhịp về đêm, lúc ấy mình hay đến quán Cafe nằm trên đường Tự Do vừa uống Cafe vừa ngắm dòng người qua lại trên đường, suy tư như 1 nhà hiền triết.
Sáng vào trình diện đơn vị, mình được phân công về Trại BenHét toán A.. Ngồi trên Trực Thăng HU1D nhìn xuống toàn là rừng với rừng, 40′ bay đến Căn Cứ BenHet, thật mình không ngờ nó nằm giửa rừng thẳm, CC nằm trên ba ngọn đồi xem trên bãn đồ trung tâm nó ở trên vòng cao độ 703 so với mặt nước biển. 1 cái nhún nhẹ nhàn khi tàu chạm mặt đất, mình bước thật nhanh vào Bunker gió mạnh của cánh qụat làm bụi đỏ tốc lên mù mịt, từ trên đồi chỉ huy 1 vài người chạy thật nhanh xuống chui vào tàu, chiếc Trực thăng từ từ bốc lên cao bay xa tít chỉ còn nghe tiếng cánh quạt phành phạch vọng lại âm vang quanh khu rùng quanh trại.
Thế là mình đã hội nhập vào chiến tranh, Trại BenHét địa đầu ngã ba Biên giới, 1 anh Sĩ quan chạy xuống hướng dẫn mình lên BCH gặp Thiếu tá trưởng trại.
Sau nguyên tắc chào hỏi, mình được ông bố trí ở trong 1 gian phòng dưới đất gần TOC, ông dẫn mình đi tham quan BCH ông chỉ sang bên đường hầm bên kia đối diện Toán Cố vấn Mỹ “12 thằng Bọn Mũi Lỏ”. Mình hỏi :
-Mình ở đây được bao nhiêu người vậy Thiếu tá ?
-Toán của mình là 11 thằng, còn lính BK Mỹ có tất cả 5 ĐĐ khoảng 750 người toàn là người Thượng RaDé, chỉ có 1 ĐĐ toàn là tụi Miên. Cậu về đây phụ với tui, quyền hành thì thuộc tụi Mũi Lỏ, mình chỉ tháp tùng theo HQ thôi cậu đừng ngạc nhiên khi nó sai bảo mình! Ở đây cái gì cũng quý hết, có 1 điều là cậu sẽ quý hơn hết đó là mạng sống và đàn bà.
-Vậy sao, tui cứ tưởng mình sẽ thực hiện nguyên tắc hành quân và trận chiến như những gì được học trong Trường Quân sự chứ ?
-Này cậu, nếu như thế thì có ngày cậu không còn về với người yêu và Ba Má của cậu ! Những gì học là khác so với thực tế, cậu hảy bắt đầu thu thập kinh nghiệm của những thằng lính già như tôi đây, bây giờ cậu đi rửa mặt rồi cùng anh em đi ăn cơm ở CLB của Trại, rồi sau đó tôi sẽ truyền cho cậu 1 vài “chiêu tuyệt kỷ võ công”.
Vị Thiếu tá nói xong ông ta bỏ về hầm BCH tôi lần theo con dốc đến CLB. Trại BenHet. Tiếng súng 175 ly nổ rền đinh tai nhức óc trong những ụ bao quanh bằng bao cát chất cao ngang đầu người, tôi thầm nhủ : “đây là không khí chiến tranh và bây giờ mình đang trực diện với nó”..
Bước vào CLB, bàn ghế lỏng chỏng dăm ba cái, những thằng lính người RaDé đen bóng to con trong bộ “đồ Bệch” rằn ri màu lá nguỵ trang như những khóm cây biết di động, bên trái tôi vài anh lính mũ xanh đang chờ CLB dọn bửa ăn trưa, tôi bước đến chào họ và ngồi xuống.
-Ủa lính mới hả ?
Tôi lễ phép : -Dạ mới đến cách đây hơn hai giờ !
-Chà cũng chịu chơi dử hén, mặt còn bún ra sửa mà mang lon Thiếu uý sao ta ?
Tôi mắc cở vì anh lính già chê tôi còn bún ra sửa :
-Thưa anh ! tui về đây là theo lệnh cấp trên chứ tôi đâu muốn chịu chơi! nếu đàn em mới về đây không biết việc xin mấy anh chỉ giúp, xin cám ơn trước!
-Được, nhưng phải biết điều nghe chưa ?         -Dạ !
-Có như vậy thì bọn ông anh này sẽ hướng dẫn em đi “đề lô” cho biết mùi vị rừng rú này ha ha !
Anh chàng Thượng sĩ Trang ra vẻ dàn anh rất hài lòng vừa nói vừa cười vì hù doạ được lính mới như tôi.
Họ ngồi ăn cười nói huyên thuyên, còn trong lòng tôi thấy mình lạc loài buồn nhớ đến gia đình, nhớ cô bạn gái tốt nghiệp Sư Phạm đang nhận nhiệm vụ ở tỉnh Cần Thơ xa lắc, không biết bây giờ nàng có nhớ đến mình không nhỉ? Ở đây đèo heo hút gió rừng núi vây quanh tiếng đạn pháo, tiếng bom xé nát không gian vốn tỉnh mịt của Núi rừng
Cơm nước xong, các đàn anh mời “chàng bún ra sửa’ về tư thất dưới lòng đất của họ trước nòng pháo 175 ly kinh khủng, căn hầm của họ mùi hôi ẩm mốc của đất và gổ thông ngâm dầu là vật liệu kiến trúc duy nhất nơi rừng núi này. Tiếng của Thượng sĩ Trang nói với tôi:

-Cũng may cho Ông hôm nay tụi này còn 1 bình ton rượu BenHét rất đặc biệt đem ra đải khách quý đây!
Tôi nghe nói tới rượu thì từ chối lý do là mình không biết uống rượu.
-Ồ không sao, bây giờ Thiếu úy không biết uống, rồi mai mốt kiếm rượu uống cũng không có, thôi thì rán tập uống đi, “Nam vô tửu như kỳ vô phong” mà ha ha !
Họ nói rất thảng nhiên như không có điều gì khác để làm họ phải lưu tâm, thế là tôi bị họ ép uống 1 ly rồi hai ba ly rượu gì mà có cái mùi khét lẹt như mùi cồn y tế, máu trong thân chảy rần rật tôi càng lúc bị họ cuốn hút trong cái vui câu chuyện kể và ly rượu cay đắng như xé cổ họng. Thượng sĩ Trang như đoán được ý nghĩ của tôi anh chàng nói : -Chắc ông chưa biết lai lịch của hảo tửu BenHét đâu, nó được chế biến từ cồn trên trạm xá và nước biển đó (Dịch truyền.)          -Vậy uống sao được ?
-có gì đâu mà không được, bằng chứng là ông đã uống rồi đó !    -!    -Thiếu uý có bồ và phá trinh mình chưa ?
Trang hỏi tiếp, Tôi thẹn đỏ mặt chỉ cười gượng mà không trả lời.
-Biết mà, ông còn zin để hôm nào tui dẫn ra KonTum cho bọn con gái biến ông trở thành người đàn ông chân chính, nếu không lở gục xuống thì làm “con Quỷ cô đơn” còn luyến tiếc sự đời rồi đi phá người khác rồi sẽ không siêu sinh đó!
Tôi ngạc nhiên vì câu nói chứa đầy ẩn ý của Trang.
Trung Sĩ Quang tham gia góp lời : -Thôi mầy đừng hù ổng nửa, để cho Thiếu uý được yên !
Các anh lính khác cũng tham gia góp lời bên vực tôi, vì thấy tôi còn quá trẻ ngơ ngác trước cuộc sống đời Lính lại dể tin.
Buổi tiệc xã giao chấm dứt vì hết rượu tôi ngà say đi trở về Căn phòng dưới đất kế bên TOC ngã lưng trên chiếc ghế bố vải Quân đội, giấc ngũ chập chờn đến, tôi nhìn ánh sáng bóng đèn Pin 12v cháy tù mù không đủ soi sáng trong gian phòng chưa đầy 15 mét vuông.
Tôi chợt nghe tiếng người nói bên tai : “Ê! Ông bạn, đây là ghế bố của tôi và nhà của tôi, tại sao ông dám vô mà nằm ở đây?” trong lúc nửa mê nửa tỉnh, tôi nói với người không thấy mặt: -Tôi không đến đây chiếm phòng của ông đâu, mà Ông Thiếu tá trưởng toán chỉ cho tôi vào đây, nhưng hồi sáng ở đây đâu có người nào? ông muốn đuổi tôi thì hảy lên hỏi Thiếu tá đi ông bạn!
-Không trả ghế bố, không trả căn phòng này thì đừng trách tui.
Bấy giờ tôi thấy 1 bóng người cao to đen thui xáp đến đè lên người bóp cổ tôi, ngay lúc ấy tôi cảm thấy cả người bị tê dại không sao xoay trở, tôi hoảng hốt kêu la khi tay vừa mò được con dao găm dưới gối thì cái người đen thui kia biến mất, tôi vùng dậy thở dốc nhớ chuyện vừa qua tôi nghĩ chắc có lẻ tại mình nằm mơ mà thôi.
Nhìn đồng hồ mới 14 giờ, trong gian phòng âm u tiếng khè máy PRC25 đều đều đơn điệu bên tai, tôi không còn ngũ được bước vội ra khỏi gian hầm đi sang TOC nơi đây sáng sủa hơn nhờ hai ngọn đèn néon, nhìn bức màn vải đỏ phủ trên tấm bản đồ HQ ghi phía trên hai chử “Tối Mật” rộng chiếm gấn hết gian phòng TOC, dăm ba người quay quần chăm chú bên bức “Không ảnh” để giải đoán. Thấy có người bước vào tất cả bọn họ nhìn tôi ngạc nhiên :
-Anh là ai sao dám vô đây?        -Dạ tôi mới vừa về đây!
Anh chàng Chuẩn úy Tuấn trưởng ban nhìn tôi như ra lệnh: “hảy cút khỏi nơi đây!” Tôi xin lổi họ vì đi lạc vào đây chứ khộng cố ý. Chân định bước ra khỏi TOC thì anh chàng Chuẩn uý kêu giật lại: -Này ông bạn, nơi đây đâu phải muốn đến thì đến, muốn đi thì đi ?
-Tôi xin lổi vì đi lạc vào đây!
-chúng tôi mời anh lên gặp Trưởng toán.
Thế là họ lôi tôi lên trình diện với Thiếu tá Thành, khi gặp ông tươi cưới bảo cùng với họ tôi là Sĩ quan phó toán đặc trách tại TOC, họ có vẻ ngạc nhiên nhìn tôi từ đầu đến chân như lạ lùng chưa từng thấy. Như biết trước những tư tưởng của họ Thiếu tá Thành nói: -Thiếu úy Tâm là SQ chuyên trách HQ, từ nay trở đi cậu ta cũng là phó toán, vậy các cậu rán giúp cậu ta trong việc này nhé !
Họ đồng thanh “dạ” 1 tiếng rồi đi ra ngoài, còn lại TT Thành và tôi ông mời tôi ngồi trên hòm đạn thay chiếc ghế ông nói: -Cậu SQ gì như “con gà nuốt dây thun” vậy! Cậu phải ứng xử, nói năng với chúng nó phải ra vẻ mình là cấp chỉ huy chứ!                            -Dạ em !
-Thôi ngày mai cậu sẽ làm việc, hôm nay tôi cho cậu nghỉ trọn ngày, đi dạo quanh trại chớ có đi xa, Cậu có biết lái xe không vậy, xuống dưới Ban Quân xa lấy chiếc Jeep mà đi, nhớ nếu có thấy các em người dân tộc SéDan đang tắm suối thì đừng có nhìn, nếu lở dại là bị tụi nó bắt đền 2 trâu 3 lợn đó nghe.. hì hì!
Nói xong ông cười rồi cầm điện thoại nói với ban QX chuẩn bị cho tôi 1 chiếc xe, tôi đứng lên cảm ơn chào ông rồi bước ra cửa hầm BCH.
Đến Ban QX nhận chiếc xe Jeep trong lòng tôi vừa chớm lên chút niềm vui, nổ máy cho xe chạy quanh trại ngắm nhìn cảnh hùng vĩ của núi rừng Tây nguyên..
Hàng chử nằm tận trên cao giửa hai cây Angten ViBa đập vào mắt tôi: “BenHét loving it”, làm tôi cười thầm : Ở nơi này có gì đáng yêu đâu ? đồ dõm ! Có lẻ mấy thằng Lính thi sĩ bày đặt thi vị hoá cuộc sống những con người làm “Lính Thú” ven biên đây.
Mãi theo đuổi những ý nghỉ ngộ nghỉnh, xe đi vào con đường dộc đạo lên ngọn đồi kế cận nơi trú đóng của ĐĐ 2, dừng xe trước ban Chỉ huy ĐĐ tôi bước vào căn hầm thăm hỏi các vị Chỉ Huy người Miên nơi đây.
-Các anh chiến đấu nơi đây có cực khổ không ?
-Dạ cũng thường thôi !
Ông Đại Đội Trưởng Thạch Chinh cho tôi biết quá trình hơn 4 năm khi Đơn Vị ông ra đây gần 300 người lớp chết, lớp đào ngũ nay chỉ còn hơn 100 người xin nhận nơi đây làm quê hương thứ hai, Câu chuyện đến đây bị cắt đức bởi tiếng quát tháo rồi 1 tràng liên thanh nổ dòn, Thạch Chinh cùng tôi chạy ra ngoài thấy 1 gả lính say rượu ngất ngưỡng tay ôm khẩu Đại liên 30 và 1 dây đạn 7 ly 62 dài thậm thượt, anh ta vừa chửi tục vừa hâm doạ nếu kẻ nào dám bắt hắn. Thạch Chinh nói nhỏ với tôi.
-Thằng này bình thường nó gan dạ nhưng cũng ngoan lắm ! Uống rượư say thì hay xách súng bắn tùm lum Thiếu uý đừng đến gần nó bắn thiệt thì nguy, tôi hỏi: -Hắn tên gì ?
-Dạ nó tên là Dé người thượng SéDan đó ! Trước kia nó ở ĐĐ1 nhưng vì quậy quá nên đổi nó qua đây, tôi cũng ngán nước quậy của nó quá Thiếu uý ơi!
Tôi từ từ tiến đến con người rừng rú trong lòng tin tưởng tôi nói nó sẽ nghe lời tôi dẹp trò chơi chết người ấy ! Tôi dỏng dạc nói lớn tiếng với hắn: -Anh Dé, anh dẹp súng đi, kẻo không Thiếu tá bắt nhốt bây giờ!
Hắn nhìn tôi chăm chăm thủ thế, tôi biết nếu hành động sai lầm của tôi thì hậu quả không lường hết được. tôi đưa hai tay và nở nụ cười hiền với hắn rồi từ từ bước đến.
-Ông đừng bước tới nửa, tui bắn !
Tôi nghe hắn nói trong lòng cũng hơi hoảng sợ nhưng không thể nào dừng lại được nhanh tay tôi nhảy đến kế bên giật mạnh khẩu súng đạp cho hắn 1 phát té nhào xuống, tôi gọi Thạch Chinh phụ tôi lấy dây trói gô hằn lại đưa vào chuồng cọp, hắn cười như điên như dại tôi nghe cũng rởn tóc gáy. Thạch Chinh nói: -Thằng này Thiếu úy nhốt nó ở đây cũng như không thôi, nó “độn thổ” được đó!
Tôi càng ngạc nhiên hơn khi nghe phép “Độn Thổ” như trong truyện Phong Thần ? Thời buổi súng đạn ì đùng mà nói tới chuyện Độn Thổ khó tin quá ! Tôi bảo với Thạch Chinh cứ nhốt hắn trong chuồng cọp để mai tính, cẩn thận hơn tôi bảo khoá bên ngoài.
Lên xe về, tôi không quên bảo rằng sáng mai tôi sẽ lên đây phạt hắn.
Đem xe vào Ban QX tôi nhắm hướng TOC trở về giang sơn của mình trong lòng còn nhiều thắc mắc xứ sở huyền bí này.
Ngã người trên chiếc ghế bố QĐ tôi cố dổ giấc ngũ đầu óc lại miên mang nhớ về Quỳnh, bây giờ chúng mình cách nhau gần ngàn cây số họ đưa anh tận biên giới xa xôi làm tên “lính thú”, còn em thì trở thành cô giáo ở vùng quê sông nước biết bao giờ mình gặp lại nhau hả Quỳnh ? Tôi muốn viết thư cho nàng để kể cho Quỳnh nghe những gì đang xảy ra quanh cuộc sống đời Lính nơi đây.
Mi mắt nặng trỉu tôi chìm vào giấc ngủ..
-Thiếu úy! Thiếu uý,dậy đi xuống ăn com chiều! Trời ơi!bộ hết chổ nằm hay sao mà nằm dưới đất vậy ông ?
Tôi ngồi dậy vươn vai cho bớt nhức buốt trong những đốt xương sống, nghe anh Hạ Sĩ Thắng nói tôi giật mình nghĩ thầm : “mình nằm trên ghế bố sao bây giờ lại nằm dưới đất quái lạ thật?” Tôi đứng lên cười nhẹ thay cho lời nói cùng anh Lính rồi bước ra ngoài đi xuống CLB.
Mọi người trong toán vây quanh chiếc bàn dọn cơm canh vừa ăn vừa cười nói vui vẻ, thấy tôi đến người thì kéo ghế kẻ mời mọc ăn cơm, tôi gật đầu chào tất cả và ngồi xuống chiếc ghế họ dành cho tôi. Trong lúc ăn đầu óc tôi cứ nghĩ đến chuyện nằm dưới đầt của mình mà không sao giải thích. Hạ sĩ Thắng nói: -Mấy người biết không hồi nảy tôi lên gọi T/U dạy ăn cơm thì thấy ổng nằm chình ình dưới đất!    -Thế sao ?
Thượng sĩ Trang trên môi nở nụ cười bí mật anh ta nói.
-Ồ có sao đâu ? Lính tráng mà chuyện nằm đất là thường, hồi trước kia Chuẩn uý Tuấn về đây cũng đã bị như thế rồi mà.
Mọi người bàn tán về Ma trên TOC. C/U Tuấn quay sang tôi nói: -Cách đây hơn 8 tháng khi tôi về đơn vị này, Đai Úy Từ Bá cũng cho tôi ngủ tại gian hầm đó rồi cũng bị bóng ma đen cao lớn đè muốn tắt thở, sáng hôm sau thấy mình nằm dưới đất hoảng quá tôi xin đổi phòng khác .
Thượng sĩ Trang bắt đầu kể chúng tôi nghe về gian phòng và bóng ma đó : -Năm 1967 tôi đổi ra đây thì nơi đó chính là Phòng Truyền tin, vào mùa mưa năm ấy quân đội GPMN tấn công vào CC Lúc đầu họ pháo bằng loại hoả tiển 122 ly, 1 ngày BenHét nhận hơn 2.000 quả đạn các loại, lúc ấy các đơn vị Mỹ gồm Pháo Binh 205,175,155 ly liên tục phản pháo, các chiến đoàn Tank Liên Quân VN và Mỹ M41, M48. bị trúng đạn bốc cháy, 1 số Lính Thiết Giáp VN chạy vào trú ẩn nơi Phòng Truyền tin. Hôm ấy là ngày thứ 7 giao tranh 1 quả “tên lửa” 122 ly rơi trúng làm sập căn hầm Truyền tin, 4 người lính Truyền Tin và Thiết Giáp chết không còn miếng thịt, gần 1 tháng sau đó căn hầm mới được Công Binh tái thiết lại, danh sách B/C tử thương tại đây được biết có 1 Trung úy Thiết Giáp và Trung sĩ Cơ truyền tin mất xác..
Thượng Sĩ Trang kết luận : -Như vậy bóng ma nơi phòng truyền tin đó chính là 4 người chết mất xác hồi năm nào, ai đến đó ngủ cũng bị đè nằm dưới đất.
Ngồi nghe câu chuyện bí mật của bóng ma ở hầm truyền tin nảy giờ làm tôi đâm hoảng thí ra đó là chuyện ma có thật..Trong tôi như có 1 luồng điện rần rần chạy dài từ trên xuống cuối xương sống, tôi tự nghĩ có gì mà sợ Ma cũng như người, hơn nửa mình cũng có “Phù Hộ Thân” cao cấp, nhưng nghĩ lại cũng không ổn nếu như Phù của mình linh thì tại sao mình bị hắn bóp cổ rồi cho mình nằm dưới đất?  Mãi suy nghĩ tôi ăn xong chén cơm chẳng buồn ăn thêm tôi hỏi Thượng sĩ Trang có cách nào trừ ma không?
-Ông ơi sao ngây thơ thế ! Ở đây là Núi rừng, âm khí cũng nặng ông có thể nào trứ hết biết bao vong hồn chiến sĩ 2 bên không? Họ đã ngã xuống nơi trại BenHét này mỗi mùa mưa như thế hơn vài trăm người, tính đến nay chắc có lẻ gần 4,5 ngàn người rồi. nếu có thầy Pháp nào bắt ma có lẻ ông ta phải ở đây suốt đời để bắt ma!
Tôi nghe Thượng sĩ Trang nói thế thì hẳn không còn cách nào để giải quyết con ma trên hầm Truyền Tin và tôi phải tìm 1 chổ khác để ở thôi!
Cơm xong cả bọn chúng tôi giải tán, tôi đi quanh vòng đay đến công chính của trại, cổng rào chắn thép gai để hở nửa con đường đi ra sân bay C130, trên đường băng lót toàn tấm thép VSP, 1 công trình nhu yếu cho Trại khi vận chuyển tiếp tế lương thực, súng đạn v.v..
Buổi chiều xuống nhanh, ánh sáng yếu ớt xuyên qua những áng mây ửng màu gạch phía chân trời, đàm chim kêu inh ỏi ven bìa rừng chúng đang tranh nhau tìm 1 chổ tốt nghỉ qua đêm. Tôi lang thang cho đến khi trời sụp tối vội trở về gian hầm của mình trong lòng vừa sợ sệt, vừa tòmò muốn khám phá thế giới vô hình.
Trời tối mịt đến độ không nhìn thấy bàn tay, tôi lần mò về đến hầm TT nhờ ánh sáng le lói của chiếc bóng đèn 12 vol, tôi thay đồ đi ngủ. Cuộc sống nơi đây đơn diệu quá ; ăn xong rồi ngủ, thức dậy lại đi quanh trại,”1 ngày như mọi ngày” như bài hát của Trịnh Công Sơn, lúc này tôi yêu nhạc của anh vì anh nói lên dùm tôi những điều ở trong lòng. À còn nửa! Những hạnh phúc vuột khỏi tầm tay của con người bước vào cuộc chiến như việc chia xa của tôi với Quỳnh . Có lần hai đứa cùng đi bên nhau dưới hàng me già đường Duy Tân tôi lo lắng hỏi nàng:
” Nếu anh phải đi xa vài năm em có chờ anh ngày trở về không?” Quỳnh mỉm cười nhìn tôi trả lời: ” Em sẽ chờ, đợi anh về.” Trong lúc ấy tôi là người hạnh phúc nhất. Mấy hôm sau Lệnh Tổng Động Viên cả khoá tôi đều lên đường nhập ngũ, ngày hôm ấy cũng có mặt của Quỳnh đưa tôi lên đường. Sau những tháng năm trong trường quân sự da tôi đen đúa và cuộc đời cũng bắt đầu cho sự dạn dày sương gió, những tháng ngày đó mỗi lần về phép tôi đều có nàng, cho đến khi ra trường tôi về BCH.S.F ở Nha Trang, sau cùng đến nơi khó thương khó ở này! Những hình ảnh quá khứ cứ hiện lên mãi đến lúc tôi thiếp vào giấc ngủ.
Tiếng Trọng Pháo nổ ầm ì đánh thức tôi dậy thấy mình lại nằm dưới đất, tôi vừa sợ cũng thấy buồn cười nghĩ :
“Ma cũng ham ngủ chổ tốt, lảnh địa bất khả xâm phạm (bản năng của phái mạnh), đuổi mình không được nên hắn xô mình xuống đất!”
Thay đồ xong tôi lên Hầm BCH trình diện TT.Thành, ông ta nhìn tôi nheo 1 mắt hỏi: -Đêm qua cậu ngủ ngon chứ ?
-Cám ơn TT tôi ngủ rất ngon !
-Thât là cậu khôngh gặp chuyện gì chứ ?
-Dạ thưa không! Có chuyện gì vậy TT ?
-Ồ không có gì, thấy cậu bình tỉnh thì cậu chì lắm đó!
Nói xong ông ta cười rồi mời tôi ngồi xuống uống Cafe do ông pha. Ông lấy gói thuốc lá Pallmall màu đỏ sậm đưa mời tôi, cầm điếu thuốc trên tay tôi đốt cháy như người sành điệu rồi hít thật mạnh muốn chứng tỏ mình không phải là “lính sửa”, nhưng khốn thay khói thuốc cay nồng vừa đắng làm tôi bị sặc ho liên tục. TT. Thành cười nói:
-Cậu không biết hút thuốc thì tốt, đừng tập làm người lớn phong trần nửa không có lợi đâu!
Tôi ngượng cả người vội bào chửa : -Dạ lúc trước em thỉnh thoảng vẫn hút, nhưng hôm nay hút lại bị sặc.
TT. Thành cười, ông nói lảng đề tài khác:
-Cậu về đây 1 ngày chắc cậu đã gặp chuyện lạ phải không?
-Dạ căn hầm đó kỳ quái lắm TT!
-Cậu đừng sợ, Ma lính cũng dể thương lắm không sao đâu, nó xô đuổi cậu bởi cậu chiếm lấy giang san của nó, nếu cậu có cúng kiến mời mọc nó ăn uống tôi nghĩ là cậu sẽ kết bạn với nó đấy !
Tôi nghĩ ý kiến TT Thành rất hay, nhưng không biết con Ma đó có nhân tính không, hay là nó nhập vào mình thì chắc có lẻ chết mất! Dù sao cũng nên thử 1 lần cho biết, tôi nói:
-Dạ em sợ nó không chịu kết bạn, thì càng nguy thêm !
Ông Thành nói nửa đùa nửa thật : -Cậu chưa thử thì làm sao biết được nó như thế nào, theo kinh nghiệm của tôi cậu nên cúng cho nó ăn thì nó cũng sẽ cảm đến cậu. Ma như người mà cũng có người như ma vậy cậu hiểu tôinói không?
Mặc dù tôi không hiểu rỏ câu triết lý đầy ẩn ý của ông nhưng tôi tin ông ta nói thật, vì ông là người kinh nghiệm có số tuổi gần gấp đôi số tuổi của tôi, hơn nửa ông là 1 đơn vị trưởng chắc ông không muốn hại tôi là thằng lính bé con miệng còn hôi sửa chưa biết nhiều về đời lính. Thấy tôi suy tư im lặng ông xoay sang thời sự, rồi vấn đề Hành quân của Trại.
-Cậu chuẩn bị ngày mai tôi phân công cậu đi Hành quân cùng với ĐĐ1, cậu cùng ĐĐ hoạt động trong khu vực tứ giác.. trong vòng 7 hôm, cùng theo với cậu, tôi cắt thêm Thượng Sĩ Trang là anh lính già nhiều kinh nghiệm ở vùng đất này như thế cậu sẽ an tâm .
Nghe TT. Thành nói tôi cảm thấy rầu lo lắng thêm, bảy ngày hành quân ôi dài quá! Mới đến Trại mình “bị” nhiều vấn đề vây quanh chưa giải quyết thì lại đi vào rừng “dạo chơi 7 ngày”!       -Dạ em sẽ chuẩn bị.
-Nảy giờ sao cậu không uống Cafe nó nguội mất rồi!
Ông vừa nói vừa vói tay lấy chiếc bếp cồn tự chế đốt lửa đặt chiếc ấm con lên trên giây lát nước bắt đầu reo nho nhỏ rồi sôi, ông châm vào ly Cafe của tôi cho nóng, tay cầm ly Cafe ông nói: -Nào nâng ly chúc cho cậu mọi sự tốt đẹp, thấy cậu tôi chợt nhớ đến thằng con trai của tôi, hiện giờ nó mời bước vào ngưỡng cửa Đại học, rồi mai đây nó cũng bị vào lính như cậu, thê hệ của tôi làm lính rồi thế hệ con tôi cũng là lính, lính bố, lính con..Hì hì!
Ông cười như khoả lấp những suy tư sâu kín trong lòng, tôi chợt hiểu thông cảm nổi lòng của ông:
-Dạ thưa, vậy là cả nhà chúng ta đều là lính!
Ông và tôi nhìn nhau cười ngầm hiểu ý của nhau (thật ra ông không phải là nhà binh chuyên nghiệp mà là 1 thầy giáo trường Tỉnh ở Mỹ Tho, được động viên vào lính năm 1958).
Uống hết ly Cafe tôi đứng dậy cảm ơn ông đã tiếp đải tôi rồi bước xuống hành lang vào TOC xem mấy người lính nơi đây làm việc. Chuẩn uý Tuấn gập tôi anh nói :
-Chào Thiếu uý ! Tối nay nếu không có gì trở ngại mời T/U sang Phòng em ngủ cho có bạn.
-Cám ơn anh tôi không quen ngủ chung với ai!
-À, ngày mai có lệnh HQ. Thiếu uý có nghe TT Thành nói chưa ?
-Rồi! Nhưng chưa quen không biết có gì không nhỉ ?
-Dạ! rồi T/U cũng sẽ quen thôi, mấy ngày thôi mà. Ngày mai Capt. Smith Phó toán Mỹ cùng đi chung với ông đó !
Tôi lại nghĩ : Mấy thằng mũi lỏ không dể thương chút nào, tụi nó hay kỳ thị lính VN lắm, đi chung với chúng nó chẳng thích tí nào !              -Cậu kiếm cho tôi vài thằng giỏi !
-Ở đây không có thằng nào giỏi, vả lại em không biết hềt mấy ĐĐ trong CC này!
Tôi chợt nhớ ra điều gì vội đi ra khỏi TOC xuống Quân Xa lấy xe Jeep lên ĐĐ2. Đến ngọn đồi, trước mắt tôi cái chuồng cọp trống rổng nằm cạnh bên BCH ĐĐ. Tôi thất vọng nhưng lại mừng vì khám phá được tay “quái kiệt”, vào BCH ĐĐ tôi hỏi viên Đại đội trưởng :
-Anh Chinh thằng Dé đâu rồi?
-Dạ, bây giờ có trời biết nó ở đâu, tôi cho người đi tìm nó từ sáng đến giờ?
-Không lẻ nó bốc hơi ra khỏi trại này hay sao ?
-Dạ. cũng gần như thế !
-Anh bất lực vậy sao? Không kiểm soát được lính của mình thì làm ăn gì nửa ? Bây giờ tôi cần gặp nó, anh kêu nó mang Ba Lô Súng đạn lên BCH trại gặp tôi!
-Dạ được, để tôi cho nhiều người đi tìm nó!
-Có gì anh điện thoại cho tôi ở hầm TOC.
Tôi vừa cảm thấy trong tôi có cái gì vừa lớn lên, vượt lên mọi cái tầm thường trước đây.
Trước kia tôi tôi luôn thụ động và nhút nhát, nên bạn bè cùng lớp học hay trêu ghẹo “Baby”, tôi ghét họ gọi tôi như thế! Nhưng tôi chẳng làm nên trò trống gì ra tính sĩ khí “Trượng Phu” nên đành để họ gọi mình là “Baby”, đến khi vào Lính, với nếp sống tập thể tôi bắt đầu dạn dỉ, dù da tóc đã sạm nắng gió nhưng trong tâm tôi vẫn ngây ngơ trước bao sự đời mình chưa từng trải. Hôm nay trước viên Đại Đội trưởng ĐĐ2 tôi cảm thấy mình lớn lên, tôi ra lệnh cho ông ấy và bắt ông thực hiện mệnh lệnh nhà Binh, không biết bây giờ mình thật sự lớn chưa nhỉ?
Tôi leo lên xe Jeep về BCH như bị ma đuổi không dám quay đầu nhìn lại, tôi bối rối thật sự trong lòng tự nghĩ: Ông ta cũng lớn tuổi hơn mình rất nhiều, thế mà mình ra lệnh ngon lành.. Thôi thì mặc kệ Nhà Binh dạy mình như thế, kẻo không ông TT. Thành gọi mình là “SQ như gà nuốt dây thun”! Thật ra tôi đang học ở các người để trở thành người lớn có Uy Quyền đó! Ôi “đời nhà Binh như tình nhà thổ”. Phải làm mặt giả dối mà cư xử như thế thôi, nhiệm vụ mà!
Tôi cho xe chạy ra cổng trại ra con suối DarkLon chảy qua hướng Đông Nam BenHét con suối khá lớn tiếng nước chảy ồn ào từ xa vẫn còn nghe được, tôi cho xe từ từ đổ cạnh bờ suối rồi cởi quần áo, giầy vớ nhảy ùm xuống nước, làn nước trong veo lành lạnh làm tôi tỉnh cả người, tiếng cười đùa văng vẳng cách đó không xa tôi thấy không gian bình yên.
Giật mình chợt nhớ lời ông Thiếu ta Thành ” Coi chừng gặp mấy nàng Sơn Nữ sẽ bị mấy cô bắt đền 3 trâu 2 heo đó!” Tôi lật đật chạy về bên chiếc xe Jeep vơ lấy đồ mặc vô vội chuồn ra khỏi lảnh địa này sớm chừng nào tốt chừng nấy! Chưa kịp mặc quần lót thì các nàng đã trông thấy tôi! Họ cùng nhau chạy tán loạn miệng la :
-Ồ cái người Kinh này xấu quá! Đi tắm chổ bọn con gái!
Thật xấu hổ, tôi biết phép độn thổ chắc tôi đã trốn xuống đất rồi, tôi đâu có biết chổ này là của họ? Rắc rối quá, mình không lường hết những gì ở nơi hoang dả này! Mặc xong quần áo tôi cho xe nổ máy chạy khỏi nơi ác địa thật mất hết hứng thú ngắm cảnh. Lái xe về ban QX, tôi về TOC chờ tin tức của Thạch Chinh.
Buổi chiều nhè nhẹ gió mát trải khắp không gian trại, từng giọt nắng hiu quạnh như cố bám víu san sẻ nổi cảm thông cho những con người lính thú sống dưới gian hầm tối tăm ẩm thấp! Bây giờ tôi thấy thông cảm với mấy anh chàng lính thi sĩ, họ có lý khi họ viết “Benhét Loving it” Trong khuôn viên trại bình yên thì nơi đây nên thơ như thế, còn khi chiến tranh thì máu đổ thịt xương tan! Trái nghịch như thế mà họ vẫn yêu? Mãi nghĩ vẫn vơ bóng tối bao trùm lúc nào chẳng hay, tôi vào hầm TOC ngồi cạnh bức Đồ Không Ảnh, nhìn những ký hiệu ghi chi chít làm hai mắt trỉu nặng, giờ này C/U Tuấn và H/S Thắng chắc họ đi ăn cơm ở CLB, tôi cảm thấy đói lần đi xuống khỏi đồi đến CLB. Bước vào Phòng ăn chỉ còn có Tuấn đang ngồi với mâm cơm canh đạm bạc, thấy tôi Tuấn vội đứng lên kéo ghế mời dùng bửa tối , tôi cảm ơn ngồi vào ghế đối diện với Tuấn, người phục vụ bưng ra phần ăn của tôi, chúng tôi ăn không ai nói lời nào, cảm thấy không gian ngột ngạt tôi nói với Tuấn :
-Ngày mai tôi đi HQ, xin cậu cho tôi vài lời khuyên?
-Dạ. ở vùng này theo kinh nghiệm của em thì không có gì nguy hiểm, nhưng cò 1 diều cần nên đề phòng đó là “Cọp” vì chúng nhiều lắm! nó có thể bắt người để xơi không cần tái, Từ ngày em ra đây đã đi HQ 4 lần, bị Cọp vồ lính ĐĐ hết 2 lần, 1 mất xác, 1 bị thương nặng phải nằm viện hơn 8 tháng.                                -Ủa vậy sao ? TT.Thành không nói cho tôi biết chuyện này nhỉ?
– Có lẻ ổng sợ ông lo lắng nên không nói! Nhưng ổng có điều Thượng sĩ Trang đi theo ông giúp là 1 ưu ái đó, ở đây hiếm khi nào lại điều động 2 ngưới lính đi cùng 1 chuyến HQ lắm!
Ôi! hết Ma rồi đến Cọp, rồi không biết sẽ còn những thứ gì nửa đây ? Tôi tự nhủ.
-Thiếu uý đừng lo, có thằng Dé người Thượng ở ĐĐ2 tôi có cắt nó đi với ông, nó là người dẫn đường rành lắm!
-Cảm ơn cậu giúp đở, bây giờ thằng Dé mó ở đâu vậy?
-Dạ, nó đang ở trong hầm TT. chổ T/U đó, tôi bảo nó ở đó chờ ông.
Cơm nước xong tôi trở về hầm TT gặp Dé ngồi đó chờ tôi tự lúc nào tôi hỏi: -Anh ăn cơm chưa ?             -Dạ rồi!
-Hôm qua tôi nhốt anh trong chuồng cọp sau đó anh làm cách nào đi khỏi mà không cần mở khoá ?
-Dạ tui không biết nửa, Yang cho tui về cái nhà của tui ở cái Làng đó mà!      -Bằng cách nào anh chui khỏi nơi đó?
-Cái Yang cho tui đi qua cái lổ nhỏ nhỏ thôi!
Tôi tức tối không biết được thổ ngữ để hỏi cho ra lẻ, vì trình độ tiếng “Kinh” của hắn chỉ biết nói như thế thôi! Tôi chỉ cho Dé trải Poncho nằm ngủ cạnh bên ghế bố của tôi, Ngôn ngữ bất đồng khó tìm hiểu và tâm sự, thấy tôi không nói gì Dé bắt đầu ngáy vang chìm sâu vào giấc ngủ, tôi trằn trọc mãi không ngủ được đứng lên ra trước cửa gian hầm nhìn bầu trời đêm BenHét.
Đêm BenHét trời đầy sao như những viên kim cương lấp lánh gắn trên chiếc áo nhung huyền, không gian giờ đây im lặng từng vệt sao băng dài cuối chân trời như những đốm pháo hoa bừng nở, xa xa tiếng kêu gọi đàn của thú rừng hoà lẫn tiếng gió xào xạc. tiếng côn trùng rền rỉ nghe như tiếng kêu than những vong hồn chiến sĩ trận vong bên dưới thung lủng “tử thần”. Cái đẹp về đêm của BenHét đến rợn cả người! Tôi bước lần ra khỏi hầm TT đi về hướng vòng đai phòng thủ, những ụ Đại Pháo 205, 175, chiến xa M48, M41 đồ sộ như những ngọn đồi nho nhỏ sẳn sàng nhả đạn khi có biến. Tất cả không gian và thời gian nơi đây như dừng lại trong sự chờ đợi, chờ đợi cái gì? Con người và súng đạn, chết chốc, xác người vùi lấp trong những giao thông hào, trong hố bom, bên ngoài nhiều lớp vòng rào phòng thủ kia là vùng đất rừng nham nhở lổ chổ những hố bom B52 đường kính hơn 10m. BenHét với chuyện Ma quái truyền khẩu trong những con người nơi đây mang nhiều tính chất bí ẩn thế giới vô hình..
Tôi đi lang thang như thế trong nhiều giờ nhưng chưa đi hết vòng đai của Trại BenHét. Trở về gian Hầm TT tôi không thấy Dé, mình nghĩ có lẻ hắn đi đâu đó, vừa mệt vừa buồn ngủ tôi làm 1 giấc đến sáng..
-Thiếu Úy dậy chuẩn bị HQ, sao lại ngủ dưới đất như thế này !
Tôi ngồi dậy không còn ngạc nhiên khi thấy mình nằm dưới đất, nhìn Tuấn mỉm cười bảo với hắn :
-Cậu xuống dưới trước tôi chuẩn bị xong xuống ngay!
À! còn thằng Dé đâu rồi nhỉ ?
-Dạ nó đang ở dưới sân Tập trung đang lảnh lương khô!
Tôi vội mang giầy đội chiếc nón vải nguỵ trang rồi mang Balô đi xuống sân tập trung, nơi đây hơn trăm người đang lảnh lương khô và vũ khí, thấy Dé tôi hỏi hắn đêm qua hắn bỏ đi đâu ?                         -Dạ cái Yang kêu tui đi chơi!
tôi lắc đầu tỏ ý không hài lòng với Dé và nói :
-Từ nay trở đi anh phải ở cạnh tôi, có đi đâu phải xin phép tôi không được bỏ đi ngang có nghe không !        -Dạ.!
Tôi nhận 7 ngày lương khô đưa bớt cho Dé 7 phần tôi nghĩ 14 phần lương khô mình ăn 7 ngày cũng xong, giây lát sau Capt. Smith Cố vấn Mỹ và tên thông ngôn đi xuống Bắt tay tôi rồi y tự giới thiệu về mình, tôi mỉm cười xã giao, y đưa bản đồ địa bàn, lệnh HQ cho tôi Hắn nói: “Tôi là Chì Huy Trưởng, còn Thiếu úy Tâm là Phó HQ ..” Hắn chỉ cho tôi những điểm sẽ tuần tiểu 7 ngày trong khu tứ giác toạ độ..
Từ trên Hầm Chỉ Huy TT. Thành đi xuống ông đưa cho tôi khầu P38 nòng ngắn còn nằm trong bao da, ông nói:
-Cậu hảy cầm lấy mà xài hên lắm đó!         -Dạ cảm ơn TT!
Tôi đón nhận khẩu súng nơi tay ông với tình cảm ấm áp của người cha lo lắng đứa con, trong đôi mắt ông ngầm dặn dò vổ yên tôi khi tôi đang bước vào cuộc chơi của đời lính.
Đúng 7h00 cả đoàn quân bắt đầu rời khỏi trại nhắm hướng Tây bắc, đoàn quân đi chưa đầy 10 phút vào đến rừng già âm u, tiếng chim kêu và tiếng ve hoà quyện với nhau như khúc nhạc Quân hành, vết chiến tranh trước đây vẫn còn hằn trên thân cây, từng mảng đất, mù tử khí còn hoà lẫn vạc rừng nguyên sinh.
Tôi bước đi theo đoàn quân trong lòng cảm thấy lo lắng bất an, tiếng máy PRC 25 sau lưng tôi vẫn kêu xè xè đơn điệu như trong căn hầm truyền tin. Dé đi cận tôi y nói :
-Thiếu Úy ở phía trước có ông “Cóp”, nói với mấy người đi trước cẩn thận, ổng vồ là chết chắc đó !
Tôi còn bán tín bán nghi không biết như thế nào chợt nghe 1 loạt súng M16 nổ dòn và tiếng người kêu la ơi ới. Tôi ra lệnh cả đoàn quân dừng lại phân tán và bố trí trận địa, tôi cùng Dé và tên lính Thượng mang máy PRC25 đi lên phía trước, trước mắt tôi tên lính Thượng đang oằn oại trên vũng máu đỏ ngòm, cổ họng bị xé rách toạc bởi sức mạnh khủng khiếp , con Cọp thì đã chạy mất rồi, tiếng khẹt khẹt lẫn máu và bọt khí từ trong cổ họng tên lính Thượng phát ra có lẻ y đau đớn lắm!    -Y Tá đâu?
Hai tên Y tá người Thượng Chạy đến băng bó chích thuốc cầm máu cho tên lính bị Cọp vồ.
Lúc này tên Mũi lỏ đi lên thấy cảnh tượng ấy hắn nhăn mặt, gọi máy về Trại liên tục, hắn kêu 1 số lính dọn dẹp 1 vạc rừng thưa để Trực thăng tải thương. 20 phút sau Tiếng trực thăng dần dần lớn vang động khu rừng tôi ra lệnh cho bọn lính thượng mang tên bị thương ra khu vực rừng trống đưa lên Trực thăng tải về Bệnh Viện 2 Dả Chiến..
Tôi bắt đầu tin tưởng những gì Dé nói trong lòng luôn thắc mắc: “Hình như hắn biết trước những gì sẽ xảy ra trong cuộc HQ, hắn là thứ gì mà thần bí như vậy?” Tôi hỏi Dé trong cuộc hành quân này có gì nửa không ?
-Dạ tui không biết, khi nào có chuyện thì cái Yang cho tui biết thì tui nói với Thiếu uý !
Tôi ra lệnh những người dẫn đường quan sát cẩn thận và cho đoàn quân tiếp tục di chuyển.
Đọan đường vào rừng sâu càng lúc càng khó đi, dây leo chằng chịt, người dẫn đường phải dùng dao chặt dọn cho được khỏang trống vừa 1 người đi qua, hết lên dốc rồi xuống khe 1 giờ trôi qua cả Đại Đội di chuyển khỏang 2 cây số, mồ hôi ướt đẩm cả áo tôi thấy khát nước vội uống vài ngụm nước trong mát cảm thấy trong người dể chịu, nghe quanh mình có tiếng rào rào nhìn xuống những tán lá tôi thấy nhiều sinh vật nhỏ bằng cây tăm xỉa răng màu đen mốc đang ngoe ngẩy bám trên lá cây rừng, chúng phóng lên áo quần bò nhanh chui vào người tìm da non hút máu, tôi rợn người khi thấy chúng, những con đã hút no máu chúng còn bám chặc vào ngực vào chân tôi, Người lính mang máy TT giúp tôi gở từng con trên thân thể, anh ta nói:  –Thiếu úy phải bẻ lá cây rồi cắm ngược lá xuống trên thắt lưng, giầy thì chúng không còn bám vào ông nửa!
Tôi làm theo lời y dạy, quả nhiên chúng không còn bám vào người tôi nửa, đây cũng là kinh nghiệm của dân bản xứ, chỉ có họ mới biết điều kiện thích nghi cùng rừng núi..
Tôi ngồi xuống lấy bản đồ và Địa bàn để định vị, đã hơn 12 giờ tôi nói cùng Smith cho dừng quân và ăn trưa, tôi ngã người vào gốc cây cổ thụ đầy mốc meo nhắm nghiền đôi mắt nghe bản giao hưởng của núi rừng, “cuộc dạo chơi” đầy vất vả, đầu óc tôi miên mang suy nghĩ lo lắng những gì mình sẽ gặp trong thế giới rừng thẳm?
Tiếng máy gọi làm cắt đứt luồng suy tư tôi cầm máy nghe:
-81 đây 80?                -81 nghe 80!
-Cậu đang ở đâu sao không B/C ?
-81 đang ở toa độ.. xin chỉ thị!
-Bây giờ cậu cùng với Capt.Smith hội ý rồi cùng lên điểm thứ 1 đóng quân nghe! Dứt.            -Rỏ rồi 80!
Nhìn trên bản đồ điểm 1 nằm trên vòng cao độ 1.053 mét tôi ngán ngẫm nhưng lệnh thì phải đi, tôi ngồi xuống bên tên mũi lỏ hội ý cùng với hắn, thấy hắn cùng quan điểm với tôi nên tôi cũng có chút thiện cảm với tên mũi lỏ này, tôi ra lệnh đại đội chuyển quân lên ngọn núi trước mặt..
Lên đỉnh núi trời bắt đầu sẩm tối, tôi thúc hối mọi người lo bày trận địa mìn đào hố cá nhân và ăn tối, tôi quay trở về BCH thì Dé đã căn liều và treo võng cho tôi, Ksor. Ngat tên lính mang máy cũng nấu xong buổi ăn tối mời tôi cùng Dé ăn. Trời tối mịt cả ĐĐ yên lặng không tiếng động chỉ còn lại tiếng “Tát” của con Mang (1 lòai hươu) vang dội núi rừng, hòa lẫn tiếng côn trùng rỉ rả. Tôi lên võng nằm ngước mắt nhìn bầu trời đêm dưới những tán cây rừng, ánh sáng các ngôi sao lung linh tôi mơ màng nghĩ về Quỳnh.
Quỳnh dịu dàng kín đáo, đôi mắt to đen trên gương mặt trái soan thường nhìn tôi như muốn nói :” chúng mình đừng bao giờ chia xa nhau nhé anh!” Tôi vuốt tóc hôn nàng thay cho lời nói, tôi quen nàng từ năm cuối trung học cho đến khi tôi ra trường, 5 năm qua tôi và Quỳnh cùng ước hẹn chuyện hạnh phúc lứa đôi, nhưng nào ngờ mọi biến động dòng đời xô đẩy tôi và quỳnh mỗi người mỗi nơi thật khó được như ước muốn..
Hết nghĩ đến Quỳnh, tôi lại nhớ đến Mẹ, người đàn bà suốt cuộc đời vất vã quên mình chỉ biết lo cho chồng con. Ngày tôi ra đơn vị bà đưa tôi vào tận phi trường dặn dò đủ thứ:” Con nhớ mặc áo cho thật ấm, ngoài ấy mẹ nghe nói trời lạnh, rừng thiêng nước độc lắm! Con phải chăm sóc cho sức khoẻ kẻo không có mẹ bên cạnh lúc ốm đau bệnh hoạn thì ai lo cho con? Con nhớ ăn uống thật tốt, nhưng lương lính thì có được là bao, mỗi tháng mẹ sẽ gởi cho con thêm 5.000 đồng để tiêu vặt..” Biết bao nhiêu điều nửa Mẹ nhắc nhở lo toan cho tôi khi xa nhà, có lẻ tấm lòng trời biển của những bà mẹ Việt đều như thế cả!
Tôi thức dậy trời vừa rạng sáng thấy Dé pha Cafe mời tôi uống, nhấp ngụm Cafe bổng dưng tôi thấy thèm thuốc lá như hôm nào TT. Thành mời tôi, đốt điếu thuốc đầu ngày tôi hít nhẹ nhả làn khói mỏng bảng lảng bay lên cao tan loảng vào hư không như bao chuyện mộng mơ của tôi, ngửi mùi khói thơm quyện trên tay cảm thấy mình đang có 1 niềm vui đơn thuần là “chấp nhận hiện tại.”
-81 đây 80 ?               -81 nghe 80, xin chỉ thị!
-Cậu đứng trên đỉnh nhìn về hướng Tây Bắc có thấy con đường mòn củ không? Nơi TĐ.. chính là ngôi làng Plei jareng đã bỏ hoang hơn mười năm rồi, trưa nay Cậu cho đại đội vào đấy ăn cơm trưa, nhưng phải hết sức cẩn thận đấy!                -81 nghe rỏ 5/5.
Tôi đi về phía lều của Capt. Smith gặp hắn đang ăn sáng, 1 mớ vỏ đồ hộp nằm dưới chân của y, Smith lịch sự đứng lên bắt tay mời tôi cùng dùng bửa sáng với y, tôi lắc đầu cảm ơn vội lấy bản đồ cùng y phối trí HQ. Smith nói : -Theo tôi không nên vào làng vì sợ bị mìn.       -Đại uý Smith đây là lệnh của TT.Thành cho ĐĐ ăn trưa ở đó!
Y gật gù lẩm nhẫm trong miệng sau cùng chấp nhận kế hoạch, thế là cả đại đội sẳn sàng di chuyển đến điểm số 2. Bây giờ đến lượt xuống núi dốc trơn trượt, chúng tôi phải đeo bám vào các cây nhỏ nếu không may trượt ngã xuống khe núi thì có thể mất mạng..
Suốt 2 giờ liền đi không nghỉ chúng tôi đi vào thung lủng cận điểm 2, tôi cho đoàn quân dừng lại bố trí trận địa và phái 1 toán nhỏ đến thám sát tình hình của làng Plei Jaieng. 20 phút sau họ trở về B/C vô sự tôi cho ĐĐ khởi hành đến điểm 2. Vào đến ngôi làng củ chỉ còn trơ vơ vài cụm cây cột nhà sàn, những hố hầm củ của các toán HQ nào trước đó, tôi lệnh cho Kso Nhut (viên Đại đội trưởng người Thượng) Bố trí các Trung đội vòng đai phòng thủ rồi ăn cơm trưa, cấm không cho họ đi xa quá 500 mét nơi đóng quân.
Tôi đi quanh kiểm tra các đơn vị, phía bên phải thấy có đám cây cỏ xanh muợt, trời không gió oi bức mà đám cây cỏ cứ uốn éo như thân rắn bò phát tiếng động lào xào, tôi lấy làm lạ kêu Dé đến chỉ cho hắn xem loại cây cỏ ấy là gì? Dé nói: -Ồ! cái “thuốc hoang” đó Thiếu úy, ai lọt vào trong thì chắc chết chắc sống thôi!          -Nghĩa là sao tôi không hiểu?                   -Con người nếu không biết vào trong đám Ngải là chết, chớ không chắc sống chứ !
-Nó là cây cỏ thôi chứ là cái gì làm cho người chết?
-Cái Thuốc là “Cây Ngải rừng hoang” đó! Nếu người nào bị nó ăn thì cả người lở loét da thịt thối rồi sau đó chết!
Dé không nói nửa, y đi ra ngoài bìa làng 1 lúc trở về trên tay 1 con gà rừng còn sống y nói:
-Thiếu úy lại đây coi nó ăn con gà!
Tôi nghe nói lòng hiếu kỳ muốn xem cho biết vội bước cạnh bên Dé, y liền quăng con gà rừng vào đám ngải hoang tôi nghe tiếng kêu la của con gà và tiếng xào xạc đám “cây cỏ lạ lùng”, chúng vặn mình sát đất cuốn che phủ con gà rừng, giây lát thấy lông bay lên con gà bây giờ chỉ còn lại máu và xương đỏ ngòm. Tôi rùng mình kinh sợ chứng kiến cảnh Ngải hoang ăn sinh vật. Tôi hỏi Dé :”-vậy trên đường đi có khi nào mình bị lạc vào rừng Ngải như thế không ?”
-Ồ! chắc có, chắc không, nó ăn người không như ăn con gà vì Gà rừng nhỏ, còn con người thì to lớn hơn nên Ngải không thể cuốn lấy nhưng nó phun “thuốc độc” làm người ta mê mang ngã xuống nằm trên đám ngải lúc ấy nó mới ăn, nhưng không sao có Dé đây Thiếu uý đừng lo!
Thật đúng tôi lo như thế, nếu như không biết, không kinh nghiệm thì con người dể làm mồi cho rừng thẳm, bây giờ tôi mới thấy Dé là người có đủ kinh nghiệm từng trải về chuyện huyền bí rừng thẳm. Tôi hỏi Dé : -Tôi nghe chuyện thư yếm của người Thượng ở đây ghê lắm phải không?
Dé cười bí ẩn nhưng không nói gì với tôi, không hiểu y có biết giải thích tiếng Kinh những gì tôi hỏi không?
Bên hàng cột nhà sàn trơ trọi capt.Smith đang liên lạc với toán Cố vấn Mỹ ở trại BénHet, trên bầu trời tiếng động cơ chiếc L19 đang lảng vãng gần chúng tôi, tiếng Đại Pháo 205, 175 từ Trại vọng ra, tiếng đạn xé rách không khí trên cao, từng tràng Pháo nổ cách chúng tôi khoảng 1 km. Capt, Smith đưa vẫy gọi tôi đến hắn nói :

-Chiếc Phi cơ L19 báo cáo cách chúng ta khoảng hơn 1000 mét có Địch quân di chuyển, Thiếu úy cho đại đội phòng thủ nghiêm nhặt đề phòng, hiện nay nó đang cho Pháo tầm xa bắn vào mục tiêu mới phát hiện đó!
Tôi nghe Smith thông báo tim tôi nó nhảy loạn xạ lên vì hoảng sợ, không biết hậu quả cuộc chiến sắp đương đầu sẽ ra sao? Tôi đi về chổ Dé đang ngồi tôi cho gọi các Đơn Vị trưởng lại bố trí công việc ứng phó, tôi hỏi Dé có biết gì không ? Dé thảng nhiên trả lời : -Nó không dám làm gì mình đâu thiếu úy, tụi này nó đói nên mới mò về kiếm ăn ở các cái làng quanh đây thôi!       -Anh nói đó quân GP sao?
-Không, tụi này là lính của Vương Quốc SéDang ngày xưa đó! Có 1 số nó trở thành thổ phỉ vùng này!
Lại thêm 1 chuyện lạ mà tôi chưa được nghe ai nói.
Tiếng đạn Đại pháo nổ càng dồn dập, tôi cùng Dé đi về hýớng Trung Đội 1 đang ở hướng diện với bọn phỉ, Dé nói cùng tôi: -T/u, tụi phỉ toàn sử dụng vũ khí của Pháp thời kỳ bảo hộ nãm 1930 trở về trước nên không đáng lo.
-Vậy cho nay chúng nó vẫn còn tồn tại dọc theo biên giới hay sao?
-Ngýời Thýợng thì dể sống với cái rừng, đói thì đào củ ãn khát thì uống nýớc suối, có khi đi sãn đýợc con nai, con mểnh, rồi có khi chúng nó vào buôn làng bắt ngýời theo chúng, hoặc đi cýớp các buôn làng ở dọc theo biên giới.
Tôi biết những lời của Dé nói rất chính xác, những sự kiện trên tôi nhớ có lần đọc trong thý viện QG lúc tôi còn đi học.
Tiếng súng nổ dòn lẫn tiếng la hét phía trýớc tôi vội chạy nhanh đến kế bên cãn hầm trú ẩn lộ thiên đýa mắt quan sát bên ngoài, hình nhý bọn phỉ không biết có chúng tôi nõi đây nên chúng lọt vào vòng đai của trung đội 1, hoả lực của Trung đội 1 bắn xối xả vào bọn phỉ, chúng chí bắn cầm chừng bằng loại súng cổ điển, tôi gọi cho Smith xin dứt điểm bằng hoả lực pháo binh hoặc phi cõ.
Giây lát sau từng tràng Đại Pháo cài xới từng mảng rừng, cây rừng bị tiện đứt rõi ngã hoà theo tiếng nổ đinh tai nhức óc bởi những quả đại pháo 205 ly, bọn phỉ bây giờ hoảng loạn vừa chạy vừa la hét sau đó dần dần im bặt trả lại sự im lặng ngàn đời của rừng thẳm. Tôi xin ngýng tác xạ và cho TĐ1 lên thanh toán mục tiêu, sau 1 hồi lục soát, viên Trung đội trýởng đến gặp tôi báo cáo kết quả:
-Thýa T/u bọn chúng chết 5 tên, bắt 1 tên bị thýõng nặng, chúng toàn ngýời Thýợng ở vùng Daksúut..
Tôi nghe nói bắt sống 1 tên nên tôi cũng muống đi xem thử bọn phỉ cho biết.
Bước về hướng trận địa của Trung Đội 1, hằng chục binh sĩ người Thượng đang núp sau các hàng cây cổ thụ to súng lăm lăm hướng về phía trước. dăm xác người nằm ngổn ngang máu đỏ loang trên thân thể, họ ăn mặc như chiếc áo Poncho, quần khố dây cách trang phục của dân tộc miền núi, làm tôi cảm thấy kinh tởm ghét cuộc chiến tranh không từ bỏ bất kỳ chổ nào; như những khu rừng nguyên sinh nơi bình yên vắng lặng. Lần đầu tiên tôi thấy những con người bị sát hại, có lẻ gia đình họ sẽ đau khổ vô cùng khi bị mất người thân..
Tiếng rên la đau đớn của tên phỉ bị thương làm tôi xốn xan khó chịu, tôi cho gọi viên y tá băng bó và chích thuốc giảm đau cho tên phỉ, đùi phải của hắn bị trúng loạt đạn đại liên làm gẩy xương máu chảy lai láng thắm ướt cả đôi chân, gương mặt xanh mét gầy gò của tên phỉ như đã từng bị chứng bệnh sốt rét kinh niên, trong đôi mắt trủng sâu nhìn chúng tôi như van lơn xin được sống.( việc sống chết của tù binh do quy luật tất yếu là tình thương nhân đạo). Tôi cho Trung đội 1 đào hố chôn 5 cái xác bọn phỉ..Ôi chiến tranh mà !
Tôi trở về BCH đề nghị với Smith xin tản thương, 10′ sau trực thăng đáp xuống đưa tên phỉ về Quân y viện Dã Chiến II. Đoàn quân tiếp tục di chuyển đến điểm 3 nằm giửa biên giới Việt Lào..
Buổi trưa trời nắng tháng 3 như thiêu đốt khu rừng, những con suối chỉ còn lại những rảnh khe khô khốc. đoàn quân di chuyễn trong mệt nhọc yên lặng thỉnh thoảng dừng lại nghỉ mệt uống vài ngụm nước, đường đi càng ngày càng lên cao độ, đến chiều trời không còn bóng nắng, không khí dường như dịu mát tôi thèm được tắm gội trong lòng suối mát lạnh nhưng hôm nào mới đến BenHét.
Lên ngọn đồi 904 cách biên giới 200 mét tôi ra lệnh đóng quân cho 1 số binh sĩ đi tìm nước, sau đó tôi gọi máy B/C về trại BenHét:
-80 đây 81 chúng tôi đến điểm 3 xin chỉ thị.
-81 hảy bố trí phòng thủ nghỉ đêm, cậu cho 2 toán tuần tiểu đi tìm nguồn nước, cấm binh sĩ không được đốt lửa kẻo làm lộ mục tiêu.           -Dạ 81 nghe rỏ 5/5 dứt.
Hai đội tuần tiểu đi tìm nguồn nước chưa về, tôi lo âu không biết chuyện gì có thể xảy ra ..
Các toán tuần tiểu trở về B/C không tìm được nguồn nước, các con suối vẻ trên bản đồ chỉ là những khe núi khô khan, chúng tôi chỉ còn 1 ít nước trong Bidong để dự trử không dám uống, tôi đề nghị cùng Capt. Smith xin Trực Thăng tiếp tế nước cho đoàn quân.
Trời tối mịch trong rừng già vẫn tiếng ve kêu vang gần 200 con người đang chờ đợi 1 cái gì không thể hiểu biết và lường trước được, chúng tôi phó mặc cho số phận, cho mọi diển biến tình hình chiến tranh nơi vùng ngả ba biên giới này trong từng giờ từng phút, 1 đêm bình yên qua đi trong không gian ngột ngạt.
Lủ chim rừng kêu vang làm tôi thức dậy, Dé đã pha sẳn cho tôi 1 cốc Cafe sửa nóng, tôi nhấp từng ngụm Cafe phì phà điếu thuốc tận hưởng chút hạnh phúc nhỏ nhoi để thấy cuộc đời chan hoà hạnh phúc và gian khổ..
Mãi đến 8h00 chúng tôi nhận được tiếp tế và bắt đầu chuyển quân đi dọc theo biên giới Lào Việt, nhìn trên bản đồ không ảnh có ngôi làng cách chúng tôi chưa đầy 2 km, tôi ra lệnh cho Trung đội 2 đi vào lục soát và đóng quân, tiếng gọi trong máy vang lên : -81 đây 812!
-81 nghe.                   -Báo cáo 81, ngôi làng hiện nay có vài căn hầm mới đào đấp nhưng không có người!
-812 cho Binh sĩ bố trí phòng thủ tôi sẽ lên gặp anh.
Tôi cùng đoàn quân vượt lên vào ngôi làng, hai bên bìa làng đầy những chiếc quan tài bằng thân cây dài khoảng 2,5 mét khoét rổng ruột được kê lên cao cách mặt đất 1 mét những xương cốt người chết phơi bày dưới mưa nắng quanh năm, trông cảnh chết chóc ấy tôi không khỏi rợn người. Lối chôn cất người chết của dân tộc nơi đây quả là lạ đời, mình có thể tưởng tượng mùi xú uế kinh tởm bốc lên hoà lẫn không khí hằng ngày mà dân bản làng này phải hít thở, ruồi nhặng, muổi mòng mang bao bệnh tật cho dân làng..
Tôi hỏi Dé sao dân bản này không biết chôn xác người, sao lại để nằm trên mặt đất như thế?
-Tục dân bản nơi đây họ không chôn người chết, là vì họ cho rằng : ” nếu chôn người thân thì họ sẽ mất người chết vỉnh viễn, họ “cất” người thân như thế để tỏ lòng thương yêu, không muốn cho “đất nó ăn” người thân!
Tôi thấy lý thú trước những ý nghỉ mộc mạc của dân tộc vùng ven biên. Tôi và Dé đi dọc theo các hàng quan tài lộ thiên, cái còn nấp có cái bị bật nấp bị rơi xuống đất. Dé gọi tôi chỉ 1 chiếc quan tài chiếc nấp lệch sang 1 bên:
-T/u lại đây cái quan tài này lạ lắm! Trong cón 1 xác người chưa rả còn cả quần áo nửa!
Tôi đi đến bên Dé nhìn vào trong tôi rùn mình, cái xác bên trong quan tài như người còn sống dù đôi mắt nhắm nghiền, làn da khô đét như vỏ cây nổi hằn lên những làn gân máu hình như huyết quản vẫn còn lưu thông.
-Các xác này như người còn sống?
-Dạ phải đó T/u !Nó còn sống nhưng chỉ về đêm mà thôi!
-Tại sao lại sống khi về đêm, không lẻ nó là ma Cà rồng ?
-Ma Cà rồng là ma gì vậy T/u ?
-Tôi cũng không hiểu, nhưng truyển thuyết ở Châu Âu nói; ban đêm ma Cà rồng đi hút máu để sống, ban ngày thì vào quan tài nằm ngủ.                    -À ! Tôi hiểu rồi! Thì cái con người này nó cũng như vậy đó, nhưng có điều nó không hút máu, nó chỉ ăn ruột các con thú rừng thôi!
Tôi càng lúc thích thú với chuyện cái xác trong chiếc quan tài lộ thiên này.

Tôi đứng lên cho gọi tất cả các đơn vị trưởng HQ về BCH họp bàn kế hoạch phòng thủ tối nay, tôi hỏi : -Tối nay chúng ta đóng quân nơi đây là vùng nguy hiểm, có thể có những bất trắc sẽ đến với chúng ta bất cứ giờ phút nào, tôi yêu cầu các đơn vị trưởng đôn đốc canh phòng cẩn thận, bày trận địa mìn cách xa vòng đai 50m, quý vị rỏ cả chứ?
Tất cả các đơn vị trưởng đồng thanh đáp: -Rỏ rồi 81!
-À! còn 1 việc nửa, tôi thắc mắc không hiểu cách đối phó với cái xác lộ thiên ở cạnh bìa làng, hay là chúng ta chôn nó xuống đất cho xong?
Y’Blang. Viên Trung Đội trưởng TĐ 3 nói: -T/u đừng chôn, chỉ làm cho nó đi mất thôi!             -Tại sao nó lại đi được?
-Chuyện này cũng hơi dài dòng để tôi kể cho mọi người nghe rồi mình xử trí cái xác đó :
Thời tôi còn bé tức vào năm 1937 trong làng ManBut tôi có 1 Già làng nổi tiếng về chửa trị bệnh những người bị ngải thư yếm, ông ta có 1 người em họ vì ganh tị với ông anh nên ông ta quyết chí đi tìm 1 thứ ngải cao thâm mạnh hơn để mình được mọi người tôn sùng. Ông ta bỏ vào rừng đào lấy Ngải rừng hoang rồi cất liều ở trong ấy để luyện ngải, ngày thì đi tìm khoai củ săn bắn để có thức ăn đêm về ông ra công luyện ngải.
Mãi đến 3 năm sau ông thấy mình đã thành công bèn trở về trước tiên “thử” ông anh họ, ông ta bèn “Thư Muối” trước chân cầu thang nhà của già làng, vô tình Y’sor đứa con gái nhỏ của Già làng đi ra trước nên vướn loại ngải độc ấy! bụng cô bé trong 1 ngày phình to người mệt mỏi bắt đầu hôn mê.
Biết con gái mình trúng 1 loại kỳ độc nên Già làng cố gắng chạy chửa cho con, nhưng sức người và hiểu biết có hạn nên đứa con gái nhỏ của ông chỉ ba ngày sau rồi chết, ông căm thù người bỏ ngải hại gia đình ông, nên sau đó ông quyết chí đi học thêm “THUỐC”. Thế là ông bỏ làng đi qua HẠ LÀO tìm thầy cao tay để học hỏi, trên đường đi, ông đến 1 ngôi làng Dân tộc Thượng bỏ hoang thấy có đám Ngải có thân dài uốn éo như rắn mà đơn vị mình gặp hôm trước đó!
Người Dân tộc chúng tôi gọi nó là “THUỐC CRÓ”. Già làng thấy xung quanh ba mét không có 1 sinh vật nào dám bén mản đến, chỉ có lũ Ruồi, Ong, Bướm ve vản trên cái Hoa màu đỏ hồng liền bị nó phun độc rơi xuống cánh hoa rồi chúng ăn. Ông ta suy nghĩ nếu như nó chưa luyện mà đã như thế thì chắc chắn nó phải là loại THUỐC cực kỳ nguy hiểm và mạnh hơn bất kỳ loại ngải nào ông đã từng biết qua.  Rút chiếc rựa sau lưng ông định đào lấy bụi ngải nằm ngoài gần ông nhất, khi bước đến gần chúng cả đám ngải xào xạc uốn éo thân nằm rạp xuống, ông nhanh tay phóng 1 rựa ngập sâu xuống đất làm bật cả rể bụi ngải lên rồi lôi chúng ra ngoài tầm xa, ông cảm thấy đầu óc choáng váng ngả chúi xuống phía trước mê man không còn biết gì nửa..
Khi Ông tỉnh lại thấy trời đã chiều, trên tay vẫn còn nắm bụi ngải, cảm gíac tay ông đau buốt như ai cắt, nhìn thấy bàn tay sưng vù đỏ như hoa ngải không còn co dổi như trước, ông kinh hoảng vội moi từ trong lưng 1 củ ngải giải độc ông nhai ngấu nghiến nuốt lấy cả xác, giây lát sau ông nghe người dể chịu hơn tay bớt sưng nhức. Lần mò xuống bờ suối gần đó ông uống nước và rửa tay, thấy tay mình bình phục như trước, mừng rở khi biết cách hóa giải loại thuốc cực kỳ độc, ông trở lại chổ cũ cắt lấy củ ngải”CRÓ” bắt đầu luyện cho đến khi ông và “HỒN NGẢI” thành 1..
Suốt mười mấy tuần trăng ông ở mãi trong rừng không màn đến bản làng, không ai biết ông đi đâu, 1 số dân bản làng đi tìm ông nhưng biệt vô âm tín.. Ông ta càng ngày thấy mình thèm ăn lòng ruột của thú rừng, nên ông quyết định đi săn thú, nhưng trong tay không cung nỏ chỉ có chiếc rựa thì làm sao săn chúng? Chúng chạy nhanh như tên bắn ông bắt đầu phải theo bản năng tức là chạy thật nhanh dùng tay không giết lấy con mồi rồi móc lấy bộ lòng ruột của chúng ăn ngon lành.. Trong tư duy của ông không hề nhìn thấy việc sinh hoạt của mình biến thái kỳ lạ, ông không còn nhớ đến người thân vợ con ông và con đường về bản làng của mình, ông cứ sống bằng bản năng của 1 loài thú hoang ..
1 hôm tình cờ ba người dân Bản làng vào rừng săn thú thấy có 1 con vật như khỉ đột lông lá râu tóc bờm xờm chạy nhanh như gió đang lén lút đi theo bọn họ, dần dần họ kinh hoảng dùng ná bắn sinh vật ấy, quái vật trúng tên kêu rú và bỏ chạy, ba người 1 phen sợ hải bỏ cuộc săn trở về làng ngay trong trưa hôm ấy truyền khẩu cùng dân bản không nên vào “cái rừng” vì lúc này trong “cái rừng” có Quái Vật!!
MỘt thời gian khá lâu khoảng 3 năm sau đó nhiều người dân trong bản làng đi làm nương rẩy bắt gặp ông lúc ẩn, lúc hiện trong bìa rừng, họ cùng nhau kể cho dân bản làng nghe thêm thắt về quái vật mà họ đã từng gặp trong rừng..
Cùng thời này, tên Quan Ba về hưu người Pháp chủ Đồn điền Trà ở vùng Dakto rất giàu có của Vương Quốc SéDang, thường tổ chức đi săn Voi, Bò Rừng, Nai ở các khu lân cận Daksan, ChưRong họ thường gặp Quái vật có dáng dấp như con người chạy nhưng nhanh như gió, 1 cú vồ móc họng của quái vật là 1 người ngả gục. Nên tên chủ Tây đồn điền mướn bọn thân binh từ ngoài tỉnh Pleiku vào canh giử an ninh cho đồn điền.
Đồn điền trà Dakto buổi chiều trời vừa tắt nắng, tên Bình Cai Đội cùng 1 số Thân binh đi tuần ngoài các lô trà bổng nghe tiếng hú từ phía bìa rừng bên trái, những tên Thân binh nghe tiếng rú của Quái vật đều kinh hoảng gương mặt co rúm vội vả kéo nhau bỏ chạy, Cai Bình cùng 1 số còn lại tất cả súng MAR36 lên đạn thủ thế từ từ di chuyển đến bìa rừng nơi có tiếng rú phát ra, nhìn quanh không bóng người khu rừng im lặng 1 cách đáng sợ, xảy nghe trong đồn điền có tiếng la hoảng hốt của những công nhân đang xấy trà, Cai Đội Bình và 1 số Thân binh chạy về hướng có tiếng la, đến nơi máy sấy trà đám công nhân run rẩy miệng lắp bắp chỉ về hướng bên chuồng ngựa có 2 con bị móc cuống họng nằm dải chết máu tuông lênh láng, nhưng quái vật không thấy tông tích. Cai Bình cảm thấy bầu máu nóng sôi sùng sục, hắn nhất quyết phải tìm cho ra hạ con quái vật nửa người, nửa thú này mới được.
Tên Rene chủ đồn điền tay cầm khẩu súng săn nòng dài, đứng trước hiện trường lắc đầu thở dài khi thấy 2 con ngựa quý của y đang nằm dẩy chết, Hắn gọi Đội Bình căn dặn điều gì đó rồi bỏ vào trong nhà. Đội Bình tập họp lính lại đặt kế hoạch phục kích quái vật. Trời bắt đầu tối mịch xung quanh khu nhà chính đồn điền vài ngọn đèn dầu của Tây tỏ sáng, đêm nay không ai đi ngủ họ biết thế nào con quái vật cũng trở lại để ăn hai con mồi mà nó vừa hạ.
Ánh trăng non ló dạng không đủ sức soi sáng khu đồn điền, hằng trăm con người sống trong kinh hoảng lo sợ , tiếng Cú kêu rúc từng hồi như làm tăng thêm không gian chết chốc Ma quái, những người CN hái trà ngồi quần tụ với nhau trong “láng” không dám ra ngoài.
Đến gần 8 giờ đêm, thấy khu vực vẫn bình yên không có tiếng động Cai Bình bỏ vào phòng lấy 1 chai rượu tây ra nốc cạn 1 hơi, men rượu hừng hực như đốt cháy thân thể, y đi trở lại nơi mai phục Quái vật, dưới ánh đèn Pin loé sáng hắn nhìn thấy 1 con người kỳ dị ngồi xổm bên xác 2 con ngựa tay đang cầm khúc lòng đưa vào miệng ăn ngon lành, thấy ánh sáng đèn pin quét ngang con quái vật đứng lên đối diện với Đội Bình gào rú nhe răng gầm gừ, Đội Bình nhớ trực lại hắn không mang theo súng nhưng tình thế cấp bách hắn nhảy đại vào ôm quái vật vật xuống đất, bị tấn công bất ngờ con quái vật kêu oan oác như tiếng chim ó, nó chụp ngang vai Đội Bình xé toạc làm rách thịt, máu chảy bắn ướt vào mặt cả hai, chiếc đèn pin lăn long lóc nằm cạnh Đội Bình, Hắn cất tiếng kêu cứu, rồi vài tiếng súng nổ, con quái vật buông Cai Bình phóng như gió 1 mạch mất dạng.
Tiếng rên la thảm thiết của Đội Bình, khắp nơi trong đồn điền đèn dầu Tây được đốt lên sáng choang, tên Chủ Tây và các đội công nhân hái trà lần lượt đến vây quanh bên Đội Bình, nhìn vết thương nơi vai tay phải của y chừng như chỉ còn lại gân xương bắp thịt hình như tuột ra không còn bấu víu vào xương, máu chảy đầm đìa đỏ ngòm trông phát sợ, với sức mạnh kinh khủng ấy con quái vật nó có thể xé đôi con người trong nháy mắt, Tên Bác Sĩ Tây kêu 1 số công nhân hái trà khiêng tên Cai Bình vào trạm xá của Đồn Điền. Tên Chủ Tây Đồn Điền hỏi tên bác sĩ điều gì đó, tên này lắc đầu tỏ vẻ thất vọng, sau khi thấm thuốc giảm đau Đội Bình không còn rên la. Tên chủ Đồn Điền sai người tài xế đánh xe đến trạm xá đưa Cai Bình ra Y viện của tỉnh Pleiku, chiếc xe tải thương đi rồi tất cả mọi người trong đồn điền 1 đêm không ai dám ngủ..
Sáng ngày tên Rene Chủ đồn điền Dakto đánh xe ra tỉnh vào gặp quan chủ tỉnh Tây trình bày việc Quái vật xuất hiện ở quanh vùng Dakto làm thiệt hại gia súc và vài mạng người bị giết trong đồn điền, tên này nhờ tên quan chủ tỉnh cho quân đội ruồng bố bắn hạ cho bằng được quái vật kinh khũng ấy! Tên Chủ Tỉnh đồng ý cho 1 đại đội Thân Binh của Tỉnh về đó tăng viện.
Kể từ hôm ấy cả 1 đội quân lùng sục khắp khu rừng Daksaan, Dakto, dakpet gần ba tháng nhưng con quái vật không thấy tăm hơi, cả đội quân rút về nằm nghỉ ngơi trong khu đồn điền Dakto..
Phía Tây Bắc Dakto khoảng 50 cây số có 1 làng DakLon, vị Già làng biết nhiều loại Ngải Thư Yếm ông rất giỏi hay “Gở” giúp người bị thư ếm muốn trả công cái gì cũng được không đòi hỏi( thường các thầy Mo đều đòi hỏi lễ vật gồm Heo, Trâu, Dê v.v..) tuỳ theo căn bệnh.
Ông nghe đồn về con Quái “Ó MA LAI” nửa người nửa thú đã giết người và súc vật, cũng muốn có ý định trừ hại cho dân nên ông Y’Seo đi DakTo đến đồn điền Trà của tên chủ Tây Rene bàn kế hoạch diệt quái vật. Tên chủ Tây Đồn điền mừng rở và nói với ông : -Nếu như ông diệt được con quái này thì tôi sẽ thưởng cho ông 100 đồng bạc Đông Dương (số tiền vào thời này rất to, 1 công chức Ngạch hạng A mỗi tháng chỉ có 20 đồng).
-Thưa ông chủ tôi chỉ muốn giúp đở diệt trừ loài hung dử giúp dân lành thôi! Còn chuyện thưởng tiền bạc thì tôi không đòi hỏi!     -Dù sao tôi đã hứa thì sẽ thưởng cho ai tiêu diệt đựơc quái vật.
Ông Y’Seo đề nghị tên chủ Tây mua bầy ngựa mới ở Bình Định mang về nuôi chăn thả trong Đồn Điền nhằm lôi kéo con quái thú vào đồn điền để tiêu diệt, Bên chuồng ngựa cũ ông cho đào 1 cái bẩy hầm dài 20m, ngang 7m, sâu khoảng 6m, bên dưới thả lưới mắt cáo to khoảng 100cm, trên bẩy ngụy trang bằng lá cây .
Tên chủ Tây lấy làm lạ vì cả trung đội súng ống mà chưa làm gì được nó huống chi cái hầm và lưới tầm thường ấy!
Nhưng rồi Y cũng cho Công nhân làm theo lời của ông Y’Seo. Riêng Già Làng Y’Seo lấy da Trâu đã thuộc cho mềm đánh thành sợ thừng để bắt con quái vật. Vài tuần trôi qua vẫn không thấy tăm hơi con quái, Y’Seo không biết con quái thú ấy đã đi đâu? Ông kiên trì biết nhất định con quái ấy phải trở lại đây săn mồi.
Hình như con quái biết trong đồn điền đã có nhiều con mồi béo tốt nên mấy hôm nay nó lảng vảng vào gần khu đồn điền, nó sợ cây que củi dài phát tiếng nổ đinh tai nhức óc nên nó chỉ men theo bìa rừng ven Đồn điền quan sát. Bầy ngựa nhẩn nha gặm cỏ không để ý đến nguy hiểm đang rình mò chúng, bổng con ngựa to nhất đàn đánh hơi hí vang lên cả bầy bỏ chạy tán loạn, bọn chăn ngựa phải chạy tất tả lùa chúng về chuồng nhốt vào giờ ăn trưa.
Già làng Y’Seo theo dỏi mọi diển biến ông biết thế nào con quái sẽ vào chuồng ngựa để bắt mồi, ông âm thầm đi làm việc của mình.
Y’Seo rải thuốc quanh chuồng ngựa, rồi báo lại cho chủ Tây không cho công nhân đến gần khu cực có thuốc, đồng thời yêu cầu đại đội Thân Binh của Tỉnh chỉ hổ trợ khi nào con quái ấy sổng ra khỏi bẩy, sắp xếp xong Y’Seo chờ đợi con quái thú đến..
Tiếng hú vang dội trong rừng sâu cách đồn điền chừng 1 cây số, tất cả mọi con người trong cuộc đều căng thẳng im lặng như không gian chết, họ chờ đối đầu cùng con quái hung dử và nguy hiểm chưa từng có ở vùng đất này!
Mặt trời khuất bóng, không gian nhuộm màu đen tối khắp nơi, thỉnh thoảng tiếng loài chim ăn đêm kêu từng hồi hoà lẫn với tiếng côn trùng rỉ rả như bản giao hưởng cố hửu của rừng thiêng bí ẩn ngàn đời. Y’Seo cầm ngọn đuốc đi tuần vòng quanh cái bẩy đã sẳn sàng..
.. Nhìn thấy công trình để bắt con quái thú lòng ông Y’Seo rất hân hoan, ông nghĩ chắc chắn con quái sẽ sa vào bẩy rập.. Hơn 10 giờ đêm ông nóng lòng vì nó chưa xuất hiện, hay là lẻ nó nhìn thấy nên không vào? Nhưng thôi mặc kệ, khi nó thấy các con mồi đang ở trong chuồng thì tất phải chui đầu vào bẩy thôi! Y’Seo đi về căn phòng tên chủ Tây dành riêng cho ông nằm xuồng nghỉ lưng, mệt mỏi và những lo lắng khiến ông đi vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Tiếng ngựa hí vang, tiếng người xôn xao la ó làm ông tỉnh giấc, tay chộp chiếc ná đốt ngọn đuốc ông bước ra thấy cảnh tượng trước mắt đầy thất vọng!
Chiếc bẩy hầm đã sụp xuống nhưng không có con quái vật bên dưới, tuy nó đã đến kề bên chuồng ngựa nhưng chưa bắt đựợc con nào thì bị phát hiện liền bỏ chạy mất. Ông suy nghĩ ; “như vậy loại thuốc của ông chẳng lẻ không làm cho nó mê man ngã lăn sao ?”( nhưng ông đâu biết rằng con quái nửa thú nửa người này có thời luyện thứ Ngải độc nhất của Rừng già, chưa có 1 vị Thầy Mo ở vùng này dám luyện qua thứ Ngải ấy, vì lý do không thể khống chế được thứ Ngải hoang này! Vì thế nên cái thứ Ngải tầm thường của ông làm sao hại được nó!)
Sự thất bại của ông do quá chủ quan về loại Thuốc Ngải ông đã rải trên mặt đất! Nhìn chòm sao “Y’Yang” chếch về Nam rất nhiều, ông đoán bây giờ có lẻ khoảng 2 giờ sáng ông không ngủ được nửa ngồi thừ ra đó suy nghĩ về sự thất bại của ôn! g, bọn công nhân và tên chủ Tây thấy ông như vậy không ai bảo ai đều bỏ đi về ..
Gà rừng bắt đầu gáy sáng, ông đứng dậy đi quanh cái bẩy và chổ ông rải thuốc Ngải, thấy tất cả đều trắng xoá có nghĩa là thuốc của ông đã bị giải hết rồi, Ông thắc mắc vì sao nó giải được thứ thuốc của mình luyện chứ ? Hay là con quái này chính là người luyện ngải quá già rồi chết trở thành “Ó MA LAI”, nên thuốc Ngải của mình không thể Thư Yếm nó? Ông lại nghĩ:” Nhưng chuyện Ó MA LAI chỉ là truyền thuyết làm sao có được?” Nếu thật như thế thì phen này mình đành bó tay trước 1 địch thủ cao tay hơn, tuy vậy nhưng nó không có trí giác của con người. Ông thấy mình cũng có lợi thế để thắng nó! Vừa đi vừa suy nghĩ ông tin tưởng rằng ông sẽ bắt được con quái vật.
Trời bắt đầu sáng, ông được 1 số công nhân và đám lính Thân binh kể lại sự đột nhập của con quái hồi đêm qua.
-Hồi khuya này nó hú rùn rợn lắm! Tụi tui không ai ngủ được, đến chừng nghe tiếng “Rầm” đổ sụp của chiếc bẩy hầm , thì tui mới nhìn thấy dưới ánh sáng của những ngọn đuốc gần đó nó phóng từ đáy hầm lên chạy vô rừng mất dạng, chiều sâu của chiếc hầm 6,7 mét mà nó phóng lên như bay thì tui nghĩ cái bẩy của Già Làng chẳng ăn thua gì với nó cả?
Y’seo càng nghe thì càng thấy mình càng không biết rỏ khả năng của đối phương, thế mà ông quyềt bắt nó trừ hại cho dân lành? Ông lẩm nhẩm đúng nó là “Ó MA LAI” rồi!
..Trong rừng nơi đóng quân của đơn vị tôi trời đang tối dần. Viên Trung đội trưởng trung đội 3 say sưa kể chuyện quên cả thời gian và không gian hiện tại. Tôi cắt ngang và giải tán buổi nói chuyện về ma quái, ra lệnh cho các đơn vị trưởng bố trí trận địa phòng thủ và cho lính canh chừng cái xác trong quan tài lộ thiên cạnh bìa rừng.
Trở về BCH, đầu óc tôi suy nghĩ những điều được nghe thấy về “Ó MA LAI” thì ra nó nguy hiểm hơn tôi tưởng, nằm trên võng nghiêng đầu sang tôi hỏi Dé: -Hiện tượng cái xác ngoài bìa rừng có phải nó là “Ó MA LAI” hay không vậy anh Dé?
Dé trả lời nhát gừng: -Ồ.. cái đó chắc có, chắc không chứ! Tối nay nếu nó thật là Ó MA LAI thì nó phải đi kiếm cái ăn chứ, chừng lúc đó em với T/u tới xem cái quan tài chắc rỏ thôi!                 -Lở nó làm hại đến mình thì sao?
-T/u đừng sợ, em sẽ có cách diệt nó không sao cả!
Tôi nghe Dé nói có cách đối phó với ma quái thì cảm thấy yên tâm phần nào, vì y có những biệt tài mà trong đám người đang ở đây không ai sánh với y.
Hơn 8h00 tối, nằm trên vỏng nhắm mắt như tôi không tài nào ngủ được, tôi chờ Dé gọi tôi đi xem cái xác cạnh bìa làng..
Vào giửa đêm tiếng hú dài như ma kêu quỷ hờn lồng lộng vang lên trong rừng vắng vẻ gần nơi đóng quân của chúng tôi, tôi cảm thấy rờn rợn người nổi gai ốc, xảy nghe tiếng súng nổ từ phía Trung đội 1, tôi bật người dậy nhanh tay chộp khẩu súng XM18 và cây đèn Pin QĐ, kêu giật Dé cùng với tôi đi về hướng tiếng súng nổ vừa rồi, thấy những bóng đen di động tới lui trong khu vực vòng đai phòng thủ tôi hỏi: -Ai đó!         -Dạ tụi em đây thưa T/u!
Tiếng của Trung Đội trưởng TĐ 1 trả lời
-Chuyện gì mà lính nổ súng vậy ông Trung Đội Trưởng?
-Dạ nó thấy “Ó MA LAI”, nó chỉ có mỗi chiếc đầu với cặp mắt phát sáng xanh lè vừa hú vừa bay qua lại trước mắt, sợ quá nó nổ 1 loạt súng vào chiếc đầu ma quái đó, thì cái đầu biến mất!
Tôi hỏi: -Hay nó trúng đạn rơi rớt đâu đó ?
-Dạ em hỏng biết ..!
Dé nắm tay kéo tôi đi về chổ chiếc quan tài lộ thiên, dưới ánh sáng đèn Pin tôi thấy chiếc nắp quan tài khi sáng nay nằm lệch 1 bên bây giờ đã rơi xuống đất tự lúc nào, toàn thân tôi run lên, tim đập nhanh hơn vì sợ, Dé nói:
-Phen này mình sẽ biết nó là cái gì rồi!
Dưới ánh sáng ngọn đèn Pin, chúng tôi còn cách chiếc quan tài khoảng 3m, Dé dứng lại ra hiệu cho tôi đừng đến gần rồi y từ từ tiến đến đưa cao nòng súng AR15 vào đầu quan tài, Dé kêu lên kinh ngạc:

-Đúng nó rồi T/u ơi! Lại đây mà xem.
Vì hiếu kỳ, tôi quên nổi sợ Ma quái bước đến sau lưng Dé ghé mắt nhìn vào quan tài thấy cái xác không có cái đầu, trông như 1 tử tội bị chặt đầu bằng “Máy chém” mà tôi đã có dịp xem 1 buổi xử tử tội từ thời còn bé!
Dé nắm tay tôi như muốn tôi được yên tâm.
-Vậy T/u phụ với tôi 1 tay lật cái xác này nằm úp sắp trở lại, thì con Ó MA LAI có trở về cũng không ráp được chiếc đầu vô, nó sẽ chết thân thể hoại thành tro.
Tôi run rẩy trống ngực đập thình thịch, tôi không dám bước tới nửa bước chứ đừng nói là phụ với y, tôi nhìn sang! bên gọi nhỏ tên lính nằm gần đó đến phụ với Dé lật xác con Ó MA LAI. Hai người ì ạch với cái xác cứng đờ mãi gần năm phút mới xong, Dé chùi hai tay trên vạt cỏ dưới đất rồi đưa tay lên mũi ngửi y kêu lên: -Cái con này hôi quá!
Rồi cả 3 chúng tôi lùi về sau hơn chục mét ngối xuống chờ đợi..
..Nhìn đồng hồ đã hơn 2 giờ sáng, Sương mù bắt đầu dày đặc lạnh và ẩm ướt, tôi thèm thuớc lá quay sang Dé xin anh ta 1 điếu, Dé cầm gói thuốc Basto đưa sang cho tôi, dốt điếu thuốc hít 1 hơi dài nhả làn khói lên cao tôi cảm thấy ấm áp sảng khoái không còn thấy buồn ngủ nửa ! Dé nói : -Chút nửa khi chiếc đầu Ó MA LAI trở về nó không thể ráp chiếc đầu vào thân thì nó sẽ chết!
-Thật vậy sao, nó sẽ không tác quái nửa chứ ?
-Dạ.. Theo em biết thì đúng như vậy!
-Rủi nó không chết thì mình phải làm sao, hay là mình chôn nó xuống đất hay thiêu đốt cái xác này là xong chuyện chứ gì?
-Ồ T/u không thấy sao! Người ta không chôn, vì chôn thì nó cũng sống lại chui từ mồ lên, Ó MA LAI còn hung dử hơn nửa đó! Khi thi thể Ó MA LAI chôn xuống đất sẽ làm sức mạnh nó tăng thêm.( Có lẻ Âm Gặp Âm thì Thuần nó sẽ lợi hại lắm!) tôi nghĩ không ngờ nó nguy hiểm như vậy!
-Như vậy mình phải đốt xác thì nó không còn hại được ai nửa!
Đang lúc mãi nói chuyện với Dé, tôi nghe trên đầu bọn tôi 1 tiếng “Vụt” tôi nhìn theo nhưng không thấy gì chỉ thấy làn sương mù dày đặt trước mặt. Dé đứng bật dậy tay cầm khẩu AR15 chỉa thẳng về phía trước buột miệng nói:
-T/u! hình như cái đầu Ó MA LAI trở về rồi!     -Ừ, hả ?
Tôi trả lời Dé rồi quay sang tên lính ra hiệu cho hắn theo Dé để tiếp ứng. Bổng tiếng gầm rú cao *t của Ó MA LAI làm vang động khu rừng, chân tay tôi bủn rủn, tim đập nhanh chưa từng có, tôi muốn bỏ chạy về phía sau nhưng cố gắng giử cho mình bình tỉnh vì sợ bọn lính cười nhạo. Tiếng gào rú man dại càng lúc càng nhanh dần làm đàn chim rừng kêu xao xác hoảng sợ tung bay rào rào trong đêm khuya, tiếng gầm rú từng hồi của Ó MA LAI sau dó dần dần im bặt, tôi nghĩ có lẻ nó đã chết! Tôi ra hiệu cho Dé bước lên xem thử. Ánh đèn Pin của tôi chỉ chiếu sáng trong vòng vài ba mét, Dé và tên lính từ từ tiến đến chiếc quan tài, tiếng chân sột soạt dẫm trên lá khô làm cho sự căng thẳng càng lúc càng tăng 5 mét r! ổi 3 mét trong tôi như cảm thấy khó thở, Dé đứng bên chiếc quan tài chiếu ánh sáng đèn Pin vào y kêu lên:
-T/u cái đầu Ó MA LAI nó đi đâu mất rồi!
Từ xa ở phía sau tôi nói với Dé:
-Anh quan sát xem coi nó rơi rớt đâu đó, nó không ráp được đầu vô thân mình thì nó đã chết rồi mà!
-Cái này chắc có, chắc không chứ! Sợ nó đi nơi khác rồi, ban ngày thì nó không tác quái được chỉ có ban đêm thôi! tôi sợ nó trả thù lắm đó T/u.
Tôi nghe Dé nói chân tay cảm thấy rụng rời vì kinh hải, thúc dục Dé cùng tên lính đi quanh tìm kiếm cho ra chiếc đầu Ó MA LAI.
-Anh xem kỷ xung quanh đi!
Quay về phía sau tôi gọi viên Trung Đội trưởng TĐ 1 :
-Anh cho Trung đội lục soát xung quanh 500 mét tìm cho ra chiếc đầu Ó MA LAI!                   -Dạ!
Tôi ngồi bệch xuống đám lá cây rừng khô, lòng kinh sợ suy nghĩ lung tung; nếu nó thực sự trả thù thì mình chắc không khỏi bị nó giết! Hay là mình đốt chiếc xác ấy cho yên chuyện, còn cái đầu thì trước hay sau gì nó cũng hoại. Nghĩ như thế tôi cho rằng mình sáng suốt, tôi đi đến chiếc quan tài lấy hai trái Pháo Sáng rút chốt nhắm mắt thả vào bên trong cổ quan tài rồi chạy ra xa đứng nhìn!
Ánh sáng chói chang của Pháo sáng đang cháy thi thể con quái và cổ quan tài bốc ra mùi hôi khét lẹt rất khó ngửi. Bấy giờ Tên Mỹ Cố vấn Capt. Smith cùng tên Thông ngôn người Thượng bước đến nói với tôi:
-Chuyện Ma Quái ở rừng rậm VN kinh khủng quá!
-Đó là chuyện mới bắt đầu thôi Đại Uý ạ!
Tôi nghĩ, có lẻ y được tên Thông ngôn người Thượng đã nói rỏ chuyện này từ tối đến giờ nên tên Cố vấn Mỹ này hiểu rất rỏ chuyện đã xảy ra. Tên Cố vấn mỉm cười dường như hiểu biết thông cảm rồi cùng tên Thông ngôn bỏ đi vào BCH. Nhìn ánh lửa cháy bập bùng trong chiếc quan tài như 1 cảnh tượng ma quái chết chóc chưa từng thấy trong đời của tôi, chợt nhớ ra các toán đi truy tìm chiếc đầu, tôi gọi tên lính Truyền Tin đem máy PRC25 để liên lạc các toán lục soát: -811 đây 81 gọi. -811 nghe xin chỉ thị !
-811 anh nghe cho rỏ, anh lục soát cẩn thận xung quanh, và luôn dặn dò con cái anh phải luôn cảnh giác mọi tình hình nghe rỏ? -811 nghe rỏ.
Tôi buông chiếc máy PRC25 thần kinh căng thẳng thấy người như không còn hơi sức.. Tôi ngồi thừ ra đó suốt mấy tiếng đồng hồ chờ đợi kết quả việc tìm kiếm chiếc đầu Ó MA LAI..
Trời bắt đầu rạng sáng sương mù dần tan, tầm nhìn cảnh vật trong rừng bây giờ được xa, tiếng xao xác đàn chim rừng ríu rích trên tán lá cây cao làm náo loạn khu rừng vốn im lặng tỉnh mịch. Nhìn lại chổ chiếc quan tài và cái xác Ó MA LAI bây giờ chỉ còn 1 đống than đỏ rực, tiếng nổ lách chách những đốt xương bắn văng ra cách đó 1 mét, tôi cảm thấy tự tin không còn sợ như lúc tối hôm qua.
Bất chợt tiếng rền rỉ rú từng hồi vang vang từ rất xa khoảng vài cây số, tôi vội cầm máy gọi cho 811:
-811 đây 81.              -811 nghe xin chỉ thị.
-Anh có nghe tiếng rú rít vừa rồi chứ ?
-Dạ! có nghe nhưng còn cách chúng tôi hơn 1 cây số.
-Anh hảy phối hợp với Dé cùng đến đó xem thế nào? nếu có gì B/C cho tôi.          -Dạ nghe rỏ rồi T/u!
Tôi lại lo lắng tình hình diển tiến không thuận lợi như tôi đã tính!..

Những tưởng tiêu diệt con quái ấy không có gì khó khăn, thế mà bây giờ càng lúc như càng rắc rối! Tôi đi về BCH tháo Poncho và võng dù nhét vào Balo chuẩn bị cho cuộc chuyển quân trong buổi sáng! Tiếng gọi trong máy của 811.         -811 gọi 81.               -Tôi nghe.
-B/C. 81 chúng tôi không thấy chiếc đầu Ó MA LAI đâu cả, khi đến đây không còn nghe tiếng hú của nó, xin chỉ thị?
-Thôi được rồi, bây giờ các anh quay trở về nhà để chuẩn bị chuyển quân nghe rỏ ?                               -811 nghe rỏ 5/5 hết.
Tôi thừ người suy nghĩ có thể nó sẽ quay lại trả thù chúng tôi không biết giờ phút nào? Thôi mặc kệ, đến đâu thì hay đến đấy! Tôi cho gọi các Đơn vị trưởng còn lại về BCH bàn kế họach đi đến điểm thứ 4, giây lát sau các Trung Đội trưởng đã đến họ ngồi vây quanh.
-Hôm nay chúng ta sẽ đi sang điểm thứ 4, tọa độ X, bây giờ là 8h15 các vị phải điều chỉnh giờ cho chính xác. Trung đội 2 đi hướng bên trái từ thung lũng lên điểm 4.
Trung đội 3 đi hướng bên phải từ ngọn đồi nhỏ bọc sang.
Trung đội 4 đi chính diện trực tiếp đến điểm 4.
Còn riêng Trung đội 1 sẽ cùng đi với tôi ở phía sau.
Nếu các TĐ có gặp điều gì B/C cho kịp thời, tất cả nghe rỏ ?
Phân nhiệm xong, tôi đứng lên cùng tên Capts Smith hội ý bố trí kế họach cuộc chuyển quân. Chúng tôi đi theo Trung Đội 1 tiến về điểm thứ 4 lại trùng hướng chổ phát ra tiếng rú của Ó MA LAI lúc sáng, bây giờ tôi có dịp quan sát khung cảnh tòan bộ nghĩa địa nằm cạnh bên ngôi làng bỏ hoang, tập tục táng người chết thật kỳ quái mất điều kiện vệ sinh, vì sao nơi đây lại phát sinh ra lòai quái vật như thế? Câu hỏi này làm tôi suy nghĩ rất nhiều! Liệu con quái “Ó MA LAI” trong câu chuyện của viên Trung đội trưởng TĐ3 có liên quan gì đến con “Ó MA LAI” này không nhỉ ? Những gì tôi đã nghe và thấy về bùa ngải, thư yếm, ma quái, bây giờ tôi đã thấy tin là có thật!
Đi ngang qua khu vực đã lục soát toàn bộ nơi này cỏ cây bị đám người của TĐ 1 quần nát ngã nghiêng, thế mà chẳng thấy tăm tích của chiếc đầu Ó MA LAI?
Di chuyển liên tục trong nhiều giờ còn cách điểm thứ 4 khỏang 2 cây số, tôi ra lệnh cho tất cả các đội quân dừng lại nghĩ 30 phút, lấy tấm bản đồ không ảnh ra xem thấy cạnh bờ sông có những! lán trại hay hầm hố rất nhiều. Tôi yêu cầu Trung Đội 2,3 vào tiến hành lục soát thăm dò. Chừng nửa giờ sau tiếng máy gọi B/C của các đơn vị đã đến Mục tiêu đã định: -812 gọi 81.                 -81 nghe.
-B/C 81 chúng tôi thấy những hầm hố cũ cách nay khoảng vài tháng khộng có dấu hiệu có người sinh hoạt nơi đây!
-813 gọi 81.               -81 nghe.
-B/C 81 chúng tôi thấy những lán trại được cất rất thô sơ có lẻ “họ” chỉ nghĩ ngơi qua đêm rồi đi, lán trại này đã cũ cỏ tranh lợp bị tốc mái hết cả rồi!
-Tất cả 812 và 813 nằm tại chổ chờ chúng tôi lên.
-814 đây 81 gọi.         -814 nghe xin chỉ thị?
-814 đã đến điểm 4 chưa?
-Dạ! chúng tôi còn vài trăm mét nửa mới đến đỉnh!
-Khi đến đỉnh điểm anh cho tất cả bố trí phòng t! hủ và ăn cơm và chớ lệnh tôi nghe rỏ?        -814 nghe rỏ 5.5 hết.
Tôi cùng đòan người vượt lên ra cạnh Bờ sông, lúc này mặt trời đã đứng bóng! Trước mắt dòng sông nước trong xanh phản chiếu ánh nắng lấp lánh, nhiều gềnh đá to nhấp nhô dựng thẳng trên dòng nước chảy xiết như thác, cảnh rất đẹp tôi thèm được tắm mát dưới dòng sông xanh ấy! Tôi cho tất cả các đơn vị bố trí phòng thủ để mọi người cùng ăn cơm trưa, chỉ riêng Trung Đội 4 nằm trên điểm cao để hổ trợ cho các đơn vị phía dưới..
..Buổi trưa hè nắng gắt, trời không chút gió không khi oi bức khó chịu, tiếng ve đồng loạt kêu vang cả 1 khu rừng như bản giao hưởng ngàn đời của rừng xanh, tôi men theo bờ sông nhìn xuống dòng nước trong vắt, những đàn cá lượn lờ quanh gộp ! đá, xa xa phía trên vài mươi tên lính Thượng đang trầm mình trong dòng sông, tôi cởi đồ bước vào dòng nước mát lạnh cảm thấy thoải mái, dòng nước chảy xiết như muốn xô trút tất cả những gì trong thân thể của nó xuống bên dưới thung lủng. Nhìn đàn cá “Trắng” bơi quanh tôi tự nhiên như chúng chưa từng biết sợ hải là gì! Chúng cũng như tôi khi chưa biết về những bí ẩn của rừng xanh tôi chưa từng biết sợ hải! Nay tôi biết những bí ẩn nằm phía sau sự tỉnh mịch rừng già Tây Nguyên là những bíẩn Ma Quái chết người, nổi sợ hải làm tôi muốn đứng tim!
Tiếng lao xao của bọn lính Thượng cắt đứt dòng suy nghĩ, tôi nhìn lên thấy họ đang nói và chỉ chỏ vào dòng sông, tôi lên bờ đi đến chổ bọn họ hỏi: -Chuyện gì vậy?
-Dạ ! có ! con cá lớn lắm T/u cho tụi tôi bắt nó chứ?
-Được các anh cứ tự nhiên.
Thế là cả bọn reo mừng, tôi nghiêm mặt nói :
-Chúng ta đi hành quân không phải nơi đùa giởn!
Tôi lấy quần áo rồi đi về BCH thay đổ nằm nghĩ trên chiếc vỏng Dé đã mắc hộ cho tôi khi dừng quân. MỘt tiếng nổ làm rung chuyển ven bờ sông tôi giật mình bật dậy chạy ra ngoài, cạnh bờ sông 1 nhóm lính thượng đang khệ nệ khiêng từ dưới nước lên 1 con to cá “Lóc” đầu rất to như cái thúng dài gần 2 mét, tôi hỏi:
-Tiếng nổ vừa rồi ai đã cho nổ vậy?
-Dạ! do thằng K’leng ở Trung Đội 3 đó T/u.
-Tại sao tôi đã bảo các anh không được làm lộ mục tiêu mà các anh lại dùng lựu đạn đánh cá?
-Dạ! Tại em hỏng biết xin T/u bỏ qua!
Tôi không trả lời nghiêm mặt bỏ vào trong BCH, cả bọn lính Thượng đều đổ lổi cho nhau, cả bọn kéo con cá nặng gần 100 kg đến bên chiếc liều của tôi, họ xin lổi và nói:
-Tụi em xin T/u phạt, thật sự lúc nảy em có xin T/u rồi nên mới dám làm!
Đúng là bất đồng ngôn ngữ cũng khó khăn! Tôi cứ tưởng bọn họ dùng cách săn bắt nào khác chứ chưa nghĩ họ dùng lựu đạn để đánh cá! tôi nói:
-Thôi lở rồi! các anh đem con cá về chia nhau ăn đi!
Cả bọn vui mừng cảm ơn rối rít, lôi con cá ra bờ sông bắt đầu xẻ thịt cá chia nhau. 1 lát sau họ mang đến cho BCH 2 khoanh cá “Lóc” gần 10 kg, Dé và tên lính Truyền tin vui mừng vì có thức ăn tươi, họ lấy Cà mèn nấu nồi cháo cá, số thịt cá còn lại họ đem nướng với muối, mùi thơm bốc lên làm tôi cảm thấy đói. Tôi hỏi Dé; sao con cá này nó to quá vậy ? Dé trả lời: -Dạ! nó hơn trăm tuổi rồi đó T/u nó càng lớn tuổi thì nó càng to.
Tôi ngạc nhiên về tuổi thọ và sự phát triển to lớn của loài cá “Lóc” ở dòng sông Tây Nguyên!
Trời đã về chiều, ánh sáng yếu ớt còn lấp lánh trên cành cây Trắc Bá, từng đàn chim bắt đầu xôn xao tìm chổ trú ngụ của chúng trên cành cây cao, tôi gọi máy về BenHét B/C điểm đóng quân tối nay. tiếng Thiếu Tá Thành vang trong máy: -Sao có gì mới mẻ không cậu?
-Dạ! thưa TT cũng bình thường thôi ạ!
-Sáng ngày mai cậu đến điểm Zulu kiểm tra không ảnh, có đúng như nó đã chụp không rồi B/C cho tôi biết? dứt!
-Dạ!
Tôi cho gọi tất cả các viên Trung đội trưởng đến bố trí kế hoạch phòng thủ và lệnh HQ ngà! y mai. 20 phút trôi qua các viên đội trưởng đã đến đầy đủ, tôi nhắc việc bố trí phòng thủ và Phân công Lệnh Hành quân ngày mai. Chợt nhớ đến câu chuyện Ó MA LAI của viên Trung đội trưởng TĐ3 đã kể tôi hỏi anh ta: -Như anh đã thấy chúng ta đã chạm trán cùng Ó MA LAI, còn chiếc đầu của nó đã biệt tăm, Dé bảo sợ nó có thể trả thù bất cứ lúc nào, tôi đề nghị mỗi vọng gác phải có 2 người! Chuyện Ó MA LAI mà anh kể tôi nghe sao thấy nó không giống như con này ?
-Dạ, cũng như vậy thôi T/u ! để tôi xin kể đoạn sau thì T/u sẽ hiểu thôi!
Y đốt điếu thuốc mùi khét lẹt gắt khó chịu làm tôi bị sặc mấy cái, y từ từ kể chuyện..
..Già làng Y’ Seo thấy việc bắt sống con quái vật thất bại làm 1 số người trong đồn điền Trà không! tin tưởng khả năng của ông, ông buồn bực nhất định phải chủ động tìm nó để hạ chứ không muốn chờ đợi con quái vào bẩy nửa! Giài làng Y’ Seo chuẩn bị Cơm nước vào chiếc gùi, tay cầm chiếc “Ná” mạnh nhất để săn Hổ ông đi vào rừng theo hướng con quái thường gầm rú..
Từng bước chân của Già làng Y’Seo dẳm trên lá rừng khô xào xạc làm lủ chim rừng hỏang sợ tung bay cất tiếng kêu oang oác, ông quan sát thật chậm rải mọi vật xung quanh và đề phòng con quái vật, vì theo bản năng của nó có thể giết chết ông nếu ông không phòng bị. Đi lùng kiếm con quái suốt 2 giờ trong rừng sâu, phía sau khỏang 100m lúc nào cũng có đàn chim theo sau kêu oang óac, ông chợt nhớ những kinh nghiệm đi rừng (‘..thường có lủ chim theo sau báo hiệu là “ông Cóp” đi rình mồi.. ‘) nên ông lẹ làng leo lên cành cây cao ẩn mình theo dỏi, 3 phút sau 1 con hổ thật to khỏang gần 300 kg lông màu trắng với những vằn đen đủng đỉnh đi theo dấu chân của Y’Seo, Già làng kinh hải tay rút lấy mủi tên gắn vào chiếc ná ông nhắm thật kỷ vào nơi vùng ức của con vật vụt buông tên, con hổ trúng tên lồng lộng gầm rú vang động cả khu rừng bỏ chạy, đợi con hổ chạy thật xa Y,Seo mới dám xuống mặt đất, ông men theo dấu vết con hổ để thu nhặt chiến lợi phẩm..
Mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, ông cảm thấy đói bụng và khát nước, ngồi xuống bên gốc cây cổ thụ Y’Seo lấy ống tre bỏ vào đấy vàì nắm gạo đổ nước vào rồi đốt lửa nướng ống tre, mùi thơm của gạo hòa lẫn mùi thơm ống tre khi nướng chín làm hấp dẩn kích thích khứu giác, ông chẻ ống tre ra cơm đã chín dẻo thơm lừng như bánh tét ngườiKinh..
Ông đứng lên tiếp tục theo dấu vết tìm con hổ trắng đã trúng tên, ông nghĩ : con hổ này mạnh thật, nếu con nai hay con lợn thì đã ngã sau khi chạy 200m thế mà con hổ trắng này vẫn chưa thấy tông tích. Qua con suối nhỏ trước mặt, ông bước lên bờ nghe tiếng gầm gừ gừ nho nhỏ, 1 vật gì đó làm lay động lùm cây cỏ trước mặt, lấp 1 mũi tên vào ná Y’Seo từ từ bước đến thấy cảnh tượng ông không thể nào ngờ; Trước mắt con Quái nửa ngưới nửa thú đang dùng đôi tay móc ruột gan từ bụng con hổ trắng và nhai nuốt ngon lành, những dòng máu từ miệng chảy dài xuống ngực nó trông thật khủng khiếp, theo linh tính ông buông mũi tên vào ngực con quái, nó trúng tên bật ngưoi đứng lên nhảy sổ vào ông hai tay móng vuốt như hai lưởi dao nhọn muốn cắt xé ông ra nhiều mảnh, vụt né khỏi đòn tấn con của con quái, ông thận trọng rút luôn chiếc rựa trong gùi thủ thế chờ con quái tấn công sơ hở ông sẽ kết liểu nó bằng nhát rựa chém bằng tất cả sức lực, Con quái sau khi tấn công hụt nó lảo đảo định bỏ chạy, ông liền quật ngang 1 rựa trúng nhằm chân phải con quái khiến nó gầm rú như điên như dại, máu tuôn xối xả nó gom tất cả hơi sức còn lại nhảy xổ vào ông bất chấp nhát rựa của ông bổ từ trên xuống.
Á á á! con quái ngã xuống dảy đành đạch máu tuôn từ trên đỉnh đầu như xối xả, Y’Seo thấy đất trời như đảo lộn, cảnh tượng mờ nhạt dần ông không còn biết gì nửa..
Đến chiều hôm ấy tình cờ tốp thợ săn của làng DakPet đi về ngang con suối, thấy cảnh tượng 1 con hổ cùng 2 người, 1 người không áo quần nửa người nửa thú, 1 người bị rách toạc cả bụng ruột gan đổ ra ngòai hơi thở còn thoi thóp đang nằm cạnh bờ suối, họ về bản làng cách đấy hơn hai cây số gọi 1 số dân trai tráng trong làng, làm cáng khiêng tất cả về làng. Viên Già làng DakPet nhìn thấy con quái ông cũng biết đây là con người thành quái vật khét tiếng hơn 10 năm trong vùng DakTo, ông liền cho người ra báo với tên chủ quận DakTo. Khỏang 1 giờ sau Tên Tây Rene và tên chủ quận vào Làng Dakpet xem con quái vật bị hạ và đưa Già làng Y’Seo ra y viện tỉnh cấp cứu..
Nằm viện hơn hai tháng, Già làng Y’Seo trở về làng được tên chủ Tây đồn điền Trà thưởng cho 100 đồng tiền Đông Dương, ông không còn linh hoạt ứng xử như ngày xưa, những người đến thăm hỏi ông về việc ông hạ con quái như thế nào thì ông trả lời nhát gừng khi nhớ, khi quên. Sau 1 thời gian trôi qua không ai còn nhớ đến người hùng Y’Seo giết Ó MA LAI ..
Tôi vội hỏi Y’Blang: -Vậy Già làng Y’Seo còn sống chứ?
-Dạ còn sống! Chính ông là cha đẻ của tôi!
-Ồ thế thì hay quá! nếu có dịp sau chuyến hành quân này anh dẫn tôi đến thăm ông cụ nhé !                                 -Dạ!
-À ! Còn con quái ấy người làng xử lý thế nào?
-Dạ Ngừơi làng DakPet kêu vợ và người em họ của y đưa về làng mai táng không biết ở đâu?
-Phải tìm cho ra cái làng ấy! để xem cho biết, tôi nhờ anh giúp ?        -Dạ được!
Y’Blang đứng lên đi về đơn vị của mình, trong lòng tôi nghĩ nếu như : Có dịp mình nên tìm hiểu về thứ Ngải Mọi truyền thuyết này nó như thế nào mà có uy lực kinh khiếp như thế?
Âm thanh ào ạt của dòng chảy từ con sông như 1 điệp khúc, từng làn gió chiều thổi mạnh qua đây làm gợn sóng giửa dòng, nước vẫn cuồn cuộn hung hản xô trút va đập nổi bọt trắng xóa vào những ghềnh đá thẳng đứng nhô lên như thành lủy ngăn chận dòng nước lủ cho bớt hung hản.
Móc biên giới, bên kia sông là vùng rừng nguyên sinh Hạ Lào, có lẻ trong thời bình những khu rừng thiêng nước độc chưa chắc có người nào dám mạo hiểm đến đây! Tôi từng bước men dọc theo bờ sông buổi chiều, khu rừng xám xịt tiếng chim kêu gọi đàn xao xác, tiếng ve hòa lẫn mọi âm thanh nơi đây như 1 bản hợp tấu chưa có 1 dàn nhạc nào của con người hòa tấu được 1 bàn nhạc như thế!
Tôi lần về BCH nằm trên võng để nhớ mông lung: Tôi nhớ đến Quỳnh hơn bao giờ hết, rồi nhớ đến mẹ! Dù tôi hơn 20 tuổi đã trưởng thành chưa bao lâu, phải xa rời khỏi vòng tay của Bà để bước vào khỏang đời sương gió, những giờ phút tôi làm kẻ trưởng thành dẫn dắt bao nhiêu sinh mạng con người bước vào cuộc chơi trò chiến tranh! Bạn bè cùng trang lứa như tôi họ cũng trở thành người lính, cũng có những đứa đã nằm xuống rời bỏ vĩnh viễn cuộc chơi, số phận bọn lính như tôi chẳng định được cho mình 1 tương lai? Nhớ lại thời còn đi học tôi uớc mong khi tốt nghiệp ĐH, rồi làm Công Chức có 1 mái ấm với Quỳnh người tôi yêu, thế mà dòng đời xuôi ngược; tôi thì làm tên lính Thú, còn Quỳnh thì trở thành cô giáo vùng quê sông nước xa xôi! Thật ai có biết “ngày sau sẽ ra sao ?” Mọi mong ước đều thay đổi, tôi thở dài phó mặc cuộc đời, đến đâu hay đến đó vậy! Mãi suy nghĩ mông lung tôi nhìn đồng hồ hơn 9 giờ tối, các tóan Đốc canh đang thay đổi lính gác, tôi nhìn ngang thấy Dé đang trở mình mớ kêu gọi ai bằng tiếng thổ ngữ, tôi không nghe được gì, bước đến khẻ đập vào vai của Y.
-Dé!Dé! Anh làm gì la hỏang như thế ?
Tiếng của Dé nhừa nhựa: -D..ạ, e..m đâu có la gì ! Lúc nảy mơ thấy cái đầu của Ó MA LAI nó bay theo cắn vào cổ của em, em cố gắng nắm lấy đầu của nó kéo ra cổ em bị nó cắn mất 1 miếng thịt cảm giác nghe đau nhói nên em rên la!
Nghe Dé nhắc đến chiếc đầu Ó MA LAI chưa giải quyết dứt điểm, tôi cảm giác rờn rợn cả người có thể nó sẽ trả thù chúng tôi nhưng chưa biết giờ phút nào. Tôi hỏi Dé:
-Nếu chiếc đầu Ó MA LAI nó trả thù thí mình phải làm sao hả Dé?        -Dạ cái này hơi chắc khó! vì nó di chuyễn lung tung không biết nơi nào, nếu nó xuất hiện thì mình sẽ diệt nó được thôi!
-Anh có kế họach nào để diệt nó anh nói tôi nghe thử?
-Dạ! em không biết đâu, em chỉ biết khi nào nó đến đây!
Nghe y nói như vậy thì tôi cũng biết Dé chưa có khả năng tìm diệt chiếc đầu quái dị đó! Tôi nằm xuống chiếc võng cố dổ giấc ngủ, nhưng không tài nào ngủ được, lại nằm suy nghĩ bâng quơ lo sợ cho đến gần sáng mới thiếp đi..
..Tiếng gọi của 80 làm tôi tỉnh giấc ngủ muộn, còn nằm trên võng tôi cầm máy trả lời: -81 đang nghe 80!
-Cậu ngủ trể nên dậy muộn à, gọi mãi mới nghe cậu trả lời!
-B/C 80 đêm qua hơi khó ngủ mãi đến sáng mới chợp mắt, xin 80 bỏ qua cho!     -Ok! Bây giờ cậu C/B tình hình đi!
-B/C 80 khu vực đóng quân hiện tại vô sự, xin chỉ thị!
-Hôm nay trên đường về nhà cậu đi theo các điểm sau đây toạ độ ZX, ZY, YT, YS.. Cậu sẽ gặp ĐỐNG ĐA 4 cách trại 4 km ở toạ độ UK, Liên lạc thường xuyên với Nhà để tránh ngộ nhận bắn nhau nghe rỏ chứ?
-Dạ! B/C 80 nghe rỏ 5/5 hết!
Nhìn bản đồ tôi ghi chú lại những điểm nằm trên các toạ độ mà chúng tôi phải đi qua trong những ngày cuối cưộc HQ. Dé mang đến cho tôi cốc Cafe, nhấp 1 ngụm Cafe rít 1 hơi thuốc lá đầu ngày tôi nghe sảng khoái, tất cả buồn bực mỏi mệt đều biến đi mất, tôi mời các đơn vị trưởng đến phối trí lệnh HQ.Trung đội 2 đi trước mở đường TĐ3 ở cánh phải. TĐ4 cánh trái TĐ1 Di sau cùng với BCH, sau đó đưa kế hoạch cho tên Cố vấn Mỹ..
Đoàn quân bắt đầu di chuyển hướng Đông Nam trong lúc khu rừng còn chưa rạng sáng, lá cây còn ứơt đọng sương đêm, tiếng rào rào như những giọt mưa trên lá của lủ Vắt phóng theo đoàn người HQ, tôi kinh tởm cái đầu ngo ngoe bám trên quần áo để “xin tí huyết”, vừa đi vừa phủi tôi ra lệnh cho đoàn quân dừng lại nghĩ mệt. Hôm nay là ngày thứ 5 HQ tôi tưởng tượng sau chuyến HQ này được nghỉ ngơi ra chơi Phố thì sướng biết mấy! Thật viễn vong CC. nằm giửa rừng làm sao đi về phố được mà mơ mộng?
Từ CC.Trại BenHét ra đến KonTum cũng mất 100 km đường chim bay, từ KonTum đến PleiKu 60 km nửa. Địa đàng ôi quá xa xôi!( bon lính Thú chúng tôi xem 2 thành phố này là Địa Đàng.)
Đoàn quân di chuyển cho đến Trưa chúng tôi đến cận diểm của toạ độ ZX, cái nóng bức tháng 3 dưới ánh nắng gay gắt mặt trời như muốn thiêu đốt tất cả, cổ họng tôi như bị cháy khô cầm bi đông uống vài ngụm nước thấy dể chịu hơn. Cho Trung Đội 1 lên thám sát khu vực gần 1 giờ sau tôi nhận được BC: -81 đây 811!      -81 nghe 811!
-B/C tình hình ZX A/N không có gì đặc biệt.
-811 cho mấy đứa em vòng sang bên kia con suối cạnh ngôi làng MangBut lục soát B/C lại nhé!
-Dạ. Nghe rỏ rồi 81.
Tôi buông máy thúc hối các đơn vị lên đường đến điểm đóng quân, gần 1 giờ sau chúng tôi mới đến ZX tôi cho các đơn vị bố trí phòng thủ xong, cùng Dé đi về hướng bờ suối vào trong ngôi làng cạnh đó khoảng 700 mét..
.. Tôi cùng Dé qua bờ suối bên kia ngôi làng hiện ra trong tầm mắt, mái cong cao của chiếc nhà “Rong” sừng sửng trên nền trời xanh yên bình như 1 ngọn đồi xám đơn độc giửa những liếp nhà sàn lợp tranh. Dưới ánh nắng gay gắt viên Trung đội trưởng TĐ1 ra tận con đường mòn dẫn vào làng chờ đón chúng tôi, tôi hỏi:
-Có gì động tỉnh trong ngôi làng không ?
-Dạ! B/C chỉ thấy có mấy mấy người già, phụ nử và trẻ con, không thấy có thanh niên!
Tôi cho gọi người lính mang máy của Trung đội 1 đến.
-812,813. Đây 81 nghe rỏ trả lời?                   -812 nghe!
-Các anh đưa tất cả con cái qua đây. 812 anh vòng qua bên trái cách 100 met của ngôi làng chờ lệnh.
-812 nghe 81 rỏ 5/5.   -813. Anh đưa tất cả con cái vào hướng phải cách 100 mét của ngôi làng chờ lệnh.
-Dạ 813 nghe rỏ 5/5.
-814. Anh nằm án ngử phía sau lưng của thằng 811 chờ lệnh nghe rỏ?                 -Dạ 814 nghe rỏ 5/5.
Sau khi điều quân xong, Tôi cùng TĐ1 vào làng. Xung quanh rào của làng trồng toàn tre gai, những cành tre già buông rũ như bức màn gai góc chật vật lắm chúng tôi mới phá được 1 lổ hỏng vừa 1 ngưới chui qua. Nhìn thấy chúng tôi như đám ma quái từ dưới đất chui lên làm 1 số dân làng hoảng sợ bỏ chạy, viên Trung đội trưởng TĐ1 nói tiếng thổ ngữ để họ an tâm. Tôi yêu cầu gặp viên Già làng, cô gái người Thượng nước da đen láng có nét mặt trông khá thanh tú đưa tay chỉ về hướng ngôi nhà “Rong” ở giửa ngôi làng, tôi và TĐ1 đi đến ngôi nhà “Rong” gặp viên Già Làng tuổi hơn 60 người nhỏ con, ông mặc chiếc khố dây trên khoát chiếc áo không tay, nơi cổ đeo đầy trang sức răng nanh heo rừng và xương thú như những tên phù thuỷ ở Phi Châu, tôi gật đầu chào ông và ra dấu muốn nói chuyện cùng ông ta, ông bèn mời chúng tôi bước vào ngôi nhà “Rong”..
Sau khi bày ché rượu “Cần” đải khách, ông quay sang viên Trung Đội trưởng TĐ1 nói 1 hơi và bảo thông ngôn lại cho tôi nghe: -Bản làng chúng tôi không theo phe nào cả, mấy ông đến đây đừng đốt phá hay sát hại dân làng chúng tôi, thì các ông không yên đâu!
Tôi trả lời nhờ viên Trung đợi trưởng TĐ1 thông ngôn:
-Nói với ông ta, chúng tôi đến đây do lệnh HQ chứ không có ý muốn hại dân bản làng, cũng không đốt phá gì cả!
Nghe viên Trung đội trưởng TĐ1 thông ngôn lại lời của tôi cho ông nghe, nét mặt của ông bây giớ mới tươi tắn nở nụ cưới chất phát, ông ta ân cần mời chúng tôi uống rượu “Cần”. Tôi từ chối vì không biết uống thứ rượu của người dân tộc, vả lại tôi cũng sợ nếu không may ông ta có thể “thư yếm” chúng tôi thì kể như tiêu đời. Viên Già làng nài nỉ ông nói: -Nếu các ông không uống rượu “Cần” thì các ông không muốn kết giao với người Thượng chúng tôi, thì mình không là bạn của nhau!         -Ồ không có đâu, chúng tôi là bạn của người Thượng dân tôc mà!
-vậy ông phải uống để chứng tỏ tình anh em chứ?
Nghe Gìa làng nói thế tôi đành liều thôi, Tôi ra dấu cho tất cả TĐ1 cùng nắm “cần” hút 1 hơi. Men rượu :”Cần” cay, đắng lại vừa ngọt làm tôi cảm thấy thích thú thức uống này không như rượu Đế vừa Đắng, cay lại gắt.
Sau 1 từng rượu ông gọi người nhà châm thêm nước lả vào ché rượu, ông nói lả vả với chúng tôi:
-Mấy hôm nay không săn được con thịt nào cả, thôi thì để tôi bảo vợ tôi làm thịt con heo ở nhà đải quý ông!
Nghe thế tôi vội ngăn lại: -Thôi được rồi không cần đâu, chúng tôi có thức ăn mang theo ông đừng giết heo!
Già làng thở dài, ông nói :
-Chúng tôi nuôi con gì vừa lớn là bị bọn ma quỷ nó ăn hết!
-Ở đây cũng có ma quỷ sao?
-Ồ ! Có chứ, những con Ó MA LAI đó! Chúng chỉ ăn ruột mấy con vật thôi, còn thịt thì chúng để lại cho chúng tôi.
Tôi nghe ông ta nói mở tròn mắt vì kinh ngạc, không lẻ bọn quái vật này ở đâu cũng có hay sao, tại sao lại có nhiều Ó MA LAI như vậy ? Tôi thắc mắc :
-Như vậy chúng nó không làm hại các người, vì sao chúng nó có nhiều mà các ông diệt được?
Già làng với đôi mắt đăm chiêu nhìn xa xôi giọng ông kể đều đều: -Trong làng chúng tôi ngày xưa có nhiều người đi rừng săn bắn hoặc tìm trầm hương, thường bị thú dử tấn công sát hại, nghe có thứ Ngải khống chế được thú dử, nên trong làng có 4 người đi săn thú và Trầm Hương đều luyện Ngải để chế ngự được thú dử, tuy rằng chế ngự được thú dử, nhưng mỗi khi săn được thú thì 4 người họ phải ăn bộ lòng ruột của thú, chỉ mang phần thịt thú về cho dân làng. hoặc giả khi có lễ hội ăn mừng lúa mới trong làng, khi lễ “Đâm Trâu” xong, phải mang bộ lòng ruột của Trâu cho họ. Từ đó họ hầu như không còn giống như dân bản làng chúng tôi, ban ngày họ không lộ diện đợi đến đêm mới ra sinh hoạt. Có 1 điều rất lạ khi thấy họ đi phía trước, mình kêu tên họ thì họ xoay cả thân người chứ không xoay đầu lại được, điều này khác thường với những người không luyện Ngải. Trải qua thời gian nhiều năm sau cả làng nuôi con vật chi cũng đều chết hết, chúng tôi khám phá sau khi mổ thịt con vật thì không còn thấy bộ lòng ruột, chúng tôi họp dân lại bàn với nhau đuổi họ ra khỏi buôn làng không cho họ ở chung nửa, từ đó họ kéo nhau lên phía trên nương rấy cất nhà, 4 người ấy cùng gia đình họ ăn ở đó gần chục năm rồi, chúng tôi không dám quan hệ cũng như thăm viếng vì sợ họ..
..Nghe Gia làng MangBút kể chuyện tôi thắc mắc vội hỏi ông: -Như Già làng đã nói, 4 người Ó MA LAI lại sống chung cùng gia đình, người thân của họ có thể trở thành Ó MA LAI không?
-Ồ cái này chắc có, chắc không chứ! vì khi Ó MA LAI chết rồi thì con Ngải nó sẽ tìm sang người thân của Ó MA LAI nào mà nó sai khiến ! Còn như Ó MA LAI sống biệt cư thì nó không có khả năng ấy!
-Thật lạ lùng, nó không giết người sao ?
-Cũng còn tùy khi nó cùng đường hoặc buộc phải giết người để tồn tại.
Tôi nghe Già làng Mang Bút nói về đặc tính của Ó MA LAI tôi càng thêm sợ. Tôi bèn kể lại chuyện chúng tôi gặp xác Ó MA LAI và hủy xác như thế nào, còn chiếc đầu của nó mất dấu!
Ông ta nghe xong cười khà khà tôi thấy rợn cả người, Già làng MangBút biết rất nhiều về Ó MA LAI, tôi muốn hỏi ông cách đề phòng và trừ bọn ma quái này!
-Sao các người không trừ 4 con Ó MA LAI này đi?
-Ồ nó không có giết người nó chỉ ăn các con vật thôi, việc chi mình phải làm thế có tội với “YANG”(Trời) đó!
-Như trường hợp nó chết rồi còn đi ăn ruột thú vật.
Già làng MangBút nói tiếp:
– Khi Ó MA LAI chết người không mang đi chôn vì sợ nó sẽ sống trở lại và nguy hiểm hơn xưa, họ đặt thi thể vào quan tài để gác lên giàng cách mặt đất 7,8 tất tây, chiếc nắp áo quan đặt lệch 1 bên để như thế 1 thời gian cái xác Ó MA LAI sẽ bị phân hủy do tiếp xúc với ánh sáng mặt trời. Nếu trong rừng âm u thiếu ánh sáng thì nó sẽ không phân hủy, đến đêm nó sống lại chiếc đầu rời khỏi cơ thể đi săn thú nhỏ hoặc đi ăn phân, nó bay là đà cách mặt đất khỏang 2,3 mét, nhưng cũng có cái kỵ nó đó là hàng rào tre gai như ông T/u đã thấy quanh làng của chúng tôi đó!
Ông lại giải thích tiếp: -Khi nó đi ăn đêm chiếc đầu bay là đà sẽ bị vướn tre gai nằm đó đến sáng hôm sau khi mặt trời lên thí nó bị tiêu họai.
Tôi nghĩ thảo nào trong làng MangBút lại trồng tòan tre gai kỵ được lòai ma quái kinh dị này..
Tôi đứng lên đi xuống nhà “Rong” gọi máy B/C về TrạiBenHét và xin chỉ thị: -80 đây 81.
-80 nghe 81 nói đi!
-Dạ. B/C 80, 81 đã vào ZX rồi xin chỉ thị?
-81 anh tất cải con cai bố trí phòng thủ ngòai làng không nên cho vào trong hết nghe chưa?
-Dạ. 81 đã bố trí 3 đơn vị bên ngòai rồi 80!
-Vậy là tốt, các cậu qua đêm ở đó nghe ngóng tình hình rỏ?
-Dạ. nghe rỏ 5/5 dứt.
Tôi gọi máy mời Captain Smith và Trung Đội chỉ huy vào làng để chuẩn bị ăn trưa và bố trí phòng thủ qua đêm.
Tôi trở lại bên “bàn tiệc rượu Cần”, thấy nhiều người lính Thượng gương mặt đỏ thâm tím. Tôi nói:
-Cám ơn Già làng đã chiêu đải chúng tôi, mấy anh em lính uống bao nhiêu đó được rồi vì còn nhiều việc phải làm!
Sau khi gật đầu chào Già làng lần chót chúng tôi bước xuống ngôi nhà “Rong” về đơn vị phối trí phòng thủ.
Buổi ăn trưa được dọn đơn giản trên chiếc Poncho tôi, Dé và tên lính Truyền tin cùng ngồi ăn, mỗi người đều lặng thinh trong buổi trưa hè như đổ lửa.
Tôi cảm thấy bức rức muốn đi tắm nên mang theo khẩu súng XM18 đi về hướng bờ suối chổ Trung Đội 811 đang đóng quân..
Giòng suối trong vắt mát lạnh, tôi vụt đầu vào dòng nước mát cảm thấy tỉnh táo và thích thú, tiếng chân dẳm trên là khô sột xọac làm tôi nhìn lên nơi phát ra tiếng động tay không quên chộp lấy khẩu súng bên cạnh hướng về phía trước thấy 1 con nai con đang bình thản gậm rêu cỏ. Chỉ là con nai con thôi, tôi muốn phì cười vì sự nhút nhát của mình!  ..1 tiếng gầm vang động cả 1 khu rừng tỉnh mịch, chú nai con giật mình co chân phóng mất dạng, tôi vội bước lên bờ suối nhìn thấy 1 con hổ to đang đủng đỉnh đi cạnh bờ suối bên kia, theo linh tính tôi hướng nòng súng nhắm vào con hổ bắn hết 1 lọat đạn 5 ly,56 rồi bỏ chạy về hướng TĐ811, tôi cũng chẳng cần biết con hổ có trúng đạn hay không, mục đích cố chạy khỏi nơi nguy hiểm. Viên Trung đội trưởng TĐ811 chạy đến bên tôi vồn vả hỏi xảy ra chuyện gì? Tôi nói đứt quảng vì mệt: -Có..con..hổ to lắm!
Viên Trung đội trưởng TĐ1 đi cùng tôi và không quên gọi thêm vài người ra bờ suối..
Bên kia con suối, con hổ to lớn đang oằn ọai dảy chết làm cây cỏ cả 1 khỏang bị ngã rạp xuống, K’sorché Viên Trung đội Trưởng TĐ1 cuời lớn:
-Ha, ha, T/u thiện xạ quá, 1 lọat đạn hạ được con hổ to!
Tôi đến giờ chưa hòan hồn, nghe y nói thấy cũng vui vui vội bước đến cạnh suối nhìn sang bờ rỏ ràng con hổ còn co giật hai chân, máu tuông lênh láng đỏ ngòm cả 1 khỏang đất rừng. K’sorché cùng và 4 tên lính Thượng sang bờ chổ con hổ nằm chết, thuận tay y bắn vào đầu con hổ 1 phát đạn để con hổ không còn cựa quậy nửa, y ra lệnh cho 4 tên lính Thượng è ạch khiên xác con hổ về TĐ1, con hổ nặng khỏang 250 kg như 1 con nghé tơ, trên bộ lông vàng hực của nó đầy nhung nhúc những con bọ ve, tôi rợn gai ốc cả người!
K’sorché hỏi tôi : -Bây giờ T/u tính sao với con hổ này ?
-Thì các anh mổ thịt nó chia cho các Trung Đội và người trong làng Mangbút, lấy cho tôi bộ da rồi anh đem thuộc để dành chơi.                   -Dạ!
Tôi thấy họ mổ thịt con vật thật tài tình thóang 1 chốc thì chia phần trong đơn vị và cho người trong làng đã xong, anh ta vác bộ da hổ vào làng mượn chum nồi, đi bẻ các thứ cây cỏ để thuộc da.
Về BCH tên Cố vấn Mỹ nhìn tôi bằng con mắt kính phục Y hỏi tôi : -Nghe T/u bắn được con hổ to, tôi chưa thấy người nào can đảm như T/u!
Tôi cười ruồi trả lời : -Ồ! cái việc đó chỉ hên thôi!
-Người Mỹ chúng tôi khi thấy hổ, thì gọi cả máy bay hay pháo binh để bắn hổ chứ đừng nói dùng súng cá nhân mà săn hổ! Nếu có thể T/u tặng tôi bộ da Hổ tôi sẽ nhớ mãi T/u.
Nghe y nói tôi phì cười nghĩ: Mình đang có vận hên nên chó ngáp phải ruồi chứ can đảm gì?
-Được rồi tôi sẽ tặng cho Đại úy, đợi anh lính TĐ1 làm xong tôi sẽ cho mang đến ông!
Viên Cố vấn Mỹ cảm ơn lia lịa, tôi bước đi về liều thay đồ, tôi cảm thấy tự hào mình đang lớn lên trong cảnh chiến tranh dành quyền được sống! Buổi chiều nơi đây đến nhanh, từng tốp dăm ba người đàn bà dân tộc Thượng từ rẩy về, trên vai mang gùi, trước ngực dịu con, họ nhìn chúng tôi ngơ ngác xa lạ như chưa từng thấy bao giờ! Thật đúng như lời B/C của K’sorché “nơi đây không có thanh niên, trong bản làng chỉ có phụ nữ trẻ con và người già,” vậy cả bọn thanh niên họ đi đâu nhỉ?
Cơm nước xong, chúng tôi họp đơn vị triển khai trận địa phòng thủ quanh làng MangBút.Từ xa viên Già làng đi đến gặp tôi ông nói: -Đồng bào chúng tôi cảm ơn T/u đã cho thịt rừng, tối nay tôi có lấy hai ché rượu “Cần” muốn mời mấy người đến uống cho vui!
-Ồ không nên như thế! Chúng tôi có biết uống rượu đâu? Nhưng thôi! Để giử tình giao hảo, tôi cùng Cố vấn Mỷ 1 số anh em trong đơn vị sẽ đến Nhà “Rong” để vui với Già làng!
-Cảm ơn T/u nhiều!                     -Không có chi.
Già làng chào tôi rồi ông bước thẳng về ngôi nhà “Rong”, đi được hơn chục bước ông quay lại định nói gì với tôi nhưng lại thôi, sau đó lại bước nhanh đi về nhà “Rong”. Hòang hôn ngòai kia tím lịm cả chân trời, từng ngôi nhà sàn đang chìm vào bóng tối xám xịt, những ngọn đèn dầu được thấp lên leo lét tỏa sáng, tôi cảm thấy cả khỏang không gian quanh tôi yên lặng chờ đợi ..
..Tôi cùng Captain Smith và 4 người lính trong BCH đến ngôi nhà Rong như đã hứa. Già làng đón chúng tôi trước cầu thang miệng luôn nở nụ cười:
-Mấy ông đến rồi, mời vào uống rượu Cần! Tôi cho người nhà lấy hai ché mới đải khách.
Tôi quay sang tên thông ngôn người Thượng nghe tên này dịch ý nghỉa của câu nói và tôi trả lời: -Cám ơn Già làng!
-Mấy ông ở nơi đây bao lâu ?
-Chưa biết có khi 3,4 hôm thì đi không chừng!
Già làng không nói gì, cắm 6 chiếc cần vào ché rượu mời chúng tôi uống. vị ngọt ngọt đăng cay của men rượu làm tôi cảm thấy thích thú quay sang Smith tôi hỏi: -Đại úy thấy loại rượu của người dân tộc này uống được chứ ?
-Vâng rất ngon!
Già làng Mang Bút gọi người nhà đưa món nhắm lên trong tàu lá chuối con con. Mùi thịt tươi nướng thơm kích thích khứu giác chúng tôi, Già làng đưa mời tôi và Smith mỗi người 1 miếng thịt. Cắn miếng thịt dai mà tôi ngở như đang cắn phải thỏi cao su, tôi cố rức từng miếng nhỏ nhưng không tài nào làm được, sau cùng đành lấy lưởi đao găm cắt xén nó trở thành miếng mỏng đưa vào miệng nhai, càng nhai miếng thịt nở đầy miệng. Tôi không dám nhả ra ngoài, nuốt thì không nuốt trôi, lại e già làng bảo rằng chúng tôi không thiện cảm với người dân tôc Thượng! Tôi hỏi ông: -Thịt này là thịt gì mà dai thế?
-Ồ ông không biết sao? Là thịt Cọp mà hồi chiều ông đã cho người biếu tôi đó!                      -À!
Già làng cười bảo: -Thịt cọp rất hiếm, được ăn còn gì bằng!
Già làng đưa miếng thịt cọp lên miệng nhai nuốt ngon lành, ông vừa ăn vừa nói rất tự nhiên:
-Đáng lẻ ra thì tôi phải ninh nó ít nhất 4 giờ thì thịt mềm, nhưng vì không có thức nhắm tôi bảo người nhà nướng lên để tôi cùng mấy ông nhắm rượu, thịt hơi dai nhưng cũng ngon chứ?                          -Cũng ngon!
Tôi buộc lòng nói thế, thật ra nghe đến thịt hổ thì tôi càng ớn nuốt không trôi vì nhìn thấy hằng ngàn con bọ ve ký sinh lúc nhúc trên mình con hổ vào lúc trưa này! Nếu nói thật thì mất lòng nhau chẳng được gì cả, tôi đứng lên bước ra ngoài nhổ cái món thịt hổ rồi trở vào. Già làng kểchuyện làm nên thành tích thời trai trẻ của ông, rồi xoay sang chuyện ông đi học làm thầy lang chửa bệnh cho dân làng, sau đó dân bản bầu ông lên làm già làng MangBút..
Mãi nghe Già làng kể chuyện chúng tôi uống hết ché rượu tôi cảm thấy mạch máu đang trương lên máu chảy rần rật trong người, tôi cùng Đại úy Smith đứng dậy cáo từ ra về BCH, trên đường về tôi bảo cùng Smith: -Đại uý ăn ngon chứ?   -Ồ thứ thịt hổ gì dai hơn cả thịt bò già!
Cả chúng tôi cùng cười. Về đến BCH ngã lưng trên võng tôi mơ màng vào giấc ngủ..
Tiếng Dé gọi tôi văng vẳng bên tai tôi giật mình thức dậy :
-T/u có chuyện rồi, con Ó MA LAI nó theo mình tới đây !
Tôi nghe tiếng “Ó MA LAI” thì kinh hải hỏi: -Nó ở đâu?
-Dạ. Ngoài vòng rào của bản làng MangBút, có lẻ nó tim mình để trả thù, em nghe nó hú nảy giờ rất lâu nên mới gọi T/u!
Tôi ngồi dậy chộp khẩu súng và đèn pin bảo Dé theo tôi, chúng tôi đến vòng đai của trung đội 2 không thấy lính gác, tôi gọi viên Trung Đội trưởng TĐ2 trách mắng việc lơ là phòng thủ là giết hết mọi người. Y lắp bắp xin lổi rồi y gọi các Tiểu đội trưởng lo đôn đốc kêu người canh gác..
.. Tiếng rú man dại phát ra từ khóm tre gai làm cho từng sớ thịt trong tôi co giật cảm giác người ớn lạnh. Tôi chiếu đèn pin về hướng phát ra tiếng rú, dưới ánh đèn chiếc đầu người da nhăn nheo mang lòng thòng 1 mớ gan ruột, cặp mắt mở trừng trừng ánh lên màu xanh lục, đôi mắt như nhìn chúng tôi 1 cách căm thù như muốn ăn tươi nuốt sống. Tôi kinh hoảng đưa nòng súng lên hướng về chiếc đầu quái dị xiết cò, những cành tre gai cạnh chiếc đầu bị đạn tiện đức rơi lả tả nhưng chiếc đầu chao đảo dữ dội nó thét lên bằng những âm thanh ùng ục nhưng không thoát những cành tre gai dầy đặc, tôi định phóng cho nó 1 quả đạn M79 thì Dé đưa tay gạt nòng súng XM18 của tôi y nói:
-T/u không thể bắn nó chết đâu Hảy để yên đó! Nó không thoát được, vì bị đám tre gai giử lại và đến sáng nó sẽ chết thôi!        -Nếu vậy chúng ta nhìn nó gào rú cho mãi đến sáng hay sao ?
-Dạ. Sáng mai mặt trời lên, cái YANG sẽ đốt chết nó thôi!
Tôi không nói gì quay lại nhìn những tốp lính Thượng Trung Đội 2 tên nào cũng kinh hải trên gương mặt co rúm méo mó trông rất buồn cười, và chính bản thân tôi cũng không ngoại lệ.
Viên Cố vấn Mỹ bước đến tay chiếu đèn pin lên ngọn cây tre y cũng không khỏi sợ hải cảnh tượng chưa từng được thấy, tôi hỏi: -Đại úy có hiểu biết chuyện ma quái như thế này bao giờ chưa?
Viên cố vấn Mỹ trả lời nho nhỏ như chưa hết kinh sợ :
-Thuở còn bé tôi được bà nội tôi kể về chuyện những xác chết biết đi, đứng ở những bộ lạc vùng Nam Mỹ, khi ấy bà cùng ông tôi sang đó khẩn đất lập Nông trại, họ là những bộ tộc da nâu đen rất háo chiến, ăn thịt những người da trắng đến đây lập nghiệp..
Tôi trực nhớ điều gì bèn quay lại dặn Dé ở đấy canh chiếc đầu, định cùng Captain Smith về BCH thì Già làng MangBút đi đến, ông nhìn thấy chiếc đầu Ó MA LAI đang vùng vẩy muốn thoát khỏi những cành tre gai, ông chỉ vào chiếc đầu nói với chúng tôi: -Mấy ông để tôi hạ nó.
Nói xong không đợi chúng tôi trả lời, ông ta cởi chiếc ná từ sau lưng nhắm vào chiếc đầu buông tên, “Phập” mũi tên cắm vào chiếc đầu như đâm vào thân chuối! Chiếc đầu lắt lư càng nhiều hơn, tiếng ùng ục từ cổ họng phát ra đều đều..
Tôi nói : -Ông bắn không chết nó đâu, hảy để sáng mai mặt trời lên nó sẽ bị đốt cháy!
Già làng MangBút không nói gì, ông bước đến lấy 1 củ Ngải đưa lên miệng nhai 1 lúc rồi phun về hướng chiếc đầu, miệng đọc những tiếng thổ ngữ nghe rất lạ tai. Kỳ diệu thay! Chiếc đầu từ từ bớt chao đảo không còn gầm gừ và rơi từ trên cành tre cao 3 mét xuống đất nghe “huỵch” 1 cái, còn trên cành tre gai 1 túm ruột gan lòng thòng còn dính lại trông thật ghê rợn.
Già làng MangBút bước đến chiếc đầu Ó MA LAI tự nhiên nhặc lên như người vừa bắn rơi con chim rồi nhặt chiến lợi phẩm của mình! Già làng tay ôm chiếc đầu quái dị đi về hướng chúng tôi như định giải thích hành động của ông khi hạ chiếc đầu quái dị.. Ông càng tiến về chúng tôi thì bọn tôi không ai bảo ai tất cả đều lùi về sau như né tránh chiếc đầu mà ông đang ôm trên tay.
Có lẻ ông ta nhận thấy sự úy kỵ chúng tôi đối với chiếc đầu trên tay của ông nên ông dừng lại nói lớn :
-Các ông đừng sợ, bây giờ thì nó không còn nguy hiểm nửa, con ma nó chết rồi! Tôi nói thật với các người chiếc đầu này là ông nội của tôi, nay nó hết còn bay được cũng không còn hại ai nửa!
Nghe Già làng giải thích hiện tượng Ó MA LAI và ông còn nhận ông là hậu nhân của Ó MA LAI chúng tôi càng e dè ông ta hơn, tôi nói: -Ông phải xử lý chiếc đầu này vào sáng mai khi có mặt chúng tôi, ông hiều chứ?
Già làng MangBút cười nói :

-Dạ. Tôi đợi các ông trứơc nhà “Rông”.
Già làng nói xong ông ôm chiếc đầu quái dị đi thằng về ngôi nhà giửa làng..
Không ai bảo ai, chúng tôi mỗi người đi về chổ của mình nằm thao thức vì lo sợ mong chờ trời sáng..
.. Không gian êm tỉnh, tiếng “Tát” của loài Hưu Sủa văng vẳng hoà với tiềng rền rỉ côn trùng như 1 tấu hợp bất tận. Trên bầu ánh sao Mai vừa loé lên chân trời, tôi nghĩ thế là 1 ngày lại qua với 1 đêm thức trắng! Thấy Dé còn ngủ say tôi lay Y thức dậy pha càphê , Tiếng của Dé:
-Trời chưa sáng mà T/u ?
-Tôi ngủ không được anh dậy đi, trời sắp sáng rồi đấy!
Dé ngồi dậy moi từ Balô 1 cục C4, lấy chiếc cốc đổ nước vào treo lên cây đòn ngang, ngắt từng cục C4 đốt lên, phúc chốc tiếng nước sôi reo nho nhỏ, Dé lấy Cafe đổ vào rồi đưa cho tôị. Nhấp ngụm Cafe đốt điếu thuốc lá đầu ngày tôi cảm thấy hạnh phúc vô chừng, những bận rộn lo toan đã biến đi đâu mất, bây giờ chỉ có giây phút tận hưởng làn khói thuốc, mùi thơm của cà phệ, Dé hỏi tôi:
-Sáng nay T/u định thiếu chiếc đầu ấy sao?
-Chư không thiêu để nó làm hại kẻ khác thì sao ?
-Cũng phải vì loài ma quái ấy phải tiêu diệt thôi! nhưng mà T/u tiêu diệt con này thì còn con khác biết bao giờ mới hết?
Tôi ngẩn ngơ vì lời nói của Dé, đúng vậy, con Quái này vừa xong thì có thể cũng có những con quái khác như Già Làng MangBút đã kể cho tôi nghe hôm qua. Tôi lắc đầu thở dài nói với Dé như để tôi nghe:
-Có lẻ chúng ta không bao giờ làm sao hết những thứ Ma Quái rác rưởi trong cuộc sống trần tục!
Trong vòng đai Đơn vị rộn rả những tiếng động, các người lính Thượng họ chuẩn bị buổi ăn đầu ngàỵ, tôi đi đến bên Captain.Smith rủ y đến chiếc nhà “Rong” để xem xử lý chiếc đầu Ma Quái. Ba người chúng tôi đến trước chân cầu thang nhà “Rong” thì Già Làng Mang Bút đã đứng đầy từ lúc nào: -Chào các ông hôm qua ngủ ngon chứ ?
-Cảm ơn chúng tôi ngủ rất ngon!
-Tôi đã đem chiếc Đầu của Ông tôi để trên sàn nhà mời các ông vàọ.
Chúng tôi trèo lên cầu thang tiến vào giửa nhà thấy chiếc đầu Ó MA LAI nằm trên 1 tấm vải , tôi hỏi:
-Từ lúc ông mang vế đến giờ nó có tác quái gì không ?
-Ồ cái Đầu ông của tôi nó chết rồi, không còn làm gì hại ai nửa!          -Như vậy là ông Nội của Già làng chắc tuổi cũng đã lớn rồi chứ?
-Dạ lớn lắm, gần gấp đôi tuổi của tôi! Hồi ấy tôi còn bé thì ông đã luyện thứ Ngải ghê gớm ấy rồi, lúc ấy Cha và Ông tôi ở cái làng PleiJeireng nằm cạnh biên giới Việt Lào mà mấy ông đã từng qua đó nên mới thấy cái xác nầy! Khi Ông chết rồi, gia đình cất ông ở trên giàng theo tục lệ của người chùng tôi, vì chôn xuống đất sơ đất ăn mất ông tôị.
Tôi thắc mắc hỏi: -Nghe nói nếu chôn xuống đất thì cái xác này nó sẽ thành ma dử phải không?
-Dạ chúng tôi biết như vậy nên người chết ở làng tôi cũng phải cất như thế!
-Vậy không vệ sinh lắm hôi thúi chịu sao nổỉ
Già làng MangBút chỉ cười không nói gì cả. Tôi quay sang nhìn chiếc đầu quái dị dưới anh sáng bập bùng của ngọn lửa trên bếp, làn da khô dét nhăn nheo bọc quanh xương đầu trông phát sợ, tôi đề nghị thiếu ngay chiếc đầu ngay giửa làng thì Già Làng nói: -Ông hảy để cho tôi giử làm kỷ niệm, vì hiện tại ông tôi không còn co thể hại được ai, con Ma nó đi rồi !
-Không được ông không nên giử chiếc đầu này!
Thấy Già làng có nét mặt không vui nhưng tôi không khoang nhượng lối thích quái dị của ông, nên kêu Dé làm theo chỉ thi.. Dé đến lấy chiếc đầu đem ra giửa làng, gọi 1 số lính trung đội 2 đi lấy củi để bắt đầu thiêu chiếc đầu đến 3 giờ sau thành tro!
Tôi hỏi Già Làng MangBút: -Còn 4 người luyện Ngải trở thành Ó MA LAI như ông đã nói họ có thể làm hại dân làng thì ông phải xử trí làm saỏ
-Ồ! chuyện ấy tôi có thể trị họ được chứ, nhưng khi tôi trị thì họ chết mất thôi, cứ để họ sông như con thú rừng hoang miển họ đừng hại ai là được rồi!
Tôi cùng Tên Cố vấn Mỹ và Dé đi về đơn vị chuẩn bị cho cuộc hành quân sáng hôm nay..
Trên đường hành quân trờ về Trại BenHét tôi lan man suy nghĩ những điều kỳ lạ, những con người nơi đây họ phải thích hợp với nó như 1 môi trường cộng sinh không thể thiếu vắng được..        HẾT

-O MA LAI là 1 câu chuyện có thật vào thập niên 70 trở về trước của thế kỷ 20, nó không là loại Ma quái như mình thường nghĩ, nó nguy hiểm hơn rất nhiều, vì các thầy Mo trong làng người Dân tộc Tây Nguyên luyện thứ Ngải rừng hoang. Loại Ngải có hồn, có khả năng ý chí mạnh mẻ để sinh tồn, do đó người nào hoà nhập với nó sẽ bị nó sai khiến, sau khi thân xác chết rồi, không còn hít thở nửa thì nó vẫn còn mượn xác đễ sống tiếp tục, đến khi thân xác huỷ hoại hoàn toàn thì Hồn Ngải mới thôi mượn hửu hình để tác quáị. Tất nhiên nó từ đâu đến và nó phải trở về nơi ấy, đo là 1 quy luật của vũ trụ, nó sẽ tá vào các bụi Ngải non sống phát triển chờ khi có duyên sẽ hội nhập như thế nửạ. Hiện nay ở Tây Nguyên vẫn còn có những con người luyện thứ Ngải này, cuộc sống của họ bình thường như chúng ta, nhưng khi lậm ngải sâu thì họ bị hồn ngải chiếm lấy sai khiến, sau khi chết thì trở thành loài Ó MA LAỊ
Thế giới Bùa Ngải là 1 thế giới Tà Thần nên chúng vì quyền lợi và sự sinh tồn nên không việc gì chúng không làm. Ngày xưa khi DaoKy còn ở trong Quân Đội có nghiên cứu việc bí ẩn này 1 thời gian thấy nó có những hiệu quả nhất thời, linh ứng vô cùng, sau đó vì nghĩ đến tương lai khi lập gia đình sẽ di hai. cho con cháu nên DaoKy không xử dụng chúng nửa! Nếu chúng ta không biết gì về chúng thì khi va chạm vào những hoàn cảnh bí ẩn, không thể hiểu biết hoặc khó mà nhận định, nên tìm cầu đến bản chất thiêng liêng trong thế giới tâm linh! Có muộn không khi ta chưa chuẩn bị cho mình 1 tri thức sống và làm việc trong thế giới này?

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s