NHIỀU CHUYỆN NÓI RA KHÓ TIN LẮM NHƯNG CÓ THẬT

http://quanvan.net/index.php?view=story&subjectid=26987

NHIỀU CHUYỆN NÓI RA KHÓ TIN LẮM NHƯNG CÓ THẬT

Thảo mộc có tình cảm không?

“Thần cây Đa, ma cây Gạo”, người lớn vẫn bảo lũ học trò thò lò mũi xanh chúng tôi hồi xưa như thế để đừng bén mảng đến các gốc cây ấy kẻo thần hành ma trêu….Hồi đó tôi nghĩ rằng: Thần, Ma dùng các cây đó làm chổ ẩn náu, nhưng bây giờ qua những truyện sắp kể dưới đây, tôi nghĩ rằng không phải thế, mà cây Đa, cây Gạo sống lâu ngày sẽ thành thần, thành ma vì cây cỏ cũng có cảm giác hay nói rõ hơn cũng có “linh hồn”.

Dưới đây là những chuyện có thật trăm phần trăm.

Cây để tang

Hồi tôi chừng 6 tuổi thấy ông ngọai tôi cham nom chậu cây “Khế Tầu” quả bằng ngón tay rất mập, chín đỏ chứ không vàng nghệ như khế thường, an ngọt lắm, và một cây mận thực sai quả. Hai cây này được ông tôi quý lắm, vun bón hàng ngày, mổi buổi chiều cụ bắc ghế cạnh hai cây đó để uống trà, đọc sách. Xin nói thêm là vườn nhà tôi nhiều cây lắm: mít, na, nhãn, vải, đào không thiếu gì.

Lúc ông ngọai tôi mất, cậu tôi đã cẩn thận cho tất cả vườn “để tang” bằng cách lấy vôi quét một vòng thân cây rồi lại lấy vải ta xé làm khăn quấn cho chúng.

Thế mà một tháng sau, cây mận to và cây khế Tầu trong chậu vẫn nằm y nguyên chổ củ, vẫn được chăm nom như trước, cả hai đều tự nhiên héo lá dần rồi chết, chúng tôi tiếc ngơ tiếc ngẩn hai cây đó. Tại sao những cây khác không chết mà chỉ hai cây này ?

Truyện cây cỏ lại có tình cảm thực là chuyện “huyền” hoặc “giả truyện” không có đã có ai nói ra chưa mà tôi dám kể lại, liệu quý bạn đọc tin được không ?

Cây xin tu

Trong tập “ Hư Vân, lã Hòa thượng” cụ Chánh Trí dịch, tôi có đọc đọan này:

“Phía Tây cửa vào chùa Nam Hoa ở Tào Khê có một cây Chương cổ, không ai biết bao nhiêu tuổi, cao ngất nghểu, chu vi nửa trượng. Năm Nhâm Ngọ lúc đan giới mùa Xuân, có một hành giả đến xin thọ Tỳ kheo giới. Trước ngày giới đàn, hành giả phục dịch rất ân cần. Lúc giới đàn viên mãn, bỏ cả cà sa, giới cụ, hành giả đi đâu mất, tìm không ra.

Năm Quý Mùi, lúc đàn giới mùa Xuân sắp mãn, người ấy đến nhập mộng xim lãnh giới điệp năm trước. Trách hỏi đã bỏ đi đâu, người ấy đáp không đi đâu cả mà vẫn ở chung với Thổ Địa.

Thức giấc, Hòa Thượng mới nhận ra là thầy cây Chương đã cầu giới bèn cho thiết lễ cúng thần tại gốc cổ thụ và lấy phái điệp ra đốt.

Tại chùa Thiên Ấn Quảng Ngãi.

Hòa Thượng Giác Tánh đang nhập định. Một vị “Thần cây Cọng” đến xin Hòa Thượng quy y để được nương tựa trong chùa, ủng hộ cảnh Già Lam. Vị thần khẩn khỏa Hòa Thượng nhận lời vỉ chỉ sáu ngày nữa cây Cọng sẽ chết.

Sáng hôm sau, Hòa Thượng làm lễ quy y và viết lên phái điệp” “Lãnh sơn Mộc Cọng chi Thần Pháp Danh Ấn Chứng” trước mọi cặp mắt của tăng chúng. Quả nhiên sáu ngày sau một trận gió lớn làm đổ cây Cọng. Hòa Thượng cho làm bài vị thờ trong Chùa thường gọi là Thần cây Cọng.

Cây thành Thần

Bạn tôi, anh Lê văn Thụ, nguyên Quận trưởng Hòan Long (Bắc Việt) vừa kể tôi nghe một chuyện thực rùng rơn:

Hồi anh ở Sơn Động, thuộc tỉnh Bắc Giang, giang sơn của đồng bào thuộc sắc tộc Cao-Lan, dười quyền cai trị của Tri Châu Đèo Văn phủ và chánh tổng Vinh Khương, anh được ông này cho biết có một khu rừng toàn cây “lát” và bảo anh nên xin phép khai thác. Sau khi đã được kiểm lâm địa phương cấp giấy tờ, anh giao việc đó cho Chánh tổng. Dan chúng đều cản ngăn, nói rằng khu rừng đó thiêng lắm từ xưa không ai dám động đến vì trong đó có một cây “lát chúa” đã thành thần, không biết bao nhiêu tuổi rồi, gốc to đến 8 người ôm mới xuể. Nhưng chánh tổng bất chấp cứ cho hạ. Cây gỗ khổng lồ thế mà khi đỗ lại đổ rất chậm, từ từ phát ra những tiếng như rên la, như than khóc, chính tai anh Thụ nghe thấy đến phải rùng mình, giợn tóc gáy…rơi lệ ! Linh tính báo trước một tai họa sẽ đến chẳng bao lâu gì và quá thực đúng như thế. Chỉ nội một tuần sau, cả một vùng chung quanh cây “lát chúa”, dân chúng đều bị “lên đậu” mà những mụn đậu lại đen biếc như hột mồng tơi chín ! Nguy rồi ! Lập tức chánh tổng bàn với anh mời thầy mo và Cô-then Váy (váy tiếng cao lan có nghĩa là đẹp) cúng lể tạ tội cới thần cây Lát chúa bằng thuốc phiện, 3 con lợn và nhiều phẩm vật khác nữa. Dân chúng được thóat nạn “đậu” nhưng chính anh Thụ thì bị hao tài: 10 trong số 20 con trâu của anh tự nhiên bị “tháo dạ” rồi đứng nhỏ rãi, gục xuống chết.

Anh Thụ bèn bảo chánh tổng Vĩnh Khương gọi người đến bán cây “lát” đó đi. Người mua được gổ kéo ra suối cho xuôi về Chũ cách đó chừng 40 cây số: đến một khúc suối nọ, cây Lát tự nhiên trôi ngang vào một vũng rộng tựa như cái đầm, rồi chỉ một đêm biến mất, không ai tìn ra dấu vết nữa!

Chuyện con Vọng

Chuyện cây cỏ có tình cảm đã khó tin rồi mà chuyện “con Vọng” hơn cả sự thật, và sự thậy chưa chắc đã thật bằng.

Con chim bồ các (cũng có tên là chim khách) hễ kêu trước nhà là y như có khách xa đến. Chim lơn kêu eng éc là báo tim điềm không lành. Quạ đen, qua khoang, đã bị các cụ liệt vào “ác điểu” hễ bén mảng đến gần nhà mà “qua, quạ” là liền được sơi gạch đá để các cụ bà phải “bình an hóa” tiếng kêu của chúng:

Quạ quạ Thiên Hạ Thái bình Giờ sinh ra Quạ.

Rồi cú rúc, thế nào chổ nó đậu cũng có người đang bịnh và sẽ bịnh nặng thên để về chầu tổ” “Cú nhòm nhà bệnh mà” !

Tiếng kêu của các lọai chim đó không ai là không biết duy có tiếng kêu sương của “con Vọng” là rất it người nghe nói đến và chẳng hiểu nó là cái tiếng con vật gì ?

Xin viện cái tuổi gần 72 của tôi để thưa cùng quý bạn đọc KHHB rằng” “con Vọng” có thực.

Hồi còn nhỏ, tôi luôn luôn sát cạnh bà ngọai tôi đã gần 70 tuổi. Đêm đêm cụ thường ngồi, ít ngủ. Có đêm tự nhiên cụ lẩm bẩm:”Lại Vọng kêu rồi ! chẳng biết ai đau ai chết đây ?” Thế rồi sáng hôm sau mấy cụ bà quanh nhà tôi liền sang hỏi bà tôi:”Đêm qua bà có nghe “Vọng” kêu không ?”

Như vậy rõ ràng chẳng những chỉ một mình bà ngọai tôi mà vô khối các bà khác cũng nghe thấy “con Vọng” đem hôm qua. Nhưng có điều rất khó nói là chỉ các cụ bà mới nghe thấy chứ các cụ ông dù già 70, 80 đi nữa cũng không hay biết gì cả.

Con Vọng là tiếng kêu sương giữa trời trong đêm khuya, tựa như tiếng sáo diều ngòai Bắc vẫn thả ban đêm nhưng nghe lại nỉ non, rùng rợn như khóc như than đến nỗi da gà.

Truyền rằng người chết lúc đang “thở hắt ra” có một “đốm lửa xanh thóat ra khỏi xác, chui qua nóc nhà bay vọt lên trời rồi đó “con Vọng” nổi lên thế là nhất định vùng đó có người chết. Nhưng chỉ ban đêm thanh vắng mới nhìn thấy đốm lửa xanh và nghe tiếng “con Vọng” kêu.

Thực quả là “giả truyện” nhưng lại có thật hễ bà ngọai tôi đã nghe thấy là tất cả các cụ bà trong xóm cũng đều nghe thấy cả. Đó là chổ bí hiểm, khó nói khó bàn và khó tin !

Ma ám

Đây là chuyện tôi được nghe hồi còn đi học Cây Cầu Dát cạnh nhà thương Hải Dương nổ itiếng là dữ, lắm ma quỷ. Chúng đã hiện lên thành người để nhát dân chúng, đã dìm chết một học sinh lớp Nhất trường Pháp Việt gần đó. Nhưng cụ Tráng Mọt làng tôi lại coi thường những ma quỷ. Đêm khuya cụ vvẫn ngồi câu ở trong bụi sậy bờ sông gần chân cầu.

Có một đêm thực khuya, cụ nghe rõ tiếng 2 người đàn bà nói chuyện với nhau: một người chào từ biệt để đi nơi khác, người kia hỏi lại thì được trả lời:”Trưa mai, quá ngọ, sẽ có người đội nón sắt đến đây để chịu thay thế cho tôi”.

Hôm sau, cụ Mọt ra ngồi câu ngay từ sáng ở đúng chổ đó. Quá trưa, một người đàn bà đội cái chảo gang trên đầu để tránh nắng xăm xăm bước xuống bến rồi cứ thế lội thẳng ra mãi, ra mãi, nước ngập thắt lưng, ngập bụng, nước lên đến ngang ngực thì cụ Mọt vội nhảy xuống níu lại để kéo lên rất vất vả vì người kia không chịu vào.

Đặt người kia dưới bóng cây, cụ Mọt lay gọi, phun nước lạnh vào mặt giựt tóc mai, hồi lâu người đó mới tỉnh. “Ủa ! Tại sao tôi lại nằm ở đây ?” Rồi chi ta kể lại: “Rõ ràng la khi bước xuống bến tôi trông đúng là cầu ao nhà tôi, lũ con tôi ùa ra, đứa đòi quà, đứa dắt tay tôi vào nhà, tôi không rõ nhà tôi không sai chút nào !”

Đó là truyện “ma ám, ma dủi: không biết cói ra bà con cô bác có tin được không ?

Dùng sức mạnh cửa tư tưởng tạo nên một đứa trẻ

Truyện này tôi nghe ông Nguyễn Hũu Kiệt thuyết trình về đề tài “sức mạnh của tư tưởng” tại chi bộ Kiêm Ái Thông thiên học, 380 đường Phan Thanh Giản:

Một người đàn bà Âu Tây, nghe những truyện huyền bí bên Tây Tạng nhất định sang tận nơi để tìm hiểu, nghiên cứu học hỏi cho thật tường tận, cặn kẽ và rồi bà ta đã “đắc pháp”.

Bà bèn dùng “sức mạnh tư tưởng” của bà để tạo nên một cô bé dùng vào việc sai bảo vặt.

Đứa bé từ một ‘điểm tư tưởng” của bà thành hình dần dần rồi lớn lên, sai bảo được việc. Có điều là đứa trẻ đó thông minh quá, nó không chịu làm theo những việc già mà nó xét đóan là không công bằng là vô lý.

Tính nết đó làm bà chủ tiệm bực mình, lại định dùng “sức mạnh của tư tưởng” để làm tan biến nó đi. Lúc đầu bà định làm nhanh làm gấp nhưng gặp một sức phản ứng thực lạ lùng, có thể lật ngược thế cờ làm bà chết về tay con bé được. Thế là bắt buộc bà phải từ từ lại ngày này qua tháng khác, dùng “sức mạnh tư tưởng” làm “bé” nó đi dần dần đến tan biến hẳn.

Truyện khó tin, nhưng có thật, có ghi rõ trong sách vở hẳn hoi. Nhưng vô lý không “ Xin để quyền cho chư quý bạn đọc.

(trích Khoa học huyền bí số 1A-1975)

Cõi vô hình

(Nhân “lời kính cáo bạn đọc) của KHHB số K1/74: “Nên bỏ hay không phần giả truyện” tức là những truyện bịa đặt…”)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s